Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Kinh Niên thở hổn hển nghẹn ngào.
Cậu rất xấu hổ, mỗi một lần không tự chủ đều làm cho cả người cậu run rẩy, hận không thể chôn thật sâu khuôn mặt vào trong ngực Tần Lệ. Tuy rằng lần này thời điểm phát sinh rất đặc biệt, nhưng cậu cũng không phải thật sự mất khống chế, bị một nam nhân làm đến mức này…
Nhưng cậu vẫn không qua được cửa ải trong lòng.
Cậu rõ ràng không đái dầm khi còn rất nhỏ. Là tiểu thiếu gia nho nhã nhất Thẩm gia, loại chuyện này rõ ràng không liên quan gì đến cậu. Nhưng sau khi ở cùng Tần Lệ, cái gì cũng xảy ra.
Từng bộ phận trên cơ thể đều bị Tần Lệ làm qua, bị nam nhân cưỡng bức kéo đến cảm nhận kɧoáı ©ảʍ tìиɧ ɖu͙© tột độ nhất, sau đó phun trào, không tự chủ… mọi thứ đều được trải nghiệm từng cái một, lặp đi lặp lại.
Tên xấu xa này.
Trong lòng cậu thầm mắng đối phương, nhưng hai tay lại gắt gao ôm lấy cổ Tần Lệ, sợ mình không theo kịp tốc độ va chạm hông của đối phương.
Trong thư phòng cất giữ toàn bộ điển tịch gia tộc Hanover, hai người họ tứ chi giao triền, đắm chìm triền miên.
Tần Lệ sẽ không bao giờ kết thúc cuộc làʍ t̠ìиɦ một cách dễ dàng, huống hồ lần này hắn hứa sẽ để A Niên có một khoảng thời gian vui vẻ. Thiếu niên trong ngực vừa khóc vừa cao trào, hắn lại không thương tiếc tử ©υиɠ và ruột đang co giật kia, tiếp tục dùng sức mà xâm nhập thao túng hai cái động thịt mềm mại kia. A Niên của hắn có huyệt mềm mại nhất thế giới này, vô luận thao thế nào cũng có thể ngoan ngoãn hút lấy đồ của hắn, bao bọc trong hơi ẩm ấm áp và mυ”ŧ mát …
Mồ hôi trên trán rơi xuống.
Hòa cùng nước mắt của Thẩm Kinh Niên, sau đó hoàn toàn hòa vào nhau, không cách nào phân rõ rõ.
Thiếu niên phun nước nhiều lần.
Lần phun đầu tiên sẽ nhanh rất nhiều, nước sẽ bắn ra khỏi huyệt theo đúng nghĩa đen, sau đó làm bẩn thảm. Khi nó thực sự biến mất, những phản ứng đó chỉ còn là sự co bóp nhanh chóng của tử ©υиɠ, miệng huyệt chảy ra một chút dâʍ ɖị©ɧ dính dính mà thôi. Hai bờ mông ướt sũng, chỗ giao hợp tràn đầy chất nhờn, phát ra tiếng nước cùng với âm thanh làʍ t̠ìиɦ càng thêm xấu hổ. Cậu nằm sấp trong lòng Tần Lệ khóc nức nở, Tần Lệ liền nhẹ nhàng liếʍ đi nước mắt của cậu, cùng anh hôn môi, sau đó càng nhấp mạnh hơn.
Thiếu niên phải thừa nhận qua rất nhiều lần nhấp của Tần Lệ, lúc này đây cũng không chống đỡ nổi.
Thân thể cậu không khống chế được run rẩy, lúc đầu mẫn cảm, ở giữa tê dại, nhưng khi tê dại, bị ép đến cao trào, thân thể cậu so với lúc đầu mẫn cảm hơn, chỉ cần hắn tiến sâu vào vị trí kia, cậu sẽ phát tiết. Nhưng Tần Lệ làm sao có thể cho phép, bàn tay hắn gắt gao đè chặt vòng eo thiếu niên, căn bản không cho phép A Niên của mình trốn thoát.
Kết quả chính là, dưới tác động của những lần cực khoái liên tục, Thẩm Kinh Niên ngất xỉu trong giây lát.
Giống như là bị đưa đến bờ vực tử vong, lại giống như bị ném đến cực điểm của vui sướиɠ.
Nam nhân lúc này mới nguyện ý buông tha cho cậu.
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng rót đầy khoang tử ©υиɠ, trong hậu huyệt cũng giống vậy. Dù miệng huyệt bị đυ. tuy rằng vẫn còn mềm mại, nhưng vô luận là màu sắc hay là hình dạng đều đã hoàn toàn bất đồng với lúc đầu. Cậu khẽ thở hổn hển bị Tần Lệ ôm lấy, miệng huyệt không kìm được tϊиɧ ɖϊ©h͙ sắp tràn ra ngoài, nhưng giây tiếp theo, bàn tay của người đàn ông đã chạm vào huyệt động đang mở ra, nhẹ nhàng xoa nắn.
Hoa huyệt hơi khép lại.
Cúc huyệt phía sau cũng vậy.
Tất cả mọi thứ lại hồng nhuận, đương nhiên co rút thật chặt, để ngoài.
“A Niên, thoải mái hơn một chút chưa?” Tần Lệ từng hưởng thụ tìиɧ ɖu͙© luôn rất dịu dàng, hắn ôm người trong lòng mình, vừa xoa eo, vừa thực hiện động tác vuốt ve tiếp theo, “Bên trong còn nóng không?”
Người trong ngực hắn đã dần dần bình tĩnh lại: “Không nóng nữa… Tốt hơn nhiều rồi.”
Sau khi chứng kiến Tần Lệ sửa chữa thân thể, Thẩm Kinh Niên đối với hết thảy đều không còn quá kinh ngạc.
Hai người ôm nhau, người đàn ông dịu dàng hôn lên khuôn mặt của người yêu, đồng thời vuốt ve lưng cậu.
“Em đã nghĩ qua…” Thiếu niên chậm rãi mở miệng, “Làm sai chuyện chính là làm sai, nếu như tha thứ cho Edward Hannover hiện tại, vậy những đứa nhỏ bị hắn tàn sát kia sẽ chết không nhắm mắt…”
“Em không có ý định giải cứu Bá tước Hanover.”
Người đàn ông trước mặt cậu nheo mắt lại.
“Vậy A Niên định làm như thế nào?”
“Trong nhiệm vụ, người phải giải cứu là Lilith…” Cậu nhắm mắt lại, cố gắng suy nghĩ tất cả những gì mình quan sát được trong cốt truyện này trước đó, “Khi Lilith còn nhỏ, đã bị lão bá tước nhốt trong biệt thự kia, đúng không?”
“Em thấy căn phòng ở tầng hai, trên vách tường có thứ gì đó, trên bàn cũng có tấm ảnh đó…”
Trên bàn…?
Thẩm Kinh Niên lại mở mắt ra, hình như nhớ tới trên bàn còn có một quyển sổ.
Nửa đêm, sau khi bọn trẻ cầu nguyện trước khi đi ngủ, tất nhiên chúng đều ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ.
Nữ tu Mary kiểm tra chăn của từng người một rồi xách đèn đi ra khỏi phòng. Toàn thân cô đều là màu đen, ở hành lang tối tăm nhìn đặc biệt dọa người, hơn nữa gương mặt kia cũng chưa từng có biểu tình gì. Khi nhìn thấy bá tước điện hạ cùng vị thiếu niên châu Á kia đến vào lúc này, lông mày của nữ tu rõ ràng nhíu lại. Rốt cục cô chủ động nói chuyện với bá tước, nhưng ngữ khí cũng rất lạnh nhạt, thậm chí mang theo cảnh giác:
“Bá tước điện hạ, đã muộn rồi, người tới đây làm gì?”
“Bọn nhỏ đều đã ngủ.”
Tần Lệ nheo mắt lại, nhìn Mary nở nụ cười nói: “Không có việc gì, ngươi cũng đi nghỉ ngơi đi, ta cùng tiểu hoàng yến của ta lên lầu hai đi dạo.”
Hắn nói xong thật sự dắt tay Thẩm Kinh Niên lên lầu, tựa hồ đối với đám tiểu hài tử lầu một một chút hứng thú cũng không có. Nhưng dù là như thế, nữ tu Mary cũng không rời đi, mà tiếp tục đứng ở lối vào phòng bọn nhỏ ở tầng một.
Thẩm Kinh Niên đi vào phòng.
Đó quả thật là một quyển nhật ký, khi mở ra là những câu chữ cực kỳ non nớt, ngắt quãng ghi lại tất cả những gì ở đây.
Edward biết tên của mình là Edward từ khi còn nhỏ.
Hắn là một nam hài tử, được đổi thành tên của cô gái như Lilith khiến hắn rất buồn bực, nhưng bá tước tiên sinh vẫn yêu cầu tất cả mọi người gọi hắn là Lilith, chính hắn cũng vậy. Nghĩ đến ba mẹ từng nói hắn phải nghe lời, Edward vẫn luôn ngoan ngoãn đáp ứng, chỉ là trước khi đi ngủ nhịn không được dùng một cây bút lông ngỗng ghi lại sự kiện đổi tên kỳ quái này.
Nhật ký không phải liên tục.
Nội dung ban đầu chỉ thể hiện sự kỳ quặc và xa lạ, cũng như nỗi nhớ cha mẹ. Ông Bá tước sẽ yêu cầu hắn thay quần áo của một cô bé và để tóc con gái, điều này khiến Edward càng khó chịu hơn. nhờ quản gia về nhà xem thử, hoặc viết thư cho cha mẹ nhưng đều bị lạnh lùng từ chối. Ngay cả sau khi ông Bá tước biết được điều này, Edward đã bị đánh ở đây lần đầu tiên.
Hắn bị bá tước già ôm trong vòng tay, vén váy, kéo qυầи ɭóŧ xuống, dùng lòng bàn tay đánh vào mông.
Thẩm Kinh Niên rũ mắt xuống.
Lật qua một trang nữa, cũng đã là chuyện một tháng sau.
Chỉ có một từ trên đó.
HATE. (Ghét)
Đậm, dùng sức, gần như xuyên qua mặt bên kia của tờ giấy.
Tiếp theo là rất nhiều hận thù và đau đớn.
Đối với một đứa trẻ mà nói, rất khó để diễn tả những gì nó đã trải qua, nhưng chỉ từ “đau đớn” thôi cũng đủ để Thẩm Kinh Niên hiểu chuyện gì đã xảy ra với hắn. Một tiếng thở dài khe khẽ từ trong miệng tràn ra, Tần Lệ từ phía sau hắn ôm lấy cậu, đặt tay lên quyển nhật ký này ——
“Đây quả thật không phải là một cốt truyện quỷ quái, nhưng…”
“Nơi này, còn có một ít linh hồn thuộc về Lilith, cũng chính là tiểu Edward.”
Tần Lệ hôn lên vành tai người yêu một cái: “A Niên, chúc mừng em lại một lần nữa tìm được đúng chìa khóa, hiện tại, muốn mở ra không?”
“Ừm.”
Gần như ngay lập tức sau khi lên tiếng, mọi thứ xung quanh cậu thay đổi.
Không có phòng, không có đạo cụ ngược đãi tìиɧ ɖu͙© trên vách tường, chỉ có một mảnh ánh sáng trắng, vô biên vô hạn. Ở giữa ánh sáng trắng có một đứa trẻ đang ngồi, nó mặc một chiếc váy tinh xảo nhất, chiếc váy rộng gần như che đi đôi chân của nó, mái tóc của nó cũng được uốn thành những lọn xoăn gợn sóng. Ngoại hình của đứa trẻ có một ưu thế độc nhất vô nhị, giống như một yêu tinh rơi xuống thế giới này. Ở lại một mình trên thế giới này, đôi mắt của Edward bé nhỏ mở to kinh ngạc khi nhìn thấy Thẩm Kinh Niên.
“Em là…?”
“Edward.” Thẩm Kinh Niên đi tới trước mặt nó, ngồi xổm xuống nhìn cậu bé, “Anh là người tới đưa em đi.”
“Đưa em đi?”
Có sự ngạc nhiên trong mắt của nó, nhưng sau đó là do dự theo bản năng.
Nó cũng không biết mình bị nhốt ở chỗ này bao lâu, dù sao cũng không có biên giới, không có giới hạn, cho nên dù thế nào cũng không thể rời khỏi nơi này. Nó đương nhiên muốn trở về, trở lại nhà mình, nơi có giường ấm cùng thức ăn ngon, nhưng anh trai trước mặt, nó lại chưa từng thấy qua…
“Làm thế nào em có thể tin tưởng anh?” Trông anh không giống em. Nó cúi đầu nói.
Tay Thẩm Kinh Niên đặt lên đầu nó, dịu dàng vuốt ve đầu đứa bé: “Em xem…”
Đằng sau cậu là một đôi cánh lớn, thiên sứ.
Đó là một đôi cánh lớn đến mức có thể bao vây triệt để bọn họ, theo động tác duỗi ra không ngừng huy động, hạ những chiếc lông vũ trắng nõn lại xinh đẹp. Cảnh tượng này hiển nhiên khiến Edward hoàn toàn kinh ngạc, khiến nó trong nháy mắt tin tưởng người trước mặt.
“Anh là một thiên thần!”
Nó đứng lên, kích động nhào vào trong ngực Thẩm Kinh Niên: “Thiên sứ! Thiên thần! Cuối cùng em cũng có thể về nhà rồi! Tuyệt vời, em không muốn ở lại nhà của bá tước này nữa, ở đây không tốt chút nào, em chỉ muốn về nhà!”
Edward ngoan ngoãn ăn mặc như một bé gái giờ phút này thân thể cũng xuất hiện biến hóa, những chiếc váy giam cầm cậu hoàn toàn biến mất, đổi thành quần áo nam hài bình thường, tóc trở nên ngắn cũn cỡn nhưng rất đáng yêu và hoạt bát. Nó ngồi ở trong ngực Thẩm Kinh Niên, vừa cười vừa hỏi khi nào có thể về đến nhà, trên tay còn cầm một chiếc lông vũ màu trắng thần thánh. Thẩm Kinh Niên dịu dàng vuốt ve trán đứa nhỏ, sau đó dỗ dành nó nhắm mắt lại.
Trong thư phòng, thiếu niên lại mở mắt ra.
Có một quả bóng sạch sẽ, màu trắng trên tay.
Đó là linh hồn của Edward bé nhỏ.
“Em sẽ làm gì?” Cha mẹ nó cũng không phải là người tốt gì, huống chi hiện tại, hai người kia đã chết, hài cốt vô tồn.”
“Ừm, em cũng không có ý định đưa nó về nguyên quán.” Thẩm Kinh Niên đặt linh hồn trước mặt Tần Lệ, “Tìm cho nó một cái mới, ấm áp, sẽ quan tâm nó, yêu thương, cho nó một mái nhà.”
“Mặc dù đây chỉ là cốt truyện, mọi thứ sẽ bắt đầu lại vào lần tới… Nhưng mỗi sự cứu chuộc đều có ý nghĩa đối với nó.”
Cậu nhẹ giọng nói, sau đó trịnh trọng nắm lấy tay Tần Lệ.
Ánh mắt nam nhân tối sầm, một lúc sau mới gật đầu.
Nhiệm vụ đã hoàn thành.
Kỳ thật từ khi lấy được nhật ký của Lilith, bước vào không gian đó và mang những mảnh linh hồn của Lilith ra ngoài, nhiệm vụ của cốt truyện này đã hoàn thành. Chỉ là Thẩm Kinh Niên không muốn dừng lại ở đây, mà tiếp tục đưa đứa nhỏ này đến một gia đình mới, sẽ yêu thương nó.
Những người chơi khác đương nhiên trong nháy mắt nghe được âm thanh gợi ý liền lựa chọn trở lại không gian X, cũng mặc kệ rốt cuộc là ai hoàn thành nhiệm vụ, mà Thẩm Kinh Niên và Tần Lệ lại không sốt ruột ——
Bá tước Edward Hanover đã tổ chức một phiên tòa thuộc về hắn.
Sau khi nữ tu Mary trở thành giáo viên đời sống của bọn trẻ, cô đã ghi lại vô số bằng chứng cho thấy Bá tước Hanover đã lạm dụng tìиɧ ɖu͙© và thậm chí gϊếŧ chết trẻ nhỏ. Cô có hình ảnh, hồ sơ, và thậm chí một số đạo cụ rõ ràng về lạm dụng tìиɧ ɖu͙© trẻ nhỏ như bằng chứng vật lý. Mặc dù toàn bộ xã hội thượng lưu không hề ngạc nhiên trước chuyện này, thậm chí còn giữ một quy tắc thống nhất bất thành văn, khi tất cả những điều này được phơi bày trắng trợn trước mặt mọi người——
Ngay cả nhà vua cũng sợ sự tức giận của người dân.
Edward Hanover chắc chắn không thể thoát khỏi phiên tòa của pháp luật.
Bọn nhỏ đơn thuần trở thành nhân chứng lớn nhất, đem hết thảy những gì đã trải qua kể lại, mà hài cốt đào lên trong hoa viên lại càng làm cho người ta cả người ớn lạnh. Đáng sợ nhất chính là, hài cốt kia cũng không phải chỉ có gần mười năm, thậm chí có người đã bị chôn vùi hơn trăm năm.
Thẩm Kinh Niên là nô ɭệ tìиɧ ɖu͙© bị mua, đương nhiên cũng xuất hiện ở phòng xử án.
Tần Lệ không phụ thân vào NPC này nữa.
Tóc vàng của nam nhân lộn xộn lại dơ bẩn, đôi mắt màu xanh biếc kia cũng xám xịt. Khi bị kết án treo cổ, hắn đã hét lên với sự tức giận và tuyệt vọng, liên tục mắng thế giới …
“Rõ ràng tôi cũng là nạn nhân! Gia tộc Hanover là gia tộc dơ bẩn như vậy, lão bá tước có thể sống đến cuối cùng, vì sao tôi không thể!”
“Anh có hiểu tôi đã từng trải qua điều gì không?” Luật pháp và bản án lúc đó đã đi đâu? Tại sao khi tôi bị gϊếŧ không ai giúp đỡ, và bây giờ họ đến để phán xét tôi?”
“Tôi chỉ trả lại cho xã hội này những gì tôi đã trải qua!”
Hắn gầm lên như điên, nhưng không ai trong hội trường nói chuyện, và thẩm phán chỉ nhìn hắn một cách phức tạp. Bá tước trở thành tù nhân lại một lần nữa nhìn chằm chằm vào tất cả mọi người, nhưng ánh mắt của anh ta dừng lại khi nhìn thấy Thẩm Kinh Niên, sau đó lộ ra biểu tình không thể tưởng tượng nổi ——
“Là anh?”
“Thiên sứ, anh cứu tôi, anh cứu tôi. Anh đưa tôi đi… Anh dẫn hắn đi đúng không, tôi cũng có thể, tôi cũng…”
Thẩm Kinh Niên nhìn hắn, khẽ lắc đầu.
“Ta sẽ không dẫn ngươi đi.” Cậu nhẹ giọng nói, “Bá tước điện hạ, làm sai thì phải gánh chịu hậu quả, vô luận ngươi có lý do gì, làm sai chính là làm sai.”
“Trả mạng cho những đứa trẻ vô tội kia đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận