Chương 24

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 24

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoắc Thành Diễn bị bộ dáng uất ức của Hoắc Tông Lâm làm cho khó chịu, hắn hút điếu thuốc, vắt chéo chân.
Ánh mắt Hoắc Thành Diễn lạnh lẽo, hắn khẽ cười một tiếng, ban đầu Hoắc Thành Diễn cho rằng Cố Linh Dục chỉ là một tên tiểu sinh mặt trắng ngốc nghếch, xem ra hắn đã xem nhẹ Cố Linh Dục.
Hoắc Thành Diễn dập tắt tàn thuốc, hắn chụp một tay lên bả vai Hoắc Tông Lâm, tươi cười thân thiết, chính là kiểu mặt người dạ thú, phúc hậu vô hại.
Hoắc Tông Lâm rất quen thuộc bộ mặt này của Hoắc Thành Diễn, mỗi lần hắn cười đến hiền hoà thì nội tâm chắc chắn đang tính toán cái gì đó.
Hoắc Tông Lâm rùng mình một cái, hắn nghe thấy Hoắc Thành Diễn nói, “Tông Lâm à, nếu muốn nhị ca giúp chú giải quyết phiền toái lần này cũng không phải không thể.”
Hoắc Thành Diễn giãn thân thể ra, ngưỡng người ra sau dựa vào sofa, dù bận vẫn ung dung nhìn Hoắc Tông Lâm, “Về sau mọi việc chú phải nghe anh, bằng không chú chỉ có thể cưới nữ nhân kia.”
Rốt cuộc thì Hoắc Tông Lâm tuổi trẻ khí thịnh, so với việc kết hôn thì hắn càng muốn tiêu dao tự tại, huống hồ hắn làm huynh đệ với Hoắc Thành Diễn nhiều năm, hắn tin tưởng năng lực của Hoắc Thành Diễn nhất.
Nói dễ nghe thì Cố Linh Dục chẳng qua là một người ngoài, huống hồ Cố Linh Dục còn hại hắn.
Hoắc Tông Lâm không ngốc, chẳng qua là giao du với hồ bằng cẩu hữu quá lâu lên bản thân có chút trì độn.
Ánh mắt tiểu tử này trông mong nhìn Hoắc Thành Diễn, đúng kiểu ánh mắt khi nhìn chúa cứu thế.
Hoắc Tông Lâm lớn lên trắng trắng nộn nộn, sạch sẽ thoải mái thanh tân, khí chất bất phàm, lại là phú nhị lớn, một đống nữ nhân muốn trèo lên người hắn.
Hoắc Thành Diễn híp mắt, ngoài cười nhưng trong không cười, hắn cúi người vỗ vỗ gương mặt trắng nõn của Hoắc Tông Lâm, ngữ khí lạnh lẽo, “Về sau chú ý một chút, đừng dùng nửa thân dưới mà suy nghĩ, đầu óc linh hoạt lên, đừng coi tiền như rác làm mất mặt Hoắc gia.”
Hoắc Thành Diễn bước đi về hướng cửa ra, trợ lý giúp hắn đẩy cửa, Hoắc Thành Diễn quay đầu lại nói, “Cố Linh Dục không phải thứ gì tốt, cẩn thận bị hắn lừa thảm.”
“Hoắc tổng, bây giờ trực tiếp đi thẳng tới chỗ Thẩm tiểu thư sao?” Trợ lý Trương thay hắn mở cửa xe.
Thẩm Nhạn Thu không chịu dọn đồ qua chỗ hắn ở, nói là thời điểm đóng phim sẽ không tiện, Hoắc Thành Diễn thấy cô không có biện pháp đành không nhắc lại chuyện muốn cô dọn đồ qua chỗ hắn ở nữa.
Hoắc Thành Diễn nhắm mắt dưỡng thần, nhớ tới Thẩm Nhạn Thu thích ăn nhất là chocolate, liền nói, “Đi tới Hề Hồng phường, mua chút điểm tâm.”
***
Thẩm Nhạn Thu nhận được cuộc gọi của Tô Việt, nói rằng có một bộ phim cần làm công tác tuyên truyền, muốn cô chạy qua một chút, bộ phim kia quay từ năm trước, khi đó Thẩm Nhạn Thu mới có chút danh tiếng, diễn nhân vật nữ số hai, tuy không nổi bật nhưng suất diễn khá nhiều, chung quy lại cô vẫn lên phối hợp đi tuyên truyền.
Tô Việt vốn dĩ nói buổi tối hôm nay sẽ chạy qua đón cô. Nhưng Thẩm Nhạn Thu không tình nguyện, cò kè mặc cả, “Chị Việt, ngày mai chị lại đây có được không?”
Tô Việt vừa nghe đã đoán trúng tâm tư nhỏ của cô. “Em luyến tiếc Hoắc tổng? Nhạn Thu, em đừng vì hưởng lạc nhất thời rồi chậm trễ công việc là được, ngày mai nhất định phải đúng giờ, biết không?”
Thành phố A cách Hoài thành cũng không xa, buổi sáng ngày mai đi đón Thẩm Nhạn Thu cũng dư dả, tuyên truyền cho phim là vào buổi tối, cho nên cũng không xung đột, nhưng mà Tô Việt biết, lấy tính cách ham chơi của Thẩm Nhạn Thu cộng với du͙© vọиɠ của Hoắc tổng, hai người này chắc chắn không thiếu lăn lộn.
Tô Việt lo lắng sốt ruột lại không tiện nói thẳng, rốt cuộc thì một người là ông chủ của cô, một người là nghệ sĩ cô mang.
Hai người đều không dễ chọc, cô làm một người lớn diện cũng quá hèn mọn đi, nhưng mà cũng chẳng có cách nào, Hoắc tổng người ta tài lớn khí thô, khen thưởng cuối năm cũng cao, nghệ sĩ đang mang cũng dần dần nổi tiếng, cũng được xem như tiểu hoa đán, lại thêm mấy năm nữa, đoạt được ảnh hậu, Tô Việt đương nhiên sẽ thành người lớn diện kim bài.
Cho nên với Thẩm Nhạn Thu thì Tô Việt hữu cầu tất ứng, vì tâm tư của cô, cũng vì cô rất thích Thẩm Nhạn Thu, lớn lên xinh đẹp, tự mang quý khí, không thích cũng khó.
Tô Viết rất khó xử, một ánh mắt của Hoắc Thành Diễn cũng có thể gϊếŧ chết cô, Tô Việt do dự rất lâu cuối cùng vẫn quanh co lòng vòng nói, “Nhạn Thu à, buổi tối hôm nay đi ngủ sớm một chút, nhắc nhở Hoắc tổng chú ý một chút a.”
Mặt Thẩm Nhạn Thu đỏ lên, sau lần trước say rượu, hai người đã mười mấy ngày không làm, cô đỏ mặt hờn dỗi, “Chị Việt, nếu chị muốn thì hôm nay em qua luôn cũng được.”
Tô Việt kinh hoảng nói, “Đừng, em cứ tùy tâm sở dục, vui vẻ là trên hết.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận