Chương 71

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 71

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Yên Yên tan học đang trên đường về nhà, nhưng giữa đường cô lại gặp một cô gái đang bị bạn học bắt nạt.
Diệp Yên Yên không chịu nổi những chuyện như vậy, lập tức cầm điện thoại đi vào.
“Mọi người đang chơi trò gì thế? Cho tôi chơi nữa được không?” Diệp Yên Yên đứng trước con hẻm, mỉm cười nhìn những người ở đây, sau đó đi tới trước mặt một cô gái nhuộm tóc vàng, chắc là người cầm đầu.
“Chúng tôi chỉ đang chơi đùa với cô ta mà thôi, có chuyện gì sao?” Cô ta nói xong thì túm chặt lấy tóc cô gái kia, cười lạnh: “Đúng không?”
“Ồ, đang chơi đùa với nhau à? Thế sao điện thoại của tôi lại quay được cảnh các người bắt cô ấy phải cởϊ qυầи áo ra? Chẳng lẽ điện thoại của tôi hỏng rồi?” Diệp Yên Yên lắc lắc điện thoại di động: “Nếu như các người còn không chịu đi thì tôi sẽ gọi cảnh sát đấy. Đừng trách tôi không nhắc nhở các người, trường học có quy định không được bắt nạt lẫn nhau, nếu như tôi báo chuyện này cho hiệu trưởng thì không biết sẽ xảy ra những chuyện gì đâu.” Diệp Yên Yên lạnh lùng nói, nhóm học sinh kia ngay từ khi nghe cô nhắc đến cảnh sát là đã sợ rồi, sau khi nghe cô nói báo cho nhà trường nữa thì lập tức sợ hãi kéo nhau đi.
“Cảm… cảm ơn chị…” Cô gái vừa bị bọn họ bắt nạt ôm chặt cặp sách trong tay, run rẩy nói.
Diệp Yên Yên không nhịn được rung động trước dáng vẻ của cô gái này. Cô gái trước mặt cô quá xinh đẹp, chẳng trách nhóm nữ sinh kia lại không nhịn được mà muốn bắt nạt cô ấy.
“Em mặc áo khoác của chị đi, đồng phục của em bị xé rách mất rồi.” Diệp Yên Yên nhìn thấy cô gái quần áo xộc xệch thì lập tức cởϊ áσ khoác của mình đưa cho cô.
“Nhà em ở đâu? Chị đưa em về.” Diệp Yên Yên đỡ cô gái dậy, đã làm người tốt thì nên làm người tốt đến cùng, đưa cô ấy về nhà vậy.
“Em… Em không muốn về nhà…” Diệp Yên Yên mới chỉ nói một câu mà cô gái đột nhiên sợ hãi khóc nức nở. Tình huống này khiến cô cũng không biết phải làm thế nào cho phải.
Diệp Yên Yên an ủi cô gái kia mãi cũng không được, đành phải đưa cô ấy về căn hộ của mình. Trên đường đi, cô cũng biết được cô gái này tên là Tạ An Na, vì mẹ tái hôn nên mới chuyển đến trường cấp ba gần đây.
Cô gái tóc vàng dẫn đầu nhóm nữ sinh bắt nạt Tạ An Na chính là con gái của cha dượng của cô ấy, cũng chính là chị gái trên danh nghĩa của cô ấy. Cô ta bởi vì coi thường hai mẹ con Tạ An Na nên thường xuyên tìm cơ hội bắt nạt Tạ An Na.
“Có cần chị gọi điện cho mẹ em đến đón không?” Diệp Yên Yên rót cho Tạ An Na một cốc nước ấm, sau khi biết được câu chuyện của cô ấy thì cảm thấy rất thương xót.
“Không cần… Cho dù gọi điện thoại thì mẹ em cũng không tới đâu…” Tạ An Na lắc đầu, khi nhắc tới mẹ thì trong mắt lộ rõ vẻ thất vọng: “Mẹ em lúc nào cũng chỉ muốn lấy lòng bọn họ, cho dù em nói với mẹ thì mẹ cũng chỉ bảo em phải nhẫn nhịn…” Tạ An Na mỉm cười tự giễu.
“Chị lấy cho em một bộ quần áo khác, em thay bộ cũ này ra.” Diệp Yên Yên là người ngoài nên cũng không tiện đưa ra ý kiến về chuyện gia đình người khác, cô chỉ có thể lấy một bộ quần áo sạch sẽ đưa cho Tạ An Na thay.
“Em ở lại nhà chị nghỉ ngơi rồi ăn cơm, ăn xong chị sẽ đưa em về.” Diệp Yên Yên cũng lo cô gái cứ trở về như thế sẽ xảy ra chuyện, nhiệt tình giữ cô ấy ở lại ăn cơm rồi mới đưa cô gái về.
Diệp Yên Yên nhanh chóng đưa ra quyết định, sau đó gọi điện cho Tiêu Dật Việt, bảo anh mua thêm một phần thức ăn nữa mang về.

Bình luận (0)

Để lại bình luận