Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Yên Yên bị Tiêu Dật Việt chơi đùa đến mức ngủ thϊếp đi. Đến khi cô tỉnh lại thì đã là sáng sớm ngày hôm sau, nhìn ánh mặt trời chói chang ngoài cửa sổ, cô vươn tay xoa nắn thắt lưng vẫn còn đau ê ẩm của mình. Diệp Yên Yên muốn tiếp tục nằm thêm một chút, nhưng lại bị mùi thơm bên ngoài cửa thu hút sự chú ý.
Diệp Yên Yên đứng dậy, cảm giác thân thể của mình đau nhức vô cùng, nhất là nơi tư mật của cô đã sưng tấy lên, mỗi bước đi đều ma sát vô cùng đau đớn.
“Sao em không ngủ thêm chút nữa?” Tiêu Dật Việt nghe thấy động tĩnh trong phòng ngủ thì mỉm cười nhìn cô.
“Đói bụng…” Bụng Diệp Yên Yên sôi ùng ục, thực ra cô đã đói lắm rồi, nhưng vì hôm qua bị Tiêu Dật Việt dằn vặt nhiều quá nên muốn tiếp tục ngủ nướng. Nếu như không phải ngửi thấy mùi thơm ở bên ngoài thì cô vẫn còn chưa chịu xuống giường.
“Tới đây ăn sáng đã, ăn xong rồi ngủ tiếp.” Tiêu Dật Việt kéo chiếc ghế bên cạnh mình ra, để cô ngồi lên đùi mình: “Yên Yên mệt mỏi rồi, để ông xã đút cho em ăn.” Giọng nói vừa dịu dàng vừa bá đạo của chàng trai vang lên bên tai Diệp Yên Yên. Cô còn chưa kịp lên tiếng thì anh đã đút cho cô một thìa cháo thơm phức.
“Ngon lắm.” Diệp Yên Yên vòng tay ôm lấy cổ Tiêu Dật Việt, ngoan ngoãn ăn hết thìa cháo bí đỏ.
“Ngon thì ăn nhiều một chút…” Tiêu Dật Việt vui vẻ tiếp tục đút đồ ăn cho cô. Dù sao thì nhìn cô gái mình thích ăn đồ ăn do chính tay mình nấu là một chuyện vô cùng hạnh phúc.
“Tiểu Dật, sau này ra ngoài anh nhớ đeo kính nhé.” Diệp Yên Yên nhìn chàng trai khẽ nở nụ cười thì không nhịn được nói: “Anh ra ngoài chắc chắn sẽ bị rất nhiều cô gái đuổi theo đòi xin số điện thoại, anh đeo kính sẽ an toàn hơn một chút.” Diệp Yên Yên vừa ăn cháo vừa cầm chiếc kính gọng đen trên bàn lên đeo cho Tiêu Dật Việt, sau đó tiện tay vò rối tóc của anh, nhìn mái tóc bù xù như tổ quạ của anh thì mới hài lòng gật đầu.
Dáng vẻ của Tiêu Dật Việt trước mặt Diệp Yên Yên lúc này chính là một con mọt sách.
“Được, mọi chuyện đều nghe theo em.” Tiêu Dật Việt không nhịn được cười, giơ tay xoa đầu cô. Làm sao anh có thể không biết cô đang suy nghĩ cái gì chứ, nhưng chỉ cần cô thích là được, anh đều chiều theo cô.
“Ăn xong chưa?” Tiêu Dật Việt nhìn thiếu nữ ăn xong miếng cháo cuối cùng thì nhếch môi cười không có chút ý tốt nào.
“No lắm rồi.” Diệp Yên Yên ngây thơ gật đầu một cái, sau đó rất không lịch sự mà ợ một cái thật to trước mặt Tiêu Dật Việt để chứng minh mình thực sự ăn no rồi.
“Vậy thì chúng ta vận động một chút rồi đi ngủ tiếp, như thế sẽ tốt cho thân thể hơn.” Tiêu Dật Việt mỉm cười hôn lên môi Diệp Yên Yên, sau đó rất tự nhiên cởi bỏ váy ngủ của cô.
“Này…” Diệp Yên Yên giật mình muốn tránh né nhưng chàng trai đã sớm đoán được tâm tư của cô. Anh đặt tay trên mông cô, không cho cô cơ hội trốn thoát.
“Vừa mới ăn no không được nằm lên giường ngay, phải vận động một chút mới được ngủ.” Tiêu Dật Việt khẽ cắn lên vành tai nhạy cảm của cô, giọng nói khàn khàn khiến thiếu nữ không nhịn được mà đỏ bừng mặt mũi.
“Đau… Phía dưới của em vẫn còn sưng…” Diệp Yên Yên cảm nhận được thứ to lớn của Tiêu Dật Việt thì làm bộ đáng thương nói với anh.
“Nhưng mà chỗ này của anh cũng khó chịu lắm… Hay là Yên Yên dùng chỗ này giúp anh bắn ra?” Tiêu Dật Việt cũng biết ngày hôm qua anh đã dằn vặt cô rất nhiều, vì vậy, anh sờ nhẹ lên đôi môi hồng hào mềm mại của Diệp Yên Yên, khẽ nhắc nhở cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận