Chương 42

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 42

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Như thể cả thế giới chỉ còn lại hai người.
Cổ tử ©υиɠ triệt để mở ra, vị trí sâu nhất của tử ©υиɠ bị nam nhân cưỡng ép xâm chiếm. Thẩm Kinh Niên mê man, chỉ nhớ mình đang ở trong lòng Tần Lệ, chỉ có thể rêи ɾỉ ôm lấy. Khi hai chân mảnh khảnh run rẩy sẽ kẹp chặt trên người nam nhân, nhưng không cách nào ngăn cản dươиɠ ѵậŧ to lớn không ngừng xâm nhập. Hoa huyệt triệt để mở ra, thịt non màu hồng phấn cơ hồ như bị kéo ra, sau đó lại một lần nữa vào trong cơ thể.
Động tác của Tần Lệ phi thường thô bạo.
Cả chiếc giường kịch liệt rung chuyển, chưa kể đến cơn cυồиɠ ɖâʍ mà thiếu niên đang chịu đựng.
Nhưng cậu không cảm thấy được đau đớn, cũng không có bất kỳ bất kỳ khó chịu nào, chỉ có từng đợt kɧoáı ©ảʍ không thể cưỡng lại, sau đó đuôi cùng mũi chân run rẩy ở dưới thân đối phương cao trào.
Thân cây mềm lại bắn.
Hoa huyệt cũng phun ra một mảng nước lớn.
Mèo con chịu không nổi kiểu làʍ t̠ìиɦ này, tất nhiên cuối cùng cũng nghẹn ngào nằm trong lòng chủ nhân cầu xin tha thứ. Nhưng chủ nhân của cậu lại không chịu kết thúc, lại nhanh chóng đâm vào trong hoa huyệt đang phun nước, bắt nạt mèo con của hắn cho đến khi mắt cậu trợn trắng, liên tục cao trào mới cuối cùng buông tha tử ©υиɠ phía trước.
Phía sau còn có hậu huyệt.
Thẩm Kinh Niên nhíu mày, được Tần Lệ ôm vào trong ngực mở ra chỗ vốn đang cắm đuôi.
So với hoa huyệt non nớt phía trước, hậu huyệt ít nước hơn nhiều, nhưng bởi vì thân thể mẫn cảm, chỗ này cũng không hề khô ráo, ra vào thập phần thuận lợi. Dươиɠ ѵậŧ thoải mái triệt để cắm vào, huyệt nhỏ ban đầu bị mở ra đến khi nếp gấp cũng không còn. Nhưng Tần Lệ còn cảm thấy không đủ.
Bởi vì âʍ ɦộ của cậu bé vẫn còn hơi mở, theo động tác sau huyệt mà nhỏ nước.
“A Niên có hai huyệt, bị hai thứ cùng nhau giao hợp càng thích hợp hơn.” Người đàn ông khàn giọng thì thầm, đồng thời hôn môi người yêu, “Có phải không?”
Ánh mắt Thẩm Kinh Niên đã mê mang.
Có quá nhiều kɧoáı ©ảʍ, suy nghĩ hợp lý trở nên khó khăn. Bản năng của cậu chính là đáp ứng Tần Lệ, cho nên giờ phút này cũng nhẹ nhàng gật đầu.
Khuôn mặt thanh tú nhuốm đầy du͙© vọиɠ, còn mang theo vài giọt nước mắt, nhưng vẫn tràn đầy khí chất quý tộc. Cho dù cả người trần trụi, cậu sẽ cũng mãi mãi là Thẩm Kinh Niên.
Tần Lệ biết biết mình lại mạo phạm thiếu niên của mình.
Hắn rất hài lòng.
Một cây dươиɠ ѵậŧ giả rung được nhét vào hoa huyệt từng chút một.
Nếu như có thể, nam nhân nhất định sẽ lựa chọn để mình lấp đầy nơi này, hắn không ngại chiếm hữu thân thể A Niên thêm một ít. Nhưng thật đáng tiếc, trong cốt truyện này không tồn tại NPC có chức năng này, hắn lựa chọn nhân vật ký sinh bất quá chỉ là một con người bình thường mà thôi. Dươиɠ ѵậŧ giả rung mặc dù không có nhiệt độ và cảm giác của cơ thể con người, nhưng tần số rung động vượt quá giới hạn mà một “con người” có thể làm. Tần Lệ tự mình cảm nhận được thứ đang rung động xuyên qua một lớp màng thịt, chứ đừng nói chi là thiếu niên bị xâm chiếm hai huyệt.
“Ưʍ…” Lưng Thẩm Kinh Niên khẽ run rẩy, rúc vào trong ngực Tần Lệ, ngay cả nức nở cũng đứt quãng, “Được rồi. Được rồi… Không thể sâu hơn nữa, đến nơi này…”
“Còn chưa nhét vào tử ©υиɠ đâu.” Tần Lệ gặm cắn tai cậu, “Tử ©υиɠ A Niên không có gì lấp đầy, không trống sao?”
Thẩm Kinh Niên lại bị làm cho cao trào.
Cậu không dám nghĩ kết quả sau khi thứ này tiến vào tử ©υиɠ, khẳng định cậu sẽ phun đến mức xụi lơ không tự chủ, hơn nữa hậu huyệt còn đang bị nam nhân không ngừng ra vào. Đôi mắt thiếu niên mang theo nước mắt, nhưng khi cổ tử ©υиɠ bị chặn lại, cậu thở hổn hển và phun ra nước nhờn.
“A… Không, không thể để…”
Giọng nói mang theo tiếng khóc.
Tần Lệ xoay tròn cả cây gậy mát xa, chấn động kia không hề bởi vì hoa huyệt căng thẳng hoặc phun nước mà có bất kỳ chậm lại nào, vẫn không ngừng chấn động: “Vì sao? Thật thoải mái đến mức em phun ra.”
Bụng dưới không khống chế được chảy nước, thiếu niên có loại ảo giác không tự chủ, nhất định phải siết chặt thân thể mới không để cho mình tiếp tục thất thố: “Ưʍ… Nhưng, nhưng…”
“Tử ©υиɠ của em, chỉ có anh mới có thể tiến vào.”
Cậu chủ động hôn lên môi Tần Lệ, lại bởi vì thân thể vô lực mềm nhũn, chỉ hôn được một lúc, liền dựa mặt vào vai đối phương: “Tần Lệ…”
“Nếu anh muốn, thì làm cái gì cũng được. Nhưng đó chỉ là… Nó chỉ dành cho anh.” Giọng nói của thiếu niên càng thêm khàn khàn, “Lần trước làm, em rất thích.”
Ánh mắt của người đàn ông sâu hơn.
Lần cuối cùng, hắn đã làm gì với tử ©υиɠ của A Niên?
Hắn đi tiểu nhiều lần bên trong đó.
Gậy massage quả nhiên không còn xâm nhập nữa.
Nó chỉ chạm vào miệng tử ©υиɠ, khiến toàn bộ âʍ ɦộ mềm mại run rẩy. Người đàn ông ôm mèo con của mình, một tay nắm lấy chiếc eo thon, một tay nắm lấy sợi xích quanh cổ và đυ. vào cái hậu huyệt hồng hào trong tư thế ngửa ra sau. Ruột thịt bị triệt để xuyên qua, mông của thiếu niên bị bàn tay bóp đỏ, thân cây non phía trước lắc lư theo đừng cú ra vào. Thẩm Kinh Niên thở dốc không ngừng, rõ ràng đã cao trào đến mê mang rồi, nhưng vẫn theo bản năng muốn che giấu những tiếng rêи ɾỉ xấu hổ kia.
Tần Lệ không ngừng khinh nhờn người yêu của mình.
A Niên của hắn, Thẩm thiếu gia của hắn.
Cuối cùng khi người đàn ông muốn xuất tinh, hắn rút cây mát xa đang chiếm giữ âʍ ɦộ của thiếu niên ra rồi tự đút vào, hắn đẩy mở cổ tử ©υиɠ vài lần, tiến vào chỗ sâu nhất bắt đầu xuất tinh.
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ của Tần Lệ luôn rất nóng.
Thiếu niên trong ngực hắn khẽ run rẩy, gần như đồng thời với lúc run rẩy phun ra một dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ loãng. Cao trào của cậu và Tần Lệ luôn đồng bộ, giống như một loại ăn ý khắc vào tận xương tủy. Cơ thể được ôm chặt, đôi môi của người đàn ông áp vào môi cậu, xâm lấn sâu vào môi cậu trong khi xuất tinh. Toàn thân lúc này đều bị ôm lấy, ngay cả tay cũng không thể đặt loạn sang một bên, mà phải ôm chặt lấy nam nhân trên người.
“Hừ…”
Tử ©υиɠ hơi đầy.
Đầu lưỡi của cậu bị cuốn vào, sự hòa quyện giữa nụ hôn và kɧoáı ©ảʍ run rẩy nơi bụng dưới quyện vào nhau, như thể linh hồn của cậu đã bị người đàn ông trước mặt chiếm giữ.
Tần Lệ lại đẩy vào trong, hai túi tinh đều dán chặt vào thịt non mềm mại của hoa huyệt, sau đó lại một lần nữa bắn ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng.
Lấp đầy huyệt của người yêu mình.
Đầy ắp, tất cả đều là tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đậm.
Khoang tử ©υиɠ hoàn toàn rót đầy rượu ngon Tần Lệ đưa vào.
Qυყ đầυ không muốn rời khỏi, nhưng nếu tiếp tục như vậy, tϊиɧ ɖϊ©h͙ sẽ theo cổ tử ©υиɠ tràn ra. Tần Lệ thở hổn hển hôn thiếu niên trong ngực, rốt cuộc đi ra ngoài một chút, nhưng vẫn lưu luyến trong khoang tử ©υиɠ. Cổ cung chậm rãi thu lại, từ trung tâm tràn ra một luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ màu trắng không nhiều lắm nhưng vẫn kẹp chặt lớn đa số thứ rót vào. Động tác của người đàn ông cuối cùng cũng nhẹ nhàng hơn, hắn chỉ đυ. nhẹ vào cái âʍ ɦộ hồng hào, cọ sát qua mép tử ©υиɠ.
Người trong ngực hắn vẫn còn thở hổn hển.
Thẩm Kinh Niên cố gắng hấp thụ oxy: “Được rồi… Có phải không?”
“Sắp rồi.” Tần Lệ biết mình còn có rất nhiều cơ hội chiếm hữu người yêu, cho nên cũng không sốt ruột lúc này liền tiếp tục đùa bỡn, “Nhưng A Niên rất thích anh đi tiểu trong bụng A Niên…”
Qυყ đầυ áp vào da thịt mềm mại, lỗ nhỏ ở giữa vừa mới rỉ ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ giờ lại tràn ra một dòng mật dịch trong suốt, thẳng đến cổ tử ©υиɠ tròn trĩnh của thiếu niên: “Thế nào? Thoải mái không?”
Miệng tử ©υиɠ bị nướ© ŧıểυ bắn vào.
Thẩm Kinh Niên trong lòng hắn nhíu mày, môi dưới đều bị cắn.
“Ư…”
Lại nói tiếp, lần trướca là trực tiếp bắn vào trong tử ©υиɠ, lần này bất quá là ở bên ngoài mà thôi, nhưng cậu lại càng có loại ảo giác xấu hổ không chịu nổi. Tử ©υиɠ vừa mới tràn đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ lại bị nướ© ŧıểυ tưới vào, cậu nhất định phải kẹp chặt, nếu như thứ màu trắng dày đặc kia chảy ra ngoài, Tần Lệ nhất định sẽ lại tìm cớ bắt nạt hắn.
Nam nhân cười khẽ, từng luồng từng cỗ trút vào trong hoa huyệt của người yêu.
