Chương 43

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 43

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thẩm Nhạn Thu mềm như bông dựa vào ngực hắn, giống một con mèo vừa ăn no đang lười biếng nghỉ ngơi, cô hừ một tiếng nói, “Không nghĩ tới nó đâu, nghĩ đến liền không chịu nổi.”
Lời cô nói là thật, cô tưởng tượng đến mấy cảnh da^ʍ mỹ với Hoắc Thành Diễn, có cảnh hắn đè cô trên chiếc giường lớn hung hăng thao, có trên cửa sổ, trên giá sách, cả trên bàn cơm.
Mọi nơi trong nhà đều có cảnh tượng hoan ái của hai người, có đôi khi làm điên quá cô sẽ trực tiếp dựa vào l*иg ngực Hoắc Thành Diễn mơ màng ngủ.
Có lẽ là tiểu biệt thắng tân hôn, cộng thêm đã rõ tình cảm của đối phương nên Thẩm Nhạn Thu phá lệ dính người.
Khi ở thang máy cô đã bám chặt gần như treo trên người Hoắc Thành Diễn, vòng tay lên cổ hắn ôm chặt.
Hai đùi mảnh khảnh mở ra câu lấy eo Hoắc Thành Diễn, hai chân cô kẹp rất chặt, chặt đến mức côn ŧᏂịŧ Hoắc Thành Diễn lại có xu thế cương lên.
Không có qυầи ɭóŧ, hoa huyệt ướŧ áŧ cọ lên tây trang cao cấp, cảm giác ngứa ngáy truyền từ huyệt khẩu đi khắp toàn thân, cơ thể lại mềm nhũn không thể khống chế.
Hoắc Thành Diễn đề phòng cô ngã xuống đành một tay nâng mông cô, một tay đỡ eo.
Hoắc Thành Diễn dùng sức nhéo một cái, Thẩm Nhạn Thu liền không ngăn nổi run rẩy, thân thể vô cùng mẫn cảm, hoa huyệt lại tiếp tục rỉ nước.
Nhiệt độ cơ thể cô giống như một khối than, dán chặt lên người Hoắc Thành Diễn, muốn hoà tan hắn, ăn mòn hắn.
“Xuống dưới, em đang ảnh hưởng tôi.”
Hoắc Thành Diễn híp mắt nhìn cô, đôi mắt nam nhân hẹp dài thâm thuý, khi nhìn chằm chằm Thẩm Nhạn Thu, cô có cảm giác như hắn muốn cắn nuốt cô vào bụng.
“Sắp tới rồi, dù sao cũng không có ai.” Thẩm Nhạn Thu một bên ôm hắn, một bên cúi đầu kɧıêυ ҡɧí©ɧ hầu kết của hắn.
Đầu lưỡi ấm nóng vươn ra liếʍ láp mυ”ŧ vào, thẳng đến khi Hoắc Thành Diễn híp mắt lại, hầu kết trượt lên xuống, hắn khó nhịn mà hừ một tiếng cô mới bằng lòng buông ra.
Vừa mới mở cửa phòng ra, Thẩm Nhạn Thu đã bị đôi tay hữu lực của nam nhân đẩy lên, trực tiếp ấn cô lên tường.
Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào xuyên qua bức rèm mỏng, sàn nhà hiện lên những mảnh ánh trăng nhỏ vụn, nam nhân chế trụ cần cổ cô, nhéo chỗ thịt mềm của cô.
Thẩm Nhạn Thu giống như mê muội, thân thể run nhè nhẹ, loại cảm giác này quá thoải mái, da^ʍ thuỷ của cô hình như lại càng nhiều, cuối cùng trực tiếp tưới ướt quần Hoắc Thành Diễn.
“Ân…..Mau tiến vào…..” Thẩm Nhạn Thu khó nhịn mà vặn vẹo thân thể, cảm giác cầu mà không được rất tra tấn người khác.
Thẩm Nhạn Thu tưởng tượng trước mặt mình đang treo một miếng thịt, thấy được nhưng không ăn được, cảm giác gãi không đúng chỗ ngứa rất khó chịu.
Hoắc Thành Diễn lại cứ không thoả mãn cô, hắn nắm cằm Thẩm Nhạn Thu, đầu lưỡi đưa vào trong miệng cô, hàm răng cắn môi dưới của cô, sau đó ra sức mυ”ŧ vào.
Bàn tay ấm áp vuốt ve từ đùi cô vào trong, tách hai chân cô ra, chen vào trong huyệt khẩu dính nhớp nhớp, huyệt thịt đang hư không lập tức tham lam nuốt lấy ngón tay khớp xương rõ ràng của nam nhân.
“Ân….muốn……mau lên được không …..”
Lúc này Thẩm Nhạn Thu đã hoàn toàn đánh mất lý trí, đôi mắt mông lung ngập nước, đôi môi đỏ bừng càng thêm hồng nhuận, mê hoặc nhìn Hoắc Thành Diễn, dưới thân hắn căng thẳng, hắn hơi đẩy eo để hạ bộ hai người tiến lại sát hơn.
“Bảo bối có muốn nếm thử hương vị của mình không?” Giọng nói quyến rũ của hắn ghé sát tai cô.
Trước mắt Thẩm Nhạn Thu mông lung, thân thể càng đói khát, hoa huyệt đóng mở phun ra dâʍ ɖị©ɧ, dâʍ ɖị©ɧ dính trên huyệt khẩu phấn nộn của cô, lôиɠ ʍυ không tính là quá nhiều dính bết lại với nhau.
Môi cô bị người cạy ra, một ngón tay cắm vào, Thẩm Nhạn Thu thấy rõ đây là ngón tay Hoắc Thành Diễn vừa rút ra từ hoa huyệt của cô.
Tim của cô nảy lên, chỉ cảm thấy vô cùng kí©ɧ ŧɧí©ɧ, theo bản năng ngậm lấy ngón tay kia, đầu lưỡi ướŧ áŧ không kiêng nể gì mà liếʍ láp.
Nam nhân rêи ɾỉ một tiếng, côn ŧᏂịŧ ngày càng sưng to, hắn tê một tiếng, “Ăn ngon như thế sao? Ăn côn ŧᏂịŧ càng ngon, muốn ăn không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận