Chương 54

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 54

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưʍ… Tiểu… Tiểu Dật… Đừng… Đừng làm loạn…” Gương mặt nhỏ nhắn của Diệp Yên Yên đỏ bừng, muốn thoát khỏi chàng trai đang dính chặt lên người cô, nhưng lại bị anh chế trụ hai tay áp lên trên đỉnh đầu.
Ngay cả sách giáo khoa của Diệp Yên Yên cũng rơi xuống mặt đất…
“Yên Yên, em ôn tập cũng lâu rồi… Để anh kiểm tra em một chút…” Tiêu Dật Việt hôn lên đôi môi mềm mại của thiếu nữ một cái, sau đó luồn tay vào trong quần áo của cô, dễ dàng cởi bỏ nút áo ngực.
Bầu ngực mềm mại trắng nõn của cô lập tức bị anh trêu chọc, nhào nặn thành đủ hình dạng, khiến cho Diệp Yên Yên không nhịn được mà rêи ɾỉ thành tiếng.
“Nếu em trả lời sai… Thì sẽ phải trừng phạt…” Tiêu Dật Việt đè thiếu nữ lên chiếc giường lớn mềm mại, nhẹ nhàng thì thầm đọc một câu hỏi bên tai cô, sau đó ôm lấy cô chờ đợi đáp án.
“A… Đừng… Đừng mà…” Diệp Yên Yên làm gì có thời gian suy nghĩ về câu hỏi của Tiêu Dật Việt. Thời khắc này, toàn bộ sự chú ý của cô đều đặt lên người anh, còn cả ngón tay nghịch ngợm đang không ngừng trêu chọc thân thể. Cô muốn thoát đi nhưng cả người không chút sức lực, chỉ có thể để mặc cho anh lột sạch quần áo trên người mình.
“Hết giờ rồi.” Tiêu Dật Việt đợi năm phút đồng hồ, sau đó thả tay cô ra. Anh thô bạo tách đôi chân trắng nõn của thiếu nữ, không đợi cô phản ứng lại thì đã cúi đầu xuống, đầu lưỡi khéo léo thành thục liếʍ láp nơi tư mật của cô…
“A… Đừng… Đừng mà…” Diệp Yên Yên sợ hãi kêu lên, cảm giác ấm áp giống như điện giật truyền khắp thân thể. Tiêu Dật Việt biết hết mọi điểm nhạy cảm trên người cô, chưa tới mấy phút đã làm cho cô không còn sức lực mà giãy dụa, chỉ có thể dạng hai chân để anh tiếp tục liếʍ láp nơi đó của mình.
“Câu tiếp theo…” Tiêu Dật Việt miễn cưỡng ngẩng đầu khỏi hai chân thiếu nữ, khẽ liếʍ môi một vòng rồi dùng âm thanh khàn khàn gợi cảm chậm rãi đọc câu hỏi tiếp theo.
“Ưʍ… Anh… Anh bắt nạt em…” Diệp Yên Yên thở hổn hển, muốn trả lời câu hỏi thì lại phát hiện đầu óc mình trống rỗng. Thiếu nữ lo lắng đến hai mắt đỏ bừng, nhìn chàng trai trước mặt mình, mím chặt môi lại, trông mặt mũi như sắp khóc đến nơi.
“Anh không bắt nạt em… Yên Yên… Anh yêu em còn chẳng hết… sao có thể bắt nạt em được…” Tiêu Dật Việt nhìn thấy dáng vẻ sắp khóc của cô thì không tiếp tục trêu cô nữa, vội vàng ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô.
“Hu hu…” Tiêu Dật Việt vừa dỗ dành thì Diệp Yên Yên càng khóc to hơn. Đến cuối cùng, Tiêu Dật Việt có dỗ thế nào thì cô cũng không ngừng khóc được, anh nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má cô, không biết phải làm như thế nào…
“Yên Yên, nếu như em vẫn tiếp tục khóc thì anh sẽ bắt nạt em thật đấy.” Tiêu Dật Việt lại một lần nữa đè lên người cô, bắt đầu vuốt ve bộ ngực mềm mại và tinh tế của cô. Động tác đột ngột của anh khiến Diệp Yên Yên không kịp đề phòng, cô lập tức ngừng khóc, hít sâu một hơi…
Bởi vì cô cảm nhận được có một thứ cứng rắn đang chọc vào bụng của mình. Trải qua bao lần kề cận, thiếu nữ nhanh chóng nhận ra đó là cái gì. Cô vội vàng nín khóc, quay đầu nhìn về phía Tiêu Dật Việt.
Diệp Yên Yên không muốn bị anh đè lên giường làʍ t̠ìиɦ, nếu như hai người làm thật thì hôm nay cô chắc chắn sẽ không còn sức lực mà học tập nữa.
“Muộn rồi.” Tiêu Dật Việt nhìn cô gái đáng thương bị anh trêu chọc, nháy mắt đã có phản ứng. Anh chỉ muốn đè cô lên giường mà làʍ t̠ìиɦ với cô, yêu thương cô, chiếm giữ cô,
Trên thực tế, Tiêu Dật Việt đã làm điều này với Diệp Yên Yên không chỉ một lần…

Bình luận (0)

Để lại bình luận