Chương 32

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 32

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Nhạn Thu nằm ở trên giường, mệt mỏi không muốn động đậy, hôm nay là ngày đầu tiên quay 《 Cuộc lữ hành của chúng ta 》.
Nói thật ra, nếu không phải Thẩm Nhạn Thu muốn kiếm thêm một lượng fan thì cô cũng chẳng muốn tham gia cái tổng nghệ này.
Ngoại hình của Thẩm Nhạn Thu thuộc về kiểu mỹ diễm, ngũ quan tinh tế nhỏ nhắn, đuôi mắt cong cong, nhìn tổng quan có hơi giống tạo hình của hồ ly tinh.
Thẩm Nhạn Thu cảm thấy thật vô tội, khuôn mặt này của cô quá có tính công kích, tạo ra cảm giác xa cách, người xem sẽ không thích diễn viên quá mỹ diễm, hào hoa.
Tuy rằng có Hoắc Thành Diễn nâng đỡ, nhưng có duyên với người xem lại là một lĩnh vực rất huyền ảo, cô cần phải tự mình làm.
Quay xong chương trình rất mệt, nhưng mà phong cảnh cổ trấn nơi đây cũng thật đẹp, nước dưới cầu trong veo nhìn thấy đáy, thuyền nhỏ thoáng đong đưa qua lại.
Tô Việt gọi điện thoại đến kêu cô đi tắm rửa sớm, nghỉ ngơi sớm.
Thẩm Nhạn Thu lê thân thể mệt mỏi vào phòng tắm, ngâm mình trong bồn nước, còn không quên chụp một tấm ảnh gửi cho Hoắc Thành Diễn thể hiện sự thê thảm của bản thân. Hôm nay lúc kéo co, cổ tay bị bầm tím, nhìn qua rất đáng sợ.
“Quá thê thảm, huhuhu.”
Thẩm Nhạn Thu soạn tin nhắn ổn thoả mới gửi đi, sau đó đóng điện thoại lại, toàn thân thả lỏng hưởng thụ làn nước nóng dễ chịu.
Hoắc Thành Diễn đang nói chuyện với Thịnh Lam, điện thoại đột nhiên rung lên, hắn nhìn thì thấy tin nhắn WeChat của Thẩm Nhạn Thu.
Hoắc Thành Diễn hướng về phía Thịnh Lam cười cười, hơi xin lỗi, một người nam nhân phong độ nhẹ nhàng cười xin lỗi với bạn như thế đúng là khó có thể tức giận.
Thịnh Lam nhoẻn miệng cười, “Không vấn đề, anh cứ trả lời đi.”
Hoắc Thành Diễn cúi đầu, ngón tay thon dài di chuyển trên màn hình điện thoại, “Sao vậy? Nhìn qua giống như bị ngược đãi.”
Thịnh Lam nhìn thấy hắn cong môi, ý cười không che giấu được, sự lạnh lẽo giữa mày lập tức tan ra, trở nên thật ôn nhu.
Thịnh Lam sau khi quen với Hoắc Thành Diễn liền thích trêu chọc hắn, “Là Thẩm tiểu thư? Vừa nhìn thấy biểu cảm này của anh liền biết chắc chắn Thẩm tiểu thư đang làm nũng, biểu cảm giống ăn mật đường của anh cũng sắp không giấu được rồi.”
Hoắc Thành Diễn buông điện thoại ra, vẻ mặt nhàn nhã nhìn Thịnh Lam, hắn cười vừa nguy hiểm vừa mê người.
“Cũng như nhau, Thịnh tiểu thư khi nhận được tin nhắn của bạn trai cũng gần như trở thành một con người khác, thật khó tin tưởng một cô gái có vẻ mặt băng sương như Thịnh tiểu như cũng sẽ bày ra một bộ mặt thiếu nữ như vậy.”
Tiếng nói của Hoắc Thành Diễn rất có cảm xúc, dễ nghe lại trầm thấp, mang theo ý trêu chọc nhàn nhạt, hai người đều không nhịn được mỉm cười.
“Nói thật, anh không sợ buổi gặp mặt của tôi và anh bị paparazzi chụp được, chọc cho vị tình nhân nhỏ của anh ghen à.”
“Biết ghen càng tốt.”
“Người tự phụ như Hoắc Tổng cũng chơi trò của những chàng trai trẻ à, đúng là không tưởng được.”
“Sinh hoạt cũng cần một chút tình thú.” Hoắc Thành Diễn bày tỏ bản thân không có ý kiến.
Hoắc Thành Diễn hẹn Thịnh Lam ra ngoài nói chuyện chủ yếu vì chuyện của Hoắc Tông Lâm, Tần Đàm nói bản thân đã mang thai, chẳng qua vẫn còn rất nhiều điểm đáng nghi.
Hoắc Tông Lâm đảm bảo hắn không bắn vào, thời điểm sắp bắn đã rút ra, nhưng cũng không thể trừ trường hợp tϊиɧ ŧяùиɠ đi vào lúc đang làm việc.
Thịnh Lam là một cổ đông trong công ty của Tần Đàm, có quyền lên tiếng nhất định, hắn cần phải ra tay từ chỗ này, hoàn toàn phong sát Tần Đàm, cho cô ta một hồi dạy dỗ cũng coi như cho Cố Linh Dục một bài học.
Từ bữa tiệc xem mắt lần trước trở đi, Hoắc Thành Diễn và Thịnh Lam trở thành bạn bè, hai người không nói chuyện tình cảm, chỉ nói đến lợi ích, Thịnh Lam đồng ý với hắn, hai nhà hợp tác, mặt ngoài thì giả bộ một chút qua mặt hai ông lão.
Còn lại phận ai người đấy lo, huống chi bản thân Thịnh Lam đã có bạn trai, cho nên không đáng để cô kết giao tình lữ với Hoắc Thành Diễn, loại hành vi này quá hạ thấp giá trị của cô, Thịnh Lam khinh thường làm.
“Thịnh Lam, cô Tần Đàm kia có lòng tham, còn không biết tốt xấu, lưu lại cũng là cái tai hoạ ngầm.”
Công ty Thịnh Lam đúng là có một nghệ sĩ như thế, nhưng mà không nổi tiếng lắm nên cô cũng không để ý, nếu không phải Hoắc Thành Diễn nói với cô người này đi câu dẫn Hoắc Tông Lâm, cô đúng là không ngờ nghệ sĩ nhỏ này lại to gan như thế, người này thật có dã tâm, còn dám ăn vạ người Hoắc gia.
Thịnh Lam cười cười, biểu hiện ra khí chất giỏi giang, cô đương nhiên sẽ không bao che cho một nghệ sĩ nhỏ đã đắc tội Hoắc Thành Diễn.
Thịnh Lam uống một ngụm cà phê, cô cười, “Hoắc tổng, người tôi sẽ giao cho anh xử lý, nhưng mà Hoắc tổng vẫn nên có chút thương hương tiếc ngọc, đừng quá tàn nhẫn, bằng không bị truyền thông bắt được tiếng gió thì không hay.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận