Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nam nhân sờ tiến vào trong quần ngủ, lập tức tìm được quần lót, lòng bàn tay kinh hỉ chạm được một mảnh ướt át. Mắt hắn mang ý cười hôn hôn khóe miệng em vợ.
“Xem em kia chỉ ngậm ngực một chút liền ướt.”
Thẩm Khê kinh ngạc trừng lớn mắt, cũng đi theo thăm tiến bên trong quần sờ sờ, tức khắc xấu hổ đến mức đem mặt vùi vào trong lòng ngực anh rể
” Như thế nào… Như thế nào lại là nước tiểu?”
Tống Tử Hoành ôm Thẩm Khê thấp thấp nở nụ cười.
“Em… Em đi về thay quần.”
Thẩm Khê muốn tránh vòng tay ôm ấp của nam nhân, Tống Tử Hoành làm sao dễ dàng buông tay, thu cánh tay buộc chặt đem Thẩm Khê ôm đến càng chặt.
“Đừng nóng vội, anh mang em trở về.”
Dứt lời, ôm ngang người cô bế lên.
“Nha!”
Hai chân đột nhiên bay lên không, Thẩm Khê vội đem hai chân triền đến bên hông Tống Tử Hoành, cánh tay gắt gao ôm lấy cổ hắn.
Nam nhân nhấc chân liền đi ra ngoài, tốc độ cực nhanh làm gương mặt Thẩm Khê tràn đầy kinh hoàng, cuống quít ngăn cản nói..
“Trước nhìn xem ba có ở bên ngoài không !”
Tuy rằng cùng phòng của ba Thẩm cách một cái phòng khách, nhưng Thẩm Khê vẫn lo lắng bị ba phát hiện nếu ông đi tiểu đêm, phải biết rằng xiêm y cô vẫn còn rộng mở. .
Tống Tử Hoành hiển nhiên lá gan so em vợ lớn hơn nhiều, động tác mở cửa đóng cửa liền mạch lưu loát, hai bước vượt qua lối đi nhỏ, nhanh chóng đi vào phòng Thẩm Khê.
Trong phòng đèn sáng, nam nhân một tay lạc hảo khóa, bước nhanh đi đến mép giường, mang theo Thẩm Khê cùng lăn đến trên giường.
Thẩm Khê ôm chặt nam nhân, bằng phẳng nhịp tim “Thình thịch” loạn nhảy.
Tống Tử Hoành hiển nhiên không cho cô bất kỳ cơ hội thở dốc, xoay người đem người đè ở dưới thân, tay lớn đi xuống một kéo một cái – quần ngủ cùng quần lót đồng loạt bị ném xuống dưới giường.
“anh … Anh đừng nhìn…”
Đèn trần đối diện giường chói lọi chiếu xuống, Thẩm Khê thẹn thùng che lại hạ thân, một cái tay khác duỗi dài ý đồ che lại mắt anh rể.
Quần lót kia một khắc bị cởi bỏ, ánh mắt Tống Tử Hoành lập tức không rời đi mảnh đất giữa hai chân Thẩm Khê, cùng rừng cây lưa thưa của thiếu nữ, nơi đó của cô như một ngọn đồi nhỏ non nớt và quyến rũ…
Tống Tử Hoành bắt lấy tay đang có ý đồ che lại mắt mình, kinh ngạc cảm thán cúi xuống thân mình ở âm hộ bị mu bàn tay che khuất nhẹ nhàng hôn một chút.
“Khê Khê đừng che, cho anh rể nhìn nơi đó.”
Nam nhân nhẹ nhàng lấy ra cái tay kia, nữ nhân không tự giác kẹp chặt hai chân, nề hà chân quá mức tinh tế,
cũng không thể như ý mà che khuất toàn bộ âm hộ, chỉ là đem nơi riêng tư cùng bắp đùi bài trừ thành hình tam giác, mơ hồ có thể nhìn đến hai cánh môi âm hộ hình “W”
Tống Tử Hoành nhìn không chớp mắt vùng âm hộ của Thẩm Khê, lông mao thưa thớt không đủ khả năng bảo hộ, làm âm hộ thoạt nhìn thập phần yếu ớt, nam nhân khép lại hai ngón tay yêu thương sờ sờ môi âm hộ nộn sinh sinh..
Thật nộn…”
Cứ như vậy, sau này Khê Khê sẽ bị nam nhân đè ở dưới thân, cho nên, vì sao không thể là hắn chứ?
Tống Tử Hoànhh phảng phất như ma chướng, gập lên ngón giữa, hướng khe hở ướt át tìm kiếm.
Địa phương mẫn cảm nhất ngón tay thô ráp đụng vào, hai chân Thẩm Khê kẹp đến càng khẩn, ngón tay vô pháp lại đi tới một bước.
“Khế Khế thả lỏng, an rể làm em thoải mái.”
Tống Tử Hoành ôn nhu tách ra hai chân Thẩm Khê. Ngay từ đầu Thẩm Khê còn cật lực khép chặt hai chân, sau một hồi giằng co, nam nhân rốt cuộc mất nhẫn nại, tay cứ thể hướng đầu gối bẻ ra, hoa huyệt trần trụi nơi không chút nào giữ lại rơi vào trong mắt hắn.
m hộ phình phình, giống như một cái màn thầu lớn, nhục phùng chung quanh là hơi ửng đỏ, bởi vì dâm dịch tràn lan ra làm âm hộ non nớt thêm vài phần dâm đãng, đồng thời cũng làm nam nhân càng muốn cắm vào.
Huyệt thiếu nữ tràn ngập dâm dịch, chỉ cần nhìn là có thể tưởng tượng ra chân chính khi tiến vào sẽ có bao nhiêu thoải mái, huống chi vẫn là một đứa bé non nớt, chưa có kinh nghiệm trong ái tình, Tống Tử Hoành chỉ cảm thấy cả người máu sắp sôi trào lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận