Chương 56

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 56

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một lúc sau, cả người Tiêu Dật Việt hơi run rẩy, một dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sánh và nóng hổi lại bắn vào sâu trong tử ©υиɠ mỏng manh và nhạy cảm của cô, gột rửa tất cả mọi thứ. Chất lỏng nóng hổi khiến thiếu nữ không nhịn được mà hét lên một tiếng chói tai, cả người co quắp lại, cũng lập tức đạt tới cao trào.
“Không… Dừng lại đi… Tiểu Dật…” Diệp Yên Yên run rẩy, cảm giác thấy dươиɠ ѵậŧ nóng như núi lửa của Tiêu Dật Việt đã không còn bắn tϊиɧ ɖϊ©h͙ nữa thì thở hổn hển cầu xin anh đừng làm nữa…
Dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng hổi xâm chiếm và lấp đầy toàn bộ tử ©υиɠ của cô, bởi vì dươиɠ ѵậŧ của anh vẫn còn ở bên trong nên tϊиɧ ɖϊ©h͙ không có cách nào chảy ra ngoài được. Điều này khiến Diệp Yên Yên vô cùng khó chịu, nhanh chóng muốn anh rút dị vật to lớn đó ra.
“Đừng nhúc nhích… Bên trong Yên Yên thoải mái quá…” Tiêu Dật Việt nhạy bén phát giác được thiếu nữ trong lòng đang không chịu an phận thì lập tức cúi người dùng âm thanh khàn khàn gợi cảm thì thầm vào tai cô.
Qυყ đầυ khổng lồ vẫn còn chôn chặt trong người Diệp Yên Yên không chịu rút ra, cô càng giãy dụa thì càng khiến cho côn ŧᏂịŧ to lớn tiến sâu vào bên trong hơn…
“A… Sâu… Sâu quá… A… Không… Anh cho ra ngoài đi…” Cả người Diệp Yên Yên co quắp lại, cúi đầu rêи ɾỉ. Chuyện làʍ t̠ìиɦ thực sự tiêu hao không ít thể lực, bây giờ cả người cô mềm nhũn, chân tay bủn rủn, không thể nào thoát được khỏi tay anh.
Hôm nay cô rõ ràng là muốn ôn tập một chút, thế mà Tiêu Dật Việt lại tới đây, rồi đè cô lên giường, còn bắt nạt cô như thế này. Bây giờ cả người cô đau nhức vô cùng, nhất là nơi tư mật đã sưng tấy và đỏ bừng lên.
Nghĩ đến đây thì Diệp Yên Yên cảm thấy tủi thân không chịu nổi. Cô nằm trên giường, bắt đầu khóc nức nở, nước mắt rơi lã chã xuống giường.
“Sao em lại khóc? Anh làm em đau à?” Tiêu Dật Việt nghe thấy tiếng khóc của cô thì hoảng hốt vô cùng.
“Tất cả là tại anh… Anh khiến em không ôn tập được gì…” Diệp Yên Yên khóc nức nở, cô hít một hơi, nâng đôi bàn tay trắng như tuyết lên đấm vào ngực anh.
“Được được được, là lỗi của anh, đều tại anh… Em ngủ một chút đi, ngày mai rồi ôn tập sau…” Tiêu Dật Việt nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của thiếu nữ thì cũng không tiếp tục dằn vặt cô nữa. Anh chậm rãi rút dươиɠ ѵậŧ của mình ra, tiểu huyệt sưng đỏ không kịp khép lại, tϊиɧ ɖϊ©h͙ và dâʍ ŧᏂủy̠ nhanh chóng chảy ra bên ngoài.
Tiêu Dật Việt nhìn nơi tư mật giữa hai chân cô bị mình làm cho đỏ bừng và sưng tấy thì hô hấp bắt đầu trở nên dồn dập, du͙© vọиɠ trong cơ thể lại ngóc đầu dậy, nhưng anh không nỡ dằn vặt cô thêm nữa.
Tiêu Dật Việt chỉ đành để “cậu em” của mình chịu ấm ức, xoay người thành thục nhảy qua cửa sổ trở về phòng của mình, còn cầm theo qυầи ɭóŧ của Diệp Yên Yên mà anh trộm được.
Tiêu Dật Việt thực sự đã đánh giá quá thấp sức quyến rũ của Diệp Yên Yên, chỉ một ánh nhìn của cô cũng đủ để anh có phản ứng…
Đúng là khó chịu mà, thực sự chỉ muốn nuốt cô vào bụng làm của riêng, giấu cô đi không cho ai biết, che chở bảo vệ cho cô cả đời…

Bình luận (0)

Để lại bình luận