Đối với hắn mà nói, những thứ này tùy thời đều có thể sinh ra, căn bản không cần ăn nước giống như nhân loại bình thường, bởi vậy, sau khi rót đầy hoa huyệt phía trước, Tần Lệ lại một lần nữa ôm lấy thiếu niên của mình, tiến vào hậu huyệt tiến. Hoa huyệt của Thẩm Kinh Niên vẫn còn đang rỉ nướ© ŧıểυ, hậu huyệt lại dần dần được rót đầy. Câuh nhắm mắt tựa vào trong ngực Tần Lệ, đã không rảnh tự hỏi hạ thân của mình giờ phút này chật vật cỡ nào.
Cậu đang bị Tần Lệ rót đầy.
Bụng hơi phồng lên, dịch vị trong ruột dồi dào, không ngừng tràn vào chỗ sâu.
“Ư…”
Môi nam nhân hôn lên vành tai cậu: “A Niên… A Niên…”
Toàn bộ trang viên đều biết, Bá tước Hannover điện hạ có được một sủng vật mới.
Đó là một thiếu niên châu Á vô cùng tinh xảo, làn da trắng nõn trình độ mặc dù không thể so sánh với những huyết thống thuần khiết của bọn họ, nhưng màu hồng khỏe mạnh thì không gì sánh được. Thiếu niên có một mái tóc đen, đôi mắt cũng là màu đen thuần khiết, giống như là Satan mê người lại nguy hiểm. Dáng người của cậu thon dài mảnh khảnh, rõ ràng đã không còn là trẻ con nữa, nhưng lại không nhìn ra được sự rắn rỏi mà đàn ông trưởng thành sẽ có.
Bá tước yêu cầu họ gọi thiếu niên là thiếu gia.
Người giúp việc thuận theo đáp ứng, nhưng cũng không có bao nhiêu cơ hội thật sự nhìn thấy vị thiếu gia này được trân quý trong ngực điện hạ.
Thẩm Kinh Niên mặc lễ phục tinh xảo.
Chiếc đuôi én nhỏ mang phong cách quý tộc thời Trung cổ luôn có thể phác họa vóc dáng thon thả, xinh đẹp của cậu. Cổ áo dựng lên cũng vừa vặn che lấp vết đỏ trên người cậu bị Tần Lệ gặm cắn ra. Cổ tay cậu bị nút áo sơ mi giữ chặt, càng không cần nói đến mắt cá chân phía dưới, nếu như có thể, Tần Lệ khẳng định ngay cả gương mặt của cậu cũng muốn che giấu, chỉ để một mình hắn thưởng thức.
Từng bước một, anh đi đến nơi có một nhóm trẻ em được nuôi nhốt.
Đó là một biệt thự riêng biệt.
Nhìn từ bên ngoài, sang trọng và lịch lãm như toàn bộ tòa nhà chính của trang viên.
Hanover thân là bá tước, tự nhiên không đến mức ngay cả một đám hài tử cũng phải đối đãi, cho nên chúng ít nhất cũng đủ đầy đủ về vật chất. Nhưng một đám hài tử vốn nên nép mình trong lòng cha mẹ, thấm nhuần ý thức mình là nô ɭệ, và làm những điều không nên xảy ra ở lứa tuổi này mỗi khi chủ cần, thậm chí biến thành đối tượng bị ngược đãi hϊếp da^ʍ ——
Thẩm Kinh Niên đi tới trước cửa viện.
Một cô gái ngồi đó, mặc một chiếc váy nhỏ nhìn về phía cậu “Ngài là … Thiếu gia mới đến sao?”
Thẩm Kinh Niên khẽ gật đầu.
Cô gái nhỏ nhìn cậu, có lẽ là lần đầu tiên nhìn thấy người phương Đông, nên có chút ngây dại, sau đó mới lộ ra một nụ cười ngọt ngào đã thành thạo vô cùng: “Ngài cũng muốn ở lại nơi này sao? Chúng ta còn có rất nhiều giường, vị trí rất trống nha.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận