Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cố Thiển Thiển đã rất say rồi, đầu càng ngày càng thấy nặng trĩu. Cũng không còn chút sức lực nào để xua đi âm thanh đang vang kia. Cái miệng nhỏ như có như không hé ra một chút âm thanh bé nhỏ.
Cô khi uống say hương vị cũng không tệ lắm. Ít ra lúc say cũng không ồn ào.
Lúc này cô hề có một chút nào phòng vệ mà nằm ở trên giường, khuôn mặt nhỏ bởi vì say rượu hiện lên màu hồng trên má. Trước ngực hai bên tiểu vυ” theo hơi thở mà phập phồng lên xuống, hai chân cũng không chút phòng bị nào dạng ra. Trịnh Trúc Nghĩa nhìn đến cảnh đó mà miệng lưỡi trở nên khô có chút khó chịu. Không hề khách khí mà đem quần áo trên người cô cởi xuống. Không có che giấu đi du͙© vọиɠ của chính mình.
“Ưm hừ ..Ưm…”
Cố Thiển Thiển chỉ cảm thấy đầu đau và nặng đến khó chịu. Trên người giống như bị một vật gì đó đè lên. Trước ngực bị thứ gì đó xoa nắn. Muốn duỗi tay gạt đi thứ gì đang đè nặng trên người, nhưng mà cả người của cô một chút sức lực cũng không có, liền tay muốn nhấc nhẹ lên cũng không được. Cái miệng nhỏ khẽ nhếch lên, thỉnh thoảng lại phát ra vài âm thanh rêи ɾỉ.
“Ha ha … Thoải mái.”
Trịnh Trúc Nghĩa biết cô sẽ không có trả lời lại anh. Vẫn là đem hết sức kɧıêυ ҡɧí©ɧ các điểm mẫn cảm trên người cô. Tuy nói là trong đầu không có nhiều ý thức, nhưng tóm lại thân thể quả nhiên vẫn là thành thật nhất. Chỉ là anh ngậm hai bên vυ” một lúc tiểu hoa huyệt bên dưới của cô liền ướŧ áŧ.
“Ừm ha … ”
Cố Thiển Thiển giờ phút này trong đầu nặng trĩu. Có thể nói cả người ý thức đều rơi vào bóng tối vô tận. Cảm thấy như đang có một dòng nước ấm áp chảy qua cơ thể.
Trịnh Trúc Nghĩa phía dưới đã cứng lại. Đem hai bên đùi cô tách ra, nắm lấy hai bên đầu gối, dươиɠ ѵậŧ nhắm ngay tiểu huyệt mà ra sức.
“Ưm ha …Ngô …”
Cảm thấy cơ thể có chút kỳ lạ. Cố Thiển Thiển muốn mở mắt tỉnh lại, nhưng là cố gắng tới đâu cũng không thể mở nổi mắt ra được. Chỉ cảm thấy như là vật kia càng ngày càng chọc vào sâu bên trong cô, cơ hồ muốn chọc vào tận bụng mình. Đến một chỗ sâu nhất định mới rốt cuộc ngừng lại.
“Tê ha …Chặt quá…”
“Uống say rồi vẫn còn biết kẹp người. Kẹp đến nỗi chặt như vậy, đúng là dâʍ đãиɠ.”
Trịnh Trúc Nghĩa nói xong bắt đầu dùng sức làm. Tiểu huyệt của cô bị làm nhiều lần như vậy vẫn rất chặt. Mỗi lần tiến vào bên trong đều hận không thể không ra. Vĩnh viễn cắm ở phía trong cô.
“Ừm…”
Cố Thiển Thiển cảm giác chính bản thân mình như đang ngồi trên một con thuyền nhỏ đang phiêu bạt trên lớn dương. Thân thể cô bị đâm vào không ngừng lắc lư.
“Nga … Thật chặt …”
Trịnh Trúc Nghĩa nằm lấy eo nhỏ của cô, đem phần thân của cô đưa tới phía của anh. Cứ như vậy, dươиɠ ѵậŧ mỗi lần rút ra đều có thể cắm thật sâu bên trong. Nhìn tiểu huyệt của cô bị dươиɠ ѵậŧ của anh mạnh mẽ ra vào, đặc biệt là màu hồng hồng của tiểu huyệt bị dươиɠ ѵậŧ màu tím đen của anh ra sức mà làm, Trịnh Trúc Nghĩa liền cảm thấy máu trong cơ thể không ngừng dâng cao lên. Hận không thể đem cái miệng nhỏ kia đâm thủng thì mới có thể giả tỏa được cơn nóng trong cơ thể anh.
“Phốc … Phốc…”
Dươиɠ ѵậŧ to lớn màu tím đen điên cuồng ra vào bên trong tiểu huyệt. Hai bên môi của tiểu huyệt bị lộn ngược, dâʍ ŧᏂủy̠ cũng bởi vì dươиɠ ѵậŧ của anh đang ra vào mà tạo ra chút bọt ở mép tiểu huyệt , nhìn thật dâʍ ɭσạи.
“Làm chết em … em là của anh … Thiển Thiển …”
Hai mắt Trịnh Trúc Nghĩa đỏ ngầu, ôn nhu mang gọi tên của cô. Cuối cùng đem toàn bộ tϊиɧ ɖϊ©h͙ của mình bắn vào trong chỗ sâu nhất của cơ thể cô.
“Ừm ha …Nga…”
Cố Thiển Thiển chỉ cảm thấy chính mình như ở trên lớn dương phiêu bạt thật lâu. Cuối cùng cả xương cốt đều như bị gãy vụn sau đó mới được người cứu lên bờ vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận