Chương 22

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 22

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Nhạn Thu đã có một đoạn thời gian không trở về con ngõ nhỏ quen thuộc này, ngõ nhỏ rất náo nhiệt, lời đồn lớn trong ngõ cũng là nhiều nhất, thật thật giả giả không phân biệt được.
Sinh sống ở đây đều là những người lớn tuổi, bên con đường lại có hai ba người ngồi nói chuyện phiếm, lúc cô học sơ trung đã bắt đầu sống ở đây, những lão thái thái đều biết cô, nhìn thấy cô trở lại thì vui tươi hớn hở đi đến chào hỏi.
Thẩm Nhạn Thu ngoan ngoãn tiếp đón họ xong lại đi hướng vào bên trong, gác mái huy hoàng tráng lệ nhất kia là nơi mẹ Thẩm Nhạn Thu sinh sống.
Lúc trước khi Thẩm Nhạn Thu vừa vào giới giải trí, thù lao đóng phim của cô đều bị người mẹ ham hư vinh này cầm đi một nửa, sửa sang lại gác mái của chính mình.
Thậm Nhạn Thu đi tới gác mái đã thấy mẹ cô la hét lên xuống cùng với mấy người bạn già của mình, lại thổi phồng Thẩm Nhạn Thu lên làm lớn minh tinh như thế nào, móng tay bà sơn màu khoa trương, môi tô đến đỏ rực, vẻ mặt dữ tợn.
Thẩm Nhạn Thu cũng lười để ý tới La Mạn Hà, mỗi lần cô về thăm chỗ này đều có thể thấy bà ấy đang ngồi trong sảnh đánh bài.
La Mạn Hà không có bản lĩnh gì, muốn kể đến thì phải nói bà ấy sinh được một người con gái rất xinh đẹp, trùng hợp Thẩm Nhạn Thu bước một chân vào giới giải trí, La Mạn Hà vui vẻ muốn chết, rốt cuộc thì trong lòng bà người trong làng giải trí kiếm tiền dễ dàng như mở vòi nước máy.
Thẩm Nhạn Thu lập tức đi vào căn phòng ngủ trước kia của mình, lại nghe thấy giọng nói nhọn hoắt của người dì tóc xoăn, “Chà, đây còn không phải là lớn minh tinh Thẩm Nhạn Thu của chúng ta hay sao, cuối cùng cũng nhớ ra đường về rồi à.”
Thẩm Nhạn Thu ngoài cười nhưng trong không cười, “Chào dì Chu, đâu ra lớn minh tinh, chỉ là một tiểu nhân vật mà thôi, dì Chu, nghe nói con gái dì mới sinh con đúng không? Vừa vặn con có quen một bác sĩ khoa sản, con gái mà, một người làm mẹ quá vất vả.”
Dì Chu kia bị dẫm vào chỗ đau, mặt lúc xanh lúc trắng, thở phì phò bỏ về, lúc xoay người đi vòng eo uốn a uốn éo, nhìn qua đặc biệt buồn cười.
Bạn chơi bài với La Mạn Hà đều tản đi, trên bàn còn vỏ hạt dưa cùng với các loại đồ ăn vặt khác, Thẩm Nhạn Thu nhìn một mảnh hỗn độn, nhịn không được nhíu mày, “Mẹ, sau này có thể đừng nhắc tới chuyện của con trước mặt người khác được không?”
La Mạn Hà gần đây có chút việc gấp nên thái độ với Thẩm Nhạn Thu khoan dung rất nhiều, rốt cuộc thì còn cần cầu Thẩm Nhạn Thu, La Mạn Hà cười mỉa, chà xát cánh tay, “Mẹ đây còn không phải là tự hào về con sao.”
Thẩm Nhạn Thu cười lạnh, rõ ràng là lòng hư vinh quấy phá còn nói thành tự hào, tiếng Trung đúng là có nhiều thứ hay ho, ích kỷ hẹp hòi cũng có thể tô thành đẹp đẽ vĩ lớn.
Thẩm Nhạn Thu khi còn nhỏ thường xuyên bị đánh, nếu không phải thời điểm lớn học quá nghèo nàn cô cũng không đến nỗi đi chụp tạp chí, quay quảng cáo, sau này có một chút danh tiếng mới được giới thiệu đi đóng phim.
Cô hiện tại chăm sóc La Mạn Hà cũng chỉ vì mối quan hệ huyết thống mà thôi.
Thẩm Nhạn Thu tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống, “Tìm con không phải vì có chuyện gấp sao? Vì sao lúc con vào cửa mẹ lại nhàn nhã như thế?”
“Con à, gần đây mẹ có chút việc khẩn cấp, con xem có thể hay không….”
Quả nhiên, nếu không phải vì tiền thì phỏng chừng La Mạn Hà đã sớm quên bản thân còn có một đứa con gái.
Thẩm Nhạn Thu đối với bà ấy chẳng qua chỉ là một bộ bài tốt mà thôi.
Thẩm Nhạn Thu ngưng mắt nhìn chằm chằm bà, La Mạn Hà lập tức không dám nhìn lại Thẩm Nhạn Thu, bà cúi đầu, trên tay là bộ móng mới làm, màu hồng diễm lệ, nhìn rất trẻ trung.
“Tuần trước không phải đã chuyển cho mẹ mấy vạn rồi sao? Thật sự coi con là cái máy ATM à?”
“Con không phải rất nổi tiếng sao? Chút tiền này đối với con còn không đủ nhét kẽ răng.” La Mạn Hà nói chuyện với cô một cách lấy lòng.
Thẩm Nhạn Thu thấy nụ cười của bà ấy rất chói mắt, so với mặt trời còn chói mắt hơn.
“Kẽ răng của con không lớn như thế, mỗi ngày đều phải dùng tiền nhét kẽ răng.”
Thâm Nhạn Thu đã không muốn dùng biện pháp ôn hoà để nói chuyện nữa, loại người này thật sự không còn thuốc chữa nữa rồi.
La Mạn Hà thấy thái độ lấy lòng không dùng được liền bắt đầu nói đến đúng lý hợp tình, “Ai da, bây giờ trưởng thành bản lĩnh lớn rồi, mày ăn nhiều năm của bà như thế sao không tự tính tính một chút?”
Thẩm Nhạn Thu cảm thấy phiền nhất là bộ dáng hùng hổ doạ người này, căn bản không giống một người mẹ, bà ấy thật sự không hoàn thành được tý vai trò nào của người mẹ.
Thẩm Nhạn Thu thở dài, mất mát nói, “Đây là lần cuối cùng con dung túng mẹ đánh bạc, lần sau mẹ có bị người ta chặt tay hay đánh chết, lão Thiên Vương cũng không giúp được mẹ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận