Chương 52

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 52

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Diệp Yên Yên, mau cút ra đây cho tôi!” Cô Trương mới vừa từ nhà họ Trương trở lại trường học thì đã không kịp chờ đợi mà tới thẳng phòng học của Diệp Yên Yên và Tiêu Dật Việt, hung hăng quát lên.
Ngay khi nhận được điện thoại của cha Trương thì bà ta lập tức chạy về nhà họ Trương. Sau khi nghe cha Trương nói ra sự thật qua lời kể của Trương Nhụy Anh thì cô Trương cảm thấy tức giận vô cùng. Bà ta lập tức quay trở lại trường học, muốn lập tức dạy dỗ hai người phát điên phát rồ Diệp Yên Yên và Tiêu Dật Việt!
“Diệp Yên Yên, tôi thực sự đã đánh giá thấp cô rồi! Cô còn nhỏ tuổi mà lòng dạ đã độc địa như rắn rết, mua chuộc những tên côn đồ đó cưỡиɠ ɧϊếp cháu gái tôi. Cháu gái tôi tốt đẹp như vậy, tương lai rộng mở như vậy, thế mà tất cả đều đã bị cô hủy hoại cả rồi.” Cô Trương nói xong thì giơ tay lên muốn tát vào mặt Diệp Yên Yên, nhưng Tiêu Dật Việt ở đằng sau đã vươn tay ngăn lại. Anh nhìn bà ta, ánh mắt lạnh như băng, khiến bà ta không nhịn được mà run rẩy.
“Những lời cô Trương nói đều là thật sao?” Giọng nói của cô Trương không nhỏ nên những học sinh ở đây đều có thể nghe được. Trong nháy mắt, mọi người lập tức tò mò đặt câu hỏi: “Cháu gái của cô Trương không phải chính là Trương Nhụy Anh đó sao? Nếu như mọi chuyện quả thực giống như lời cô giáo nói thì đúng là quá đáng sợ!” Có nhiều học sinh không nhịn được hô lên, vẻ mặt khϊếp sợ, không ngừng xì xào bàn tán.
“Cô làm như thế là muốn dồn con bé vào chỗ chết có phải không? Rốt cuộc Nhụy Anh đã đắc tội gì với cô mà cô lại đối xử với con bé một cách ác độc đến thế?” Cô Trương nói xong thì không nhịn được nhìn về phía Tiêu Dật Việt ở sau lưng Diệp Yên Yên, trong mắt lập tức lộ ra vẻ bừng tỉnh lớn ngộ: “Bởi vì Nhụy Anh ba lần bốn lượt đến tìm Tiêu Dật Việt có phải không? Cô sợ Nhụy Anh sẽ cướp Tiêu Dật Việt khỏi tay cô nên mới đố kỵ mà đối xử với con bé như thế! Cháu gái của tôi đã làm gì nên tội mà phải chịu những điều kinh khủng như vậy? Tương lai của nó đã bị hủy hoại hoàn toàn trong tay cô rồi!” Cô Trương càng nói càng cảm giác những suy đoán của mình là chính xác, càng nói càng kích động. Nếu như không phải có người chạy tới ngăn cản thì bà ta đã xông lên đánh đập Diệp Yên Yên rồi.
“Cô Trương, cô đừng có ngậm máu phun người!” Diệp Yên Yên hoàn toàn tức giận trước những lời nói đổi trắng thay đên của cô Trương. Bà ta đổ hết mọi tội lỗi lên đầu cô, biến Trương Nhụy Anh thành một nạn nhân yếu đuối và vô tội. Những người xung quanh dường như cũng tin lời bà ta nói, mọi người bắt đầu chỉ trỏ Diệp Yên Yên, điều này càng khiến cô tức giận hơn.
“Thế nào? Bị tôi nói trúng tim đen nên không phản bác được?” Cô Trương cười lạnh, sau đó quay sang nhìn về phía hiệu trưởng: “Hiệu trưởng, ông nói muốn tôi cho ông một lời giải thích, nhưng sự thật là cháu gái tôi bị hãm hại đến mức mất hết tương lai.” Cô Trương nói xong thì lại chỉ tay vào mặt Diệp Yên Yên, lý lẽ hùng hồn.
“Cô Trương, cô nói mọi chuyện đều là do Yên Yên làm, xin hỏi cô có bằng chứng không? Nếu không có bằng chứng, chỉ dựa vào lời nói của cô thì làm sao có thể khiến chúng em tin tưởng được?” Lý Nam Nam đứng bên cạnh Diệp Yên Yên, nghe những lời nói khó nghe của cô Trương thì cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Hơn nữa, không phải Yên Yên chủ động hẹn gặp Trương Nhụy Anh mà là Trương Nhụy Anh tới tìm Yên Yên nói chuyện, cậu ta nói có việc cần nói với Yên Yên. Nếu như Yên Yên đến chỗ hẹn thì người bị hãm hại sẽ chính là cậu ấy! Cô nói chuyện đổi trắng thay đen như vậy mà không thấy cắn rứt lương tâm sao?” Lý Nam Nam không chịu nổi việc người bạn thân của mình bị vu oan giá họa, tất nhiên sẽ chủ động đứng ra làm chỗ dựa cho Diệp Yên Yên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận