Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Kinh Niên mơ một giấc mơ rất đơn giản.
Cậu trở về cốt truyện lúc trước, Thẩm tiểu thiếu gia kim quý đương nhiên sống trong một biệt thự sạch sẽ, mỗi ngày khi rời giường có thể nhìn thấy hoa hồng rực rỡ trong hoa viên. Nhưng khi đó, giường của cậu chỉ thuộc về một mình cậu, trong nhà cũng luôn chỉ có lời than phiền của mẹ, oán giận cha không trở về, căm hận nữ nhân bên ngoài, hoặc là bỗng nhiên thiếu nữ hồi xuân, hưng phấn làm một bữa tối, ở nơi đó chờ đợi một nam nhân sẽ không trở về.
Cậu đã rất quen với cuộc sống như vậy, mặc dù không tính là hạnh phúc, nhưng so sánh với những người nghèo đến mức ngay cả cơm cũng không ăn được, cậu đã no đủ rồi, không thể đòi hỏi nhiều hơn.
Nhưng cậu luôn cảm thấy bên cạnh mình dường như thiếu người.
Cho đến khi Tần Lệ xuất hiện trong cuộc sống của cậu.
Tần Lệ khi đó còn không phải là một nam nhân trưởng thành, toàn thân tràn đầy khí thế của một thiếu niên mới lớn, lòng như lửa đốt, bất luận kẻ nào cũng không cúi đầu chào. Hắn là “tân quý” ở kinh đô, là đứa con hoang được tìm thấy từ nông thôn, cha ruột của hắn đã mất khả năng sinh sản, vì vậy mới đã tuyệt vọng tìm kiếm hạt giống bị bỏ lại bên ngoài này. “Tân quý” như vậy đương nhiên là bị người ta âm thầm cười nhạo, đặc biệt là Tần Lệ hoàn toàn không có tu thân và tư cách của một thiếu gia. Hắn nhìn ai khó chịu chính là sử dụng nắm đấm, tiểu tử tràn đầy sức mạnh là uy tín ngay khi hắn đến.
Cho đến khi hắn nhìn thấy Thẩm Kinh Niên đứng trên ban công tầng hai.
Tiểu thiếu gia tinh xảo rũ mắt nhìn hắn.
“Cậu là ai?” Cậu nhẹ nhàng hỏi.
“Anh chưa từng nghe nói qua tôi sao?” Tần Lệ cười nhạo một chút, “Thì ra còn có người không biết tôi, tôi còn tưởng ngay cả nhân viên vệ sinh trên đường cũng biết tôi là ai.”
Thẩm Kinh Niên khẽ nhíu mày, ngực có chút kỳ quái, nhưng vẫn tiếp tục nhìn về phía đối phương: “Tôi quả thật không biết cậu, cậu là khách đến tham dự yến tiệc của cha tôi sao?”
Tần Lệ bắt gặp ánh mắt của cậu: “Coi như vậy đi, vậy anh là con trai Thẩm gia? Sao anh không xuống?”
Thẩm Kinh Niên cũng không thích ồn ào, hơn nữa khi cha tổ chức tiệc, cậu không xen vào được, cũng không muốn tham dự. Nhiều cô gái trẻ đi theo khách, mẫu cậu sau đó cũng phải ầm ĩ ầm ĩ một phen, ngay từ đầu còn có thể an ủi, sau quen dần thì dửng dưng.
“Nhưng yến tiệc thật sự rất nhàm chán, một đám phụ nữ lộ ra nửa cái mông.” Hắn nói chuyện có thói quen thô lỗ, căn bản không chú ý văn nhã, “Anh cũng không thích đúng không? Thôi nào, tôi sẽ đưa anh đi nơi khác.”
Thẩm Kinh Niên có chút không nói rõ tâm tình của mình.
Cậu nhìn thấy gương mặt Tần Lệ, mặc dù cậu hoàn toàn xa lạ với hắn nhưng lại giống như đã quen thuộc từ lâu. Cậu thậm chí có loại ảo giác quan hệ giữa mình và đối phương sẽ rất tốt, bởi vậy thế nhưng khẽ gật đầu đáp ứng. Biệt thự có cầu thang, cậu chuẩn bị vòng qua đi xuống, nhưng Tần Lệ lại có hứng thú với bức tường nhô ra dọc theo cửa sổ. Hắn mặc một bộ âu phục, nhưng tiện tay ném áo khoác ở chỗ hoa viên, sau đó lui ra sau vài bước, chân dài chạy nước rút tới, nhảy lên và nắm lấy một phần nhô ra hình chữ nhật ít nhất khoảng 2,5 mét, rồi dùng tay và chân để leo lên, bắt lấy mép cửa sổ xoay người đến trước mặt Thẩm Kinh Niên.
Thiếu niên kinh ngạc, mắt mở to.
“Anh không giống cha anh.” Tần Lệ nhếch môi, “Sao anh lại giống thỏ vậy?”
“Không phải, cao như vậy…” Tim Thẩm Kinh Niên vẫn đập nhanh như cũ, cậu cúi đầu nhìn về phía tay đối phương, phía trên còn dính không ít tro tường, nhưng Tần Lệ không thèm để ý vỗ vỗ, rơi trên quần tây màu đen kia.
“Hơn nữa cậu đi lên làm cái gì?”
“Muốn lên liền lên.” Hắn nhìn Thẩm tiểu thiếu gia trước mặt, ánh mắt không cách nào dời đi, mặc dù chỉ là lần đầu tiên gặp mặt, cảm giác trong lòng Tần Lệ lại phi thường bất đồng, ít nhất hắn có thể khẳng định người trước mặt là người duy nhất hắn nguyện ý ở chung bình thường sau nhiều ngày như vậy, “Anh ăn cơm trưa chưa? Chúng ta cùng nhau ra ngoài ăn đi? Đồ ăn trong phòng tiệc không ngon miệng.”
Thiếu niên theo bản năng sờ sờ bụng: “Được…”
Cậu cứ như vậy hồ đồ cùng Tần Lệ đi ra ngoài.
Mặc dù khi nhớ lại tất cả gặp mặt đều có chút bất đồng, nhưng vô luận là lần nào, cậu và Tần Lệ đều rất nhanh quen thuộc, trở thành bằng hữu duy nhất của nhau trong thành thị phồn hoa nhưng lãnh đạm này.
Tần Lệ có tính cách nông nổi, không thích mặc đồ bó sát, sau mùa đông thì bắt đầu thay áo thun nhẹ hoặc áo bóng rổ. Hắn thích ăn một bát ma lạt nóng có giá vài tệ, không thích bưng chén rượu chậm rãi nhâm nhi với yến tiệc nghiêm túc. Hắn muốn tập thể dục mỗi ngày và tiêu hao năng lượng dư thừa ở tuổi này, nhưng lão đầu lại nhất định phải sắp xếp các lớp học lộn xộn cho hắn.
Cha ruột của Tần Lệ đương nhiên chướng mắt một tiểu tử từ nông thôn.
Nhưng hết hắn lại không có người con trai khác, chỉ thể bồi dưỡng người thừa kế này, bởi vậy bắt đầu nghiêm khắc bức bách cùng uy hϊếp. Hắn phải hòa nhập vào tầng lớp thượng lưu này trong một thời gian ngắn. Nếu hắn không học, người đàn ông có thể dừng tất cả các nguồn tài chính của mẹ hắn.
Tần Lệ phiền não ngồi xổm trên mặt đất học thuộc lòng từ tiếng Anh.
Thẩm Kinh Niên ở bên cạnh hắn, đưa coca qua: “Cũng không khó như vậy, cậu học thuộc lòng nhiều lần như vậy, sao lại không nhớ được?”
Tần Lệ nhận lấy, tu một ngụm lớn, cả người vẫn khó chịu như trước: “Tôi thấy mấy con chim này nhìn giống nhau, vòng tròn b đổi thành d, thật sự rất nhàm chán. Chỗ tôi ở trước đó làm gì có tiếng anh…”
Thẩm Kinh Niên nhìn hắn, nở nụ cười.
Thiếu niên lạnh lùng lộ ra vẻ mặt dịu dàng: “Vậy để tôi dạy cậu.”
Hắn bắt đầu bằng tiếng anh như vậy, thiếu niên từng chút một dạy cho hắn những điều mình quen thuộc, bao gồm cả môn cưỡi ngựa và bi a.
Tần Lệ đương nhiên cũng sẽ hồi báo, nửa đêm trèo lên giường đến phòng Thẩm tiểu thiếu gia, đưa một con tắc kè đáng thương mình bắt được cho đối phương chơi, Thẩm Kinh Nhiên sợ tới mức cả cứng ngắc, tắc kè cũng tự đứt đuôi nhanh chóng chạy trốn. Tần Lệ còn không cảm thấy có vấn đề gì, cười ha ha cười nhạo thiếu niên nhát gan, thậm chí nắm lấy đuôi tắc kè làm bộ muốn ăn, bị Thẩm Kinh Niên cầm gối đầu đánh điên cuồng một trận.
Đó là khoảng thời gian đơn giản nhất và hạnh phúc nhất của họ.
Cho đến khi người chơi xuất hiện.

Bình luận (0)

Để lại bình luận