Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đối với người dân lao động và khó khăn của Trung Quốc, cuộc sống của các trại tập trung được gọi là địa ngục trần gian cũng không phải là quá đáng.
Ăn không đủ no mặc không đủ ấm, phải lao động chân tay nặng nhọc, đồng thời phải đối mặt với nguy hiểm đến tính mạng mọi lúc, mọi nơi. Chỉ vài ngày sau, những người Trung Quốc bị bắt bắt đầu phải đối mặt với cái chết hoặc bệnh nặng. Tại đây, những người bệnh không được chữa trị, hoặc bị lính Nhật trực tiếp xử lý bằng súng lục, hoặc tàn ác hơn, bị trêu chọc lột sạch quần áo ném vào trong gió lạnh, qua vài giờ nữa là có thể nhìn thấy một cỗ thi thể đông lạnh cứng.
Nỗi sợ hãi, tuyệt vọng, và cảm xúc tức giận tràn ngập trái tim của mọi người.
Đây chỉ là tuần đầu tiên.
Thẩm Kinh Niên làm việc cùng phụ nữ trong phòng bếp, bởi vậy cũng là người duy nhất có thể tiếp xúc với người chơi nữ. Người chơi nữ tiến vào không gian X hơn nữa còn sống sót ít nhiều sẽ thêm điểm nhiệm vụ vào ngoại hình một chút, bởi vậy tiến vào cốt truyện này, liền bị uy hϊếp cực lớn. Cũng may từ ngày đầu tiên đến, các nàng liền đi theo Thẩm Kinh Niên dùng tro bôi lên mặt, cố gắng làm cho mình trở nên nhếch nhác nhất có thể, sau đó vào nhà vệ sinh để lấy một ít dưa chua hôi thối bôi trên người, binh lính Nhật Bản thấy căn bản không muốn tới gần.
Hành vi của họ cũng dẫn dắt các cô gái khác, vì vậy không có nhiều cô gái bị cướp bóc.
“Kinh Niên, anh có phát hiện ra cái gì không?” Một cô gái tóc rối bù xù, dáng người dị thường, khuôn mặt ngăm đen tiến lại gần thiếu niên. Mặc dù bề ngoài trông khủng khϊếp, nhưng giọng nói rất trẻ, thậm chí còn quen thuộc——
Đó là Lý Ái Manh.
Sau ba cốt vừa qua, cuối cùng cô cũng gặp lại Thẩm Kinh Niên.
Thẩm Kinh Niên không nhúc nhích, lại cẩn thận dán lên vách tường nghe hồi lâu, thẳng đến khi quan quân Nhật Bản bên ngoài trao đổi xong, mới quay đầu đối mặt với khuôn mặt lý Ái Manh: “Kho vũ khí của người Nhật xảy ra vấn đề.”
“Làm sao?”
“Họ nói rằng lô súng lưỡi lê mới trong kho vũ khí có vấn đề với khóa, nạp đầy đạn cũng không thể bắn được. Súng máy qua đạn không lưu loát, thường xuyên bị kẹt chết không thể tiếp tục sử dụng…” Cậu lọc ra hai đề tài không quan trọng khác trong cuộc trao đổi giữa hai người Nhật, chỉ nói một phần quan trọng, “Tôi hoài nghi, chỗ súng ống kia, hẳn là vật tư phát cho người chơi.”
Lý Ái Manh trợn tròn mắt.
“Thật sao? Lúc đầu nghe nói là có vật tư, chúng ta đều liều mạng tìm kiếm, nhưng cuối cùng cái gì cũng không tìm được, còn tưởng rằng là xảy ra chuyện gì…”
“Ừm, vật tư không nhất định ở cùng một chỗ với người chơi, chỉ là xác suất xuất hiện tương đối nhỏ.”
Cậu đưa cho cô một thanh sôcôla, Lý Ái Manh cũng không khách khí, lập tức bẻ một miếng nhét vào miệng mình ngậm, “Vạn nhất thật, chúng ta có phải có thể đoạt súng phản kháng hay không? Tôi đã sớm nhìn những người Nhật này không vừa mắt…”
“Ừm, có thể cân nhắc.”
Thẩm Kinh Niên trở lại vị trí làm việc của mình, bắt đầu tiếp tục lau bát trong tay.
Nước rất lạnh, chén bát cũng rất bẩn, dụng cụ tẩy rửa được đưa ra chỉ là một miếng xà phòng đơn giản nhất — bởi vì đây không phải là bộ đồ ăn mà sĩ quan Nhật Bản sử dụng, mà là bộ đồ ăn được sử dụng bởi những người lao động Trung Quốc. Bọn họ cũng có người được yêu cầu đi phục vụ sĩ quan Nhật Bản hoặc là phụ nữ mua vui từ quân nhật. Ở nơi đó cũng không cho phép tình huống tóc rối bù xù như vậy. Mọi móng tay đều phải được làm sạch, sau đó đeo găng tay và mũ để đảm bảo an toàn tuyệt đối. Ngoại hình sạch sẽ để phục vụ quân đội hoàng gia cao quý.
Lý Ái Manh nhai sô cô la, rốt cuộc cũng khôi phục một chút thể lực, đi theo Thẩm Kinh Niên bắt đầu chậm rãi làm việc: “Anh biết không, những binh lính Nhật kia thật ghê tởm, nữ nhân đi theo binh lính Nhật cũng thật ghê tởm, rõ ràng chính là làm kỹ nữ, còn bộ dáng hiến thân cho quốc gia, đối với người Nhật cung kính giống như nô tài, đối mặt với chúng ta lại vểnh mặt sai khiến… Một khuôn mặt đầy bột mì như một con ma.”
“Ừ?” Thẩm Kinh Niên kiên nhẫn lắng nghe.
“Họ bắt nạt Tiểu Tuệ.”
“Cô gái bị người Nhật cướp đi vào ngày đầu tiên. Không chết, nhưng tinh thần không tốt lắm, còn phải tiếp tục làm phụ nữ mua vui. Tôi nghe những người khác nói chỉ có những người đẹp mới được lưu lại như vậy, không ít cô gái đã trực tiếp bị gϊếŧ chết. Buổi tối cô ấy sẽ bị người Nhật bắt nạt , ban ngày thì bị những người phụ nữ Nhật ghen tuông kia nhục nhã…”
Lý Ái Manh càng nói răng cắn càng chặt, “Nếu không phải tôi sợ hiện tại tùy tiện động thủ có thể sẽ càng hại Tiểu Tuệ, tôi nhất định. . . nhất định sẽ gϊếŧ bọn Nhật Bản kia!”
“Không nhất định phải nhịn.” Thẩm Kinh Niên chậm rãi mở miệng, “Chúng ta có thể len lén dạy cho những người Nhật Bản này một bài học trước.”
“Hả? Làm thế nào làm được?”
“Nơi này trên cây có rất nhiều sâu, cô có phát hiện thấy không?” Đôi mắt của cậu hơi nheo lại, “Đó là sâu của loài bướm đêm viền nâu, rất phổ biến ở vùng Đông Bắc.”
“Cái gì?” Lý Ái Manh choáng váng.
“Một loại côn trùng, thường gọi là ớt ngoại lai, khi chạm vào nhay lập tức da sẽ nổi mẩn đỏ, sưng tấy và ngứa ngáy, thậm chí có thể tử vong.

Bình luận (0)

Để lại bình luận