Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đinh… Đinh…”
Cố Thiển Thiển tỉnh lại đã là trưa ngày hôm sau. Toàn thân trên dưới không có phần nào của cơ thể mà không bị tổn thương. Đặc biệt là phía dưới tiểu huyệt càng nóng rát đến nỗi cô không dám khép chân lại. Cô tối hôm qua ngất đi, Trịnh Trúc Nghĩa không biết lại làm bao lâu rồi mới quay lại?
Cố Thiển Thiển nhìn sợi xích mỏng bằng bạc buộc dưới chân cô, trên đó có rất nhiều chuông nhỏ chỉ cần vừa động nhẹ nhàng , liền sẽ phát ra tiếng vang thanh thúy.
“Dậy đi.” Trịnh Trúc Nghĩa tùy ý khoác lên người một chiếc áo choàng tắm màu đen tuyền. Có lẽ anh đã nghe thấy tiếng chuông và xuất hiện ở cửa.
“Đinh linh linh……” Cố Thiển Thiển vô thức rút lui,kéo chiếc chuông trên vòng chân.
“Thiển Thiển. Em làm anh thất vọng.” Trịnh Trúc Nghĩa dường như đang thở dài. Anh đến từng bước một. Như thể bóng tối từ từ bao trùm đỉnh đầu Cố Thiển Thiển. Cô sợ hãi lùi lại nhưng là căn bản không thể lui, những chiếc chuông dưới chân cô không ngừng kêu. Âm thanh “Ding Ling Ling-” khiến lòng người hoảng sợ.
“Không… đừng tới đây…” Cố Thiển Thiển không quên người này ngày hôm qua suýt chút nữa đã bóp chết mình
“A! Buông em ra… Trịnh Trúc Nghĩa buông em ra…” Cô sợ hãi né tránh càng khiến người đàn ông tức giận. Anh bước tới, nắm lấy mái tóc dài của cô một cách giận dữ. Buộc khuôn mặt của cô gần với anh.
“Em sợ anh làm gì? Thiển Thiển, anh rất yêu em, tại sao em lại phản bội anh?” Trịnh Trúc Nghĩa không cam lòng hỏi.
“A… buông ra… ư… đau quá…” Nhưng cô trong mắt tràn đầy sợ hãi. Căn bản không có nghe câu hỏi của anh chút nào.
“Đừng cố chạy trốn khỏi anh. Thiển Thiển, em là của anh cho đến cuối đời.” Trịnh Trúc Nghĩa hung hăng buông cô ra. Nhìn thấy cô đầy sức phản kháng, lửa giận trong l*иg ngực anh không thể nào nguôi ngoai. Anh tức giận đóng sầm cửa lại rồi bỏ đi.
Cố Thiển Thiển ôm chặt lấy mình. Trịnh Trúc Nghĩa hiện tại quá đáng sợ. Anh có thể gϊếŧ cô bất cứ lúc nào.
Một lúc sau, Trịnh Trúc Nghĩa quay lại, còn một máy quay phim trong tay.
“A Anh định làm gì?”
Nhìn thấy Trịnh Trúc Nghĩa cầm máy quay phim đi vào phòng ngủ, Cố Thiển Thiển vô thức che ngực. Có một cảm giác xấu.
“Đầu tiên, để anh cho em xem… đêm đầu tiên của chúng ta.”
Trịnh Trúc Nghĩa nhếch môi một cách tà ác. Đôi mắt của Cố Thiển Thiển mở to, gắt gao nhìn chằm chằm vào máy ghi hình trong tay.
*
“Đâm-”
“A! Trịnh Trúc Nghĩa, buông em ra, anh làm cái gì vậy? !”
“Đâm – đâm -”
“Đừng tới đây, Trịnh Trúc Nghĩa . Anh làm như vậy là phạm tội.”
“Thật đẹp.”
“Đừng…đừng…Trịnh Trúc Nghĩa, làm ơn…uh…”
“Thiển Thiển, em có biết giây phút này anh đã đợi bao lâu rồi không? Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã muốn làm chuyện này. Xé quần áo của em ra, dùng sức xoa nắn bộ ngực của em, đem nó xoa thành 34E thế nào?”
“A! Đừng… đừng chạm vào ngực em… đừng xoa… đau quá!”
“Ngoan…… Xoa xoa, em liền thoải mái……”
“Uư…đừng…đừng sờ…lạnh quá, lấy ra…”
“Hừm…đừng nhéo!…chậc…”
*
“A… anh không muốn xem!”
Cố Thiển Thiển đưa tay ra bịt chặt hai mắt lại, bên tai truyền đến tiếng rêи ɾỉ của chính mình, sau đó lại muốn bịt tai lại, nhưng căn bản không làm được, những thanh âm da^ʍ mỹ và đáng sợ kia không ngừng tràn vào, cuối cùng rốt cuộc chịu không nổi, một phen đoạt máy quay phim trong tay Trịnh Trúc Nghĩa ném trên mặt đất.
“Bang–”
Quăng hỏng rồi đi, nhất định phải quăng hỏng rồi!
Cố Thiển Thiển gục xuống và kéo mái tóc dài của chính mình. Cô ấy sắp bị Trịnh Trúc Nghĩa khiến cho phát điên rồi!
“Thiển Thiển lại không ngoan rồi… Chỉ là một cái máy ghi hình mà thôi… Nếu Thiển Thiển muốn xem, anh còn rất nhiều bản sao lưu…”
Trịnh Trúc Nghĩa có chút đau đầu nhìn Cố Thiển Thiển , rồi tà ác bổ sung.
Anh giống như một ác ma, thích thú với sự sợ hãi và hoảng loạn của cô. Cô càng chống cự anh lại càng trở nên phấn khích. Trịnh Trúc Nghĩa biết rằng trạng thái hiện tại của mình rất không ổn, nhưng anh không muốn kiềm chế bản thân. Bởi vì kết quả của sự kiềm chế vẫn là cô bỏ chạy không chút do dự.
Thiển Thiển, anh sẽ không bao giờ có thể có được em một cách quang minh chính lớn.
Cứ như vậy cầm tù em, cả đời này đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận