Chương 64

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 64

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Thiển Thiển rùng mình vì lạnh. Nhưng thân thể run rẩy không chỉ vì mưa lạnh, mà còn vì sắc mặt đen như cái nồi của Trịnh Trúc Nghĩa.
“Trịnh Trúc Nghĩa… em lạnh.”
Cố Thiển Thiển đưa tay ra và nhẹ nhàng kéo cánh tay của Trịnh Trúc Nghĩa. Biểu cảm của Trịnh Trúc Nghĩa lúc này thật sự rất đáng sợ. Nếu cô không tỏ ra yếu đuối, sợ rằng chờ một lát nữa chắc hẳn Trịnh Trúc Nghĩa sẽ xé xác cô mất.
“Bây giờ mới biết lạnh. Tại sao vừa nãy em còn tới đó để làm gì?”
Lúc này giọng điệu của Trịnh Trúc Nghĩa thập phần tệ. Thật nực cười khi cô mở cửa sổ ra. Bây giờ anh bắt đầu tự hỏi liệu có phải do cửa sổ không được đóng chặt hay là do cơn mưa đã khiến cô bị ốm sau khi trở về nhà.
“Em…em chỉ là đưa tay ra chạm một chút, không ngờ rằng mưa lại lớn đến như vậy.”
Cố Thiển Thiển cúi đầu với lương tâm cắn rứt. Thấp giọng xuống giải thích.
Rõ ràng là Trịnh Trúc Nghĩa không tin vào lời giải thích của cô. Cố Thiển Thiển không dám mở lời nữa.
Trịnh Trúc Nghĩa mặt tối sầm suốt buổi, bế cô vào phòng tắm. Anh ôm cô gái và tắm nước nóng, sau đó nhìn chằm chằm vào cô để chắc chắn rằng cô đã uống thuốc cảm sau đó anh mới thở phào nhẹ nhõm.
“Em thực sự không cố ý đâu.”
Khi thấy Trịnh Trúc Nghĩa im lặng Cố Thiển Thiển cảm thấy hoảng sợ.
“Ngủ đi.”
Trịnh Trúc Nghĩa vùi mặt cô vào lòng anh. Rõ ràng là không muốn nghe cô giải thích.
Trịnh Trúc Nghĩa buồn bã. Anh không khỏi kiểm điểm lại bản thân, chẳng lẽ cô đã hận mình đến mức thà làm đau mình còn hơn là ở bên cạnh anh.
Cố Thiển Thiển không dám nói nữa. Ngoan ngoãn cuộn tròn bản thân trong vòm ngực Trịnh Trúc Nghĩa, sau đó nhắm mắt lại như một nàng dâu nhỏ bé bị oan ức.
Ngày hôm sau Cố Thiển Thiển vãn còn sốt.
Sáng sớm trước bình minh, Trịnh TRúc Nghĩa bị đánh thức bởi hơi nóng như thiêu đốt trong vòng tay.
Nghĩ lại hành vi ngỗ ngược của cô ngày hôm qua, anh thấy xót xa và tức giận.
“Mở miệng ra.”
Cô đang mê man vì sốt. Trịnh Trúc Nghĩa không còn cách nào khác là tự mình dùng miệng đút thuốc cho cô.
“Hmm…Trịnh Trúc Nghĩa…”
Cố Thiển Thiển nuốt viên thuốc mà anh mới cho vào. Thức dậy với vị đắng trong miệng. Vừa mở mắt ra, cô đã thấy khuôn mặt Trịnh Trúc Nghĩa phóng to đạp vào mắt cô.
“Nghe nói chỗ dưới này của người đang bị sốt nhiệt độ rất cao, sẽ kẹp chặt hơn.”
Trịnh Trúc Nghĩa đột nhiên đưa tay xoa xoa hoa huyệt, ác độc nói.
“Ư…Trịnh Trúc Nghĩa, anh đang làm cái gì vậy?”
Cố Thiển Thiển trợn mắt kinh hoàng nhìn Trịnh Trúc Nghĩa. Cô đang bị sốt, Trịnh Trúc Nghĩa sẽ không đối xử với cô như vậy chứ?
“Em thấy thế nào? Thiển Thiển, anh muốn xem chỗ này có nóng hơn bình thường không, được không vậy?”
Trịnh Trúc Nghĩa nhếch môi một cách đầy nham hiểm. Anh đưa tay nắm lấy chân của cô rồi kéo cả người cô xuống dưới người anh.
“A…không được…Trịnh Trúc Nghĩa, em đang bị bệnh, sẽ lây sang cho anh mất.”
Cố Thiển Thiển không thể ngờ rằng Trịnh Trúc Nghĩa vẫn còn nghĩ đến việc làm như vậy mặc dù biết cô đang bị sốt. Xét cho cùng, xét về biểu hiện của Trịnh Trúc Nghĩa trong thời gian này, anh vẫn quan tâm đến cơ thể của mình.
“Không quan trọng. Bệnh lây sang cho anh. Anh sẵn sàng tiếp nhận nó.”
Trịnh Trúc Nghĩa không quan tâm đến điều này. Đè chân phải của cô sang bên cạnh, anh dùng chân trái để ngăn cô vùng vẫy. Rồi đột nhiên ngón tay anh thăm dò phía hoa huyệt của cô không chút do dự nào.
Nếu lần này anh không dạy cho cô một bài học, cô có thể sẽ giấu giếm anh tự làm hại bản thân vào lần sau.
Đây là hình phạt!
“Hmm…Trịnh Trúc Nghĩa…”
Cố Thiển Thiển không biết phải làm gì, nhỏ nhẹ gọi tên anh.
Vì bị sốt nên cơ thể của cô rất nóng. Nhưng bàn tay to của Trịnh Trúc Nghĩa lại lạnh lạnh, lướt qua trên cơ thể cô, cô cảm thấy rất thoải mái, tâm trí không muốn anh dừng lại.
“Đừng sợ. Thiển Thiển.”
Trịnh Trúc Nghĩa nói rồi đưa ngón tay vào hoa huyệt. Bên trong hoa huyệt rất khít, vừa ấm nóng vừa ướŧ áŧ, ngón tay vừa đưa vào đẫ cắn chặt lấy nó.
“A…thật là nóng. Thiển Thiển đang siết lấy nó rất nhiệt tình.”
Cố Thiển Thiển không biết là anh cố ý nói “sốt” là “gợi cảm” hay không, cô cảm thấy rất xấu hổ. Mặt ngày càng đỏ hơn.
“Ưm…ha…đừng…quá lớn rồi…quá lớn.”
“Thiển Thiển không nhớ rõ rồi. Cái miệng nhỏ dưới này còn nhớ kỹ nha. Làm sao có thể quá lớn chứ?”
Ngón tay nhanh chóng được thay thế bằng một thứ gì đó còn to và cứng hơn nữa. Cố Thiên Thiển hét lên, cảm thấy dươиɠ ѵậŧ to hơn bình thường. Gần như là phá hư chỗ đó của cô.
“A… bên trong Thiển Thiển thật nóng. Thật là thoải mái.”
Bởi vì thân nhiệt của cô sốt cao nên hoa huyệt phía dưới cũng nóng và ẩm ướt hơn. Trịnh Trúc Nghĩa chỉ cảm thấy rằng khi anh đưa dươиɠ ѵậŧ vào liền đầu hàng dưới một hoa huyệt ẩm nóng như vậy.
“Hmm…Trịnh Trúc Nghĩa.”
Cố Thiển Thiển biết rằng ngay lúc này cô không thể trốn thoát được nữa. Chỉ có thể cầu xin mà thôi.
“Đừng mà…Trịnh Trúc Nghĩa…đủ rồi…a… ha…ưm…”
“A…hoa huyệt của Thiển Thiển thật nóng, thật chặt…thật tuyệt…”
“Ưm…không phải…ưm…em sai rồi…đừng làm nữa…a… ha…”
“Uh…sâu quá rồi…a…ha…”
Cô bị làm lật đi lật lại, bị làm đến khi toàn bộ tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng hổi chảy hết vào tử ©υиɠ của cô.
Sau một hồi làʍ t̠ìиɦ khốc liệt, Cố Thiển Thiển đổ mồ hôi rất nhiều. Ít ra còn đỡ hơn là uống cnah gừng đổ mồ hôi dưới chăn. Cả người như vừa được vớt lên khỏi mặt nước.
“Thiển Thiển về sau đừng phát bệnh nữa. Anh sợ anh chịu không nổi.”
Cố Thiển Thiển thậm chí không thể di chuyển nổi một ngón tay. Cô mệt đến nỗi không quan tâm đến anh nữa. Nhưng cô rút ra được rằng, dù cô có bị bệnh thì cũng không thể thoát được cái cảnh quấy rối tìиɧ ɖu͙© này. Kế hoạch này hoàn toàn thất bại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận