Chương 27

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 27

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một cái tay khác của Hoắc Thành Diễn vuốt ve bên vυ” còn lại của cô, bàn tay to nắm lấy bầu vυ” mềm mại, ở trong tay tùy ý xoa nắn, hắn cười nhạt một tiếng, “Tiểu yêu tinh, vυ” càng lúc càng lớn.”
Lòng bàn tay Hoắc Thành Diễn có một ít vết chai mỏng, những vết chai đó ma sát lên đầṳ ѵú của cô. Từng cái vuốt ve làm thân thể cô bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến không nhịn được rùng mình, Thẩm Nhạn Thu chỉ có thể mềm giọng xin tha, “Ân…..A…..Anh muốn niết vỡ chúng sao?”
Thẩm Nhạn Thu lải nhải, cái miệng nhỏ sáng bóng thuỷ nhuận đóng mở, nói không ngừng, còn giả bộ trốn đi không cho Hoắc Thành Diễn xoa nắn, “Nó như thế có một nửa công lao của Hoắc tổng nha.”
Cô nghiêng mắt nhìn Hoắc Thành Diễn, ánh mắt kia có hương vị riêng biệt, là phong tình nhàn nhạt, là phong tình vạn chủng tụ lại trong mắt cô, cô ngó Hoắc Thành Diễn một chút, thân thể hắn lập tức nổi lên phản ứng.
Côn ŧᏂịŧ Hoắc Thành Diễn nhô lên, một đoàn phình phình ở dưới đũng quần, nhìn đặc biệt rõ ràng.
Thẩm Nhạn Thu không có ý tốt mà nhìn hắn, Hoắc Thành Diễn lại cười cười, trực tiếp cầm lấy cái vυ” của cô xoa nắn chơi đùa, tiếp theo sau đó đỡ eo cô.
Hắn cười như không cười, “Côn ŧᏂịŧ của anh trai rất khó chịu, cần hoa huyệt của em gái mới thoải mái được.”
Dâʍ ɖị©ɧ trong hoa huyệt ào ào chảy ra, dính nhớp nhớp ở trên huyệt khẩu, cô nói lại Hoắc Thành Diễn, “Lão lưu manh, nhịn không được chứ gì? Ân…… Chậm một chút……”
Cô vừa đắc ý dào dạt kêu lão lưu manh xong, ngón tay Hoắc Thành Diễn đã cắm vào, cắm vào trong hoa huyệt ướt dầm dề.
Mị thịt vừa ướt vừa mềm vây lên, lập tức hút lấy ngón tay Hoắc Thành Diễn, nước của cô trở nên ngày càng nhiều.
Hoắc Thành Diễn nhẹ nhàng thọc vào rút ra một chút, Thẩm Nhạn Thu liền chịu không nổi mà kẹp chặt chân.
“Còn gọi lão lưu manh nữa không?” Hoắc Thành Diễn làm cho cô đến cao trào thì dừng lại, khiến Thẩm Nhạn Thu ý loạn tình mê không chịu nổi.
“Ân….A…..Đừng nói nữa, anh trai mau cắm vào bên trong tiểu huyệt của em gái đi.”
Thẩm Nhạn Thu chớp chớp đôi mắt, cười đến ngọt nị, vặn vẹo cơ thể trái phải, miệng kiều diễm ướŧ áŧ, lời nói thốt ra càng thể hiện ý tứ xin tha rõ ràng.
Cô khó chịu cầu xin tha thứ, đôi mắt ngập nước, giọng nói càng là có thể bóp ra nước.
Hoắc Thành Diễn vốn chỉ muốn trừng phạt cô một chút, bây giờ lại nổi lên hứng thú.
Hắn cực kỳ hứng thú mà nhìn Thẩm Nhạn Thu, đầy bụng ý xấu, trên mặt lại lộ vẻ thương hương tiếc ngọc, phúc hắc thật sự.
“Tha cho em? Không khỏi quá dễ dàng đi.”
Hoắc Thành Diễn lấy một bộ còng tay màu bạc từ trong phòng ngủ ra, trực tiếp khoá trên cổ tay Thẩm Nhạn Thu, kéo cổ tay cô lên trên.
Nhũ hoa của cô hơi nhô lên, Thẩm Nhạn thu cho rằng trừng phạt chỉ như vậy là sai rồi.
Cô kẹp chặt hai chân, hô hấp dồn dập, “Hoắc Thành Diễn, anh lại muốn làm cái gì?”
Ngay sau đó, Hoắc Thành Diễn đổ rượu ra một cái ly, chất lỏng màu vàng nhạt từ trong chai rượu cao cấp chảy ra, trên trong là mấy viên đá.
Hắn lắc lắc, những viên đá va chạm vào nhau vang lên âm thanh thanh thuý, Hoắc Thành Diễn nheo mắt lại, “Chơi em.”
Hoắc Thành Diễn đem trứng rung màu hồng nhạt nhét vào trong hoa huyệt ướt dầm dề của cô, mở hai nấc, độ rung động trung bình, không lớn cũng không nhỏ.
Hoắc Thành Diễn vớt một viên đá ra, hắn cười càng lúc càng âm trầm, da gà Thẩm Nhạn Thu cũng nổi hết lên.
Cô cảm giác đầṳ ѵú lạnh băng, Thẩm Nhạn Thu khẽ hừ một tiếng, có hơi oán trách, “A a….Lạnh quá.”
Đầṳ ѵú Thẩm Nhạn Thu vểnh cao, tay bị túm lại một chỗ khiến cặp nhũ hoa càng tụ lại, cô cảm thấy viên đá kia sắp ngấm vào xương.
Hoắc Thành Diễn chậm rãi di chuyển viên đá đi xuống, đi tới bụng nhỏ của cô, chậm rãi di chuyển.
Một đường xuống dưới, viên đá dần tan ra, vệt nước lấp lánh in lại trên người cô.
Cô cong thân thể, khó chịu mà hừ một tiếng, có chút giống con mèo nhỏ đang phát xuân, muốn ngừng mà không được. “Ha… Hoắc Thành Diễn…… Hôn em được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận