Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàn chán trần không chút thương tiếc giẫm lên bộ vị mềm mại nhất cũng yếu ớt nhất của thiếu niên.
Đây đương nhiên là bàn chân của Tần Lệ, mà không phải bộ dáng vốn có của NPC. Cơ bắp bắp chân cường tráng làm cho gân trên mu bàn chân đều đặc biệt rõ ràng, ngón chân không tròn như hạt ngọc như thiếu niên, mà thô kệch, rắn chắc lại cứng rắn. Nhưng hắn cũng là người rất chú ý vệ sinh, toàn bộ bàn chân sạch sẽ, móng chân cong hoàn mỹ, sẽ không để thân thể thiếu niên đυ.ng vào những bộ phận cứng rắn.
Thẩm Kinh Niên hô hấp dồn dập.
Điều này vượt quá mong đợi của cậu.
Xương mu hơi đau vì bị giẫm lên, nhưng nước nhờn từ âʍ ɦộ lại tràn ra không kiểm soát.Thân thể cậu phi thường mẫn cảm, bình thường một hơi phả vào nơi đó cũng có thể khiến cậu cau mày thật lâu, nhưng bị thô bạo chà đạp như vậy, đương nhiên rất nhanh đã có ý tứ cao trào. Hoa Đế bị dùng sức chà xát huyệt phía sau bị ngón chân hung hăng cọ qua, cơ hồ muốn chui vào huyệt mềm mại ngoan ngoãn kia. Những ngón chân của người đàn ông đều dính đầy chất nhờn của cậu, mặc dù cậu không thể nhìn thấy nó, nhưng cậu biết nó dâʍ đãиɠ như thế nào.
Tần Lệ lại dùng toàn bộ lòng bàn chân giẫm lên, bàn chân trước thậm chí đặt lên thân cây mềm mại vểnh lên.
“Ngươi xem, thoải mái đến mức đứng lên.”
Giọng nói trầm thấp, hắn chà đạp qua lại âʍ ɦộ non mềm của thiếu niên: “Kêu lên, chim hoàng yến nhỏ của ta chẳng lẽ là bị câm sao?”
Thẩm Kinh Niên mở môi ra.
Cậu rêи ɾỉ đứt quãng.
Cậu chưa bao giờ kêu to trên giường, trừ phi quả thật bị Tần Lệ làm đến mức không thể thừa nhận sụp đổ khóc rống, cho nên lúc này, thở hổn hển cũng bị cậu đè nén, thẹn thùng như lần đầu làʍ t̠ìиɦ. Tần Lệ thích kiểu rêи ɾỉ này, nó khiến hắn nứиɠ đến mức ước gì có thể đυ. chết thiếu niên của mình ngay tại chỗ. Nhưng cậu nhìn lại những đồ vật treo trên tường của căn phòng——
Không vội.
Trong cốt truyện này, hắn có thể hảo hảo hưởng thụ A Niên của mình.
Khi thân thể sắp đạt tới cao trào, Thẩm Kinh Niên đã hơi run lên.
Hai chân không tách ra được, cho dù bị kẹp lại vẫn bị người đàn ông giẫm lên liên tục, hoa đế hoàn toàn sưng tấy. Ngón chân không ngừng ma sát qua khe âm họ, cuối cùng liền triệt để chui vào, tuy rằng so với dươиɠ ѵậŧ của đối phương không tính là cái gì, nhưng nơi này thân thể của hắn vẫn chưa hiểu sự tình. Tinh thần kí©ɧ ŧɧí©ɧ càng mạnh, cậu có thể tiếp nhận bị nam nhân đυ. đến đạt cực khoái, cũng có thể tiếp nhận bị hắn mυ”ŧ đến cực khoái, nhưng là bị giẫm ——
Thẩm Kinh Niên nhíu mày, hô hấp dồn dập và phát ra tiếng nức nở.
Âʍ ɦộ run rẩy không ngừng, toàn bộ mông đều nhịn không được trốn về phía sau, vừa trốn vừa lắc lư lên xuống, phun ra nước, đem tấm thảm sạch sẽ đều ướt một mảng lớn. Thân thể ngây ngô khi phun trào sẽ rất nhiều, rõ ràng không phải không tự chủ, nhưng cũng chật vật như không thể khống chế.
Bộ não hơi trống rỗng.
Tần Lệ lại chậc chậc một tiếng: “Thật mẫn cảm.”
Hắn thu chân lại, rốt cục ngồi xổm xuống, nguyện ý cởi bỏ mảnh vải bịt mắt kia.
“Âʍ ɦộ của A Niên bị người lạ giẫm lên cũng có thể phun nước…”
Thẩm Kinh Niên rốt cuộc cũng cảm nhận được ánh sáng.
Nhưng cậu còn chưa kịp nhìn mọi thứ trước mặt, bởi vì một bàn tay khác đã ấn đầu cậu vào trong ngực người đàn ông, tiếp tục che lấp ánh sáng trong phòng.
Mặc dù Tần Lệ sẽ đi quá phận trong vấn đề tìиɧ ɖu͙©, nhưng hắn lại cực kỳ quan tâm đến những chi tiết còn lại.
“Từ từ, đừng làm tổn thương mắt.”
Thẩm Kinh Niên ngoan ngoãn không nhúc nhích, thanh âm còn mang theo thở gấp: “Em biết là anh.”
“Ồ?” Người đàn ông mỉm cười, “Làm thế nào em biết?”
Hắn đang đeo găng tay.
“Nếu như là người khác, để cho em gọi hai chữ chủ nhân…” Khuôn mặt của thiếu niên áp vào trong l*иg ngực ấm áp, sau gáy bị nhẹ nhàng vuốt ve, “Chắc là chết lâu rồi.”
Tính chiếm hữu của Tần Lệ đối với cậu thật sự nhiều đến mức điên cuồng.
Câu trả lời như vậy khiến Tần Lệ cười to không ngừng.
Hắn che chở đôi mắt của thiếu niên trong ngực, đợi đến khi đối phương hẳn là đủ thích ứng mới chậm rãi thả lỏng cánh tay. Thẩm Kinh Niên cũng ngẩng đầu lên, rốt cuộc có thể thấy rõ bộ dáng của Tần Lệ lúc này. Khi nhìn thấy mái tóc vàng, biểu tình của cậu rõ ràng trở nên kinh ngạc, sau đó giơ tay sờ vào sợi tóc mềm mại kia. Sau đó lại là lông mày, sống mũi ——
“A Niên thích bộ dáng này của anh?”
“Rất mới lạ.” Thẩm Kinh Niên tiến lên, hôn lên môi người đàn ông, “Mái tóc vàng ở trên người anh, rất đẹp.”
Sau đó, Sau đó, cậu mới hướng ánh nhìn của mình đến toàn bộ căn phòng——
Toàn bộ bức tường được bao phủ bởi các loại đồ chơi tìиɧ ɖu͙©.
Trên cùng là một dãy roi da, còn có cái đuôi da rải rác như đuôi ngựa, xếp ngay ngắn vào nhau. Ở giữa là các loại máʏ яυиɠ và nút rung, từ những chiếc có đính cườm cho đến những chiếc dươиɠ ѵậŧ giả khổng lồ. Hàng thứ ba có nhiều vật phẩm trói buộc hơn, vòng cổ, rọ mõm, dây gai… Nhưng bắt mắt nhất là các vật phẩm mô phỏng động vật ở bên cạnh, đặc biệt là băng đô tai mèo màu hồng đáng yêu, cũng có một nút hậu môn đuôi dài lông xù.
“Chuyện này là thế nào?”
Cậu tựa vào ngực Tần Lệ, “Em tới nơi này, còn chưa nhận được nhiệm vụ.”
Nói xong, bên tai liền vang lên âm thanh nhắc nhở ——
Giải cứu Lilith.
Thẩm Kinh Niên lại giật mình.
“Bây giờ nhận được?” Tần Lệ dùng cánh môi ấm áp vuốt ve lông mày của người yêu, “A Niên, trong cốt truyện này, chỉ ở cùng một chỗ với anh, được không?”
Thiếu niên ngước mắt lên.
“Những người chơi khác đâu?”
Sau khi cậu đến đây, có vẻ như không có người chơi nào khác xuất hiện.
“Đây là châu Âu.” Tần Lệ ngửi ngửi mùi vị trên người người yêu, “Một nơi khép kín, cơ bản không có người châu Á. Em nói đột nhiên xuất hiện một nhóm người châu Á, sẽ gặp phải tình huống gì?”
Thẩm Kinh Niên lại ngẩn người, đã rất lâu rồi cậu chưa từng gặp phải cốt truyện có bối cảnh quốc gia trong không gian X.
“Bị trục xuất?”
“Ừm.” Tần Lệ ôm người yêu của mình, dẫn cậu ngồi xuống chiếc giường mềm mại thoải mái hơn, “Đối với bọn họ mà nói, nếu như không tìm được biện pháp hợp lý lưu lại, như vậy cũng chỉ có thể chờ chết.”
“Xét cho cùng, bản đồ của cốt truyện không thể rộng lớn vô hạn. Khu vực châu Á không tồn tại, và tất nhiên là sẽ không bao giờ có thể đến được…”
Giọng nói của người đàn ông mang theo một nụ cười ác liệt.
Thẩm Kinh Niên nghe xong cũng không có phản ứng gì, chỉ “Ừ” một tiếng, ngoan ngoãn rúc vào trong ngực đối phương.
“Anh là bá tước?”
“Đúng.” Tần Lệ rũ mắt, “Một quý tộc có sở thích tìиɧ ɖu͙© xấu xa.”
“Bây giờ em là nô ɭệ tìиɧ ɖu͙© của anh.”
Giọng nói của thiếu niên rất bình tĩnh, nhưng khi nói hai chữ “nô ɭệ” lại làm cho huyết mạch Tần Lệ phun trào, “Đúng… A Niên thật ngoan.”
Hắn cũng không sốt ruột mang theo người yêu của mình đi tìm manh mối hoàn thành nhiệm vụ, lúc này hắn ngược lại đối với những đạo cụ trên vách tường càng cảm thấy hứng thú hơn: “Nhiệm vụ của nô ɭệ tìиɧ ɖu͙© chính là thỏa mãn du͙© vọиɠ của chủ nhân… A Niên, sẵn sàng chưa?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận