Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Oa. . . Trịnh Trúc Nghĩa, anh là ác ma!”
Cố Thiển Thiển đẩy Trịnh Trúc Nghĩa ra, dùng hết sức kéo mái tóc dài của cô, suýt nữa thì hư hết tóc.
Không có khả năng!
Nó đã được chụp ảnh!
Xong đời!
Cố Thiển Thiển cảm thấy chính mình hoàn toàn đã không có tương lai. Cô không thể tưởng tượng được rằng nếu những bức ảnh này bị lộ ra ngoài… cô sẽ sống không nổi!
“Thiển Thiển, đừng kích động. Ngoan, chỉ cần ngoan ngoãn, những thứ này tuyệt đối sẽ không có người thứ ba nhìn thấy.”
Trịnh Trúc Nghĩa nhẹ nhàng ôm Cố Thiển Thiển . Giọng nói dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ vừa tỉnh dậy sau cơn ác mộng.
“Đừng… Trịnh Trúc Nghĩa … biến mất, được không? Đừng… hức…”
Cố Thiển Thiển vô cùng sợ hãi. Cô không dám tưởng tượng bố mẹ nhìn thấy những thứ này sẽ như thế nào, nếu bạn bè cùng lớp biết chuyện, họ sẽ nghĩ gì về cô?
“Không thể nào. Thiển Thiển.” Những lời của Trịnh Trúc Nghĩa gần như đưa cô vào địa ngục.
“Đừng tới đây…… Đừng tới đây……”
Cố Thiển Thiển không thể rút lui, và hét lên trong tuyệt vọng.
“Thiển Thiến. Như anh đã nói, có rất nhiều bản sao lưu, em làm sao không nghe lời.”
Giọng điệu của Trịnh Trúc Nghĩa mềm mại đến đáng sợ. Anh tiếc nuối nhìn cô gần như thu mình lại thành quả bóng.
Thiển Thiến, em không nên phản bội anh. Anh ban đầu vốn dĩ luôn đối xử nhẹ nhàng với em.
“A…… Buông ra! Buông em ra…… A!”
Trịnh Trúc Nghĩa bất ngờ vươn tay nắm lấy mái tóc dài của cô, Cố Thiển Thiển đau đến mức phải đi theo anh, bị ném lên chiếc giường lớn mà hai người đã ngủ với nhau nhiều đêm.
“Anh định làm gì? A!”
Một khi Cố Thiển Thiển được tự do, liền giống như đang chạy trốn. Nhưng cô quên rằng trên chân mình có một sợi dây xích, Trịnh Trúc Nghĩa dùng sức kéo một cái cô liền bị kéo trở lại. Hơn nữa sợi dây xích mỏng làm bằng bạc khiến mắt cá chân cô đau.
Cố Thiển Thiển sợ hãi trước những lần liên tiếp đánh bạo của Trịnh Trúc Nghĩa, cứng đờ ngồi trên giường không dám cử động.
“Pa——” “Ân ha…… đừng……”
“Ưm a…… Thoải mái…… Cho em…… Trịnh Trúc Nghĩa…… ưm……”
“Làm em…… ưm a……”
Trịnh Trúc Nghĩa bật hình chiếu trên đầu. Màn hình mà họ thường xem hoạt hình trước khi đi ngủ mỗi tối đang chiếu những cảnh mà Cố Thiển Thiển thậm chí không thể tưởng tượng được.
Trong video, người đang bị làm loạn ý tình mê, với đôi chân dâʍ đãиɠ quấn quanh eo của một người đàn ông, người đó là cô sao?
Không, không phải vậy.
“Em còn nhớ Thiển Thiển không? Em xem, khi ở bên anh, em cũng rất vui vẻ.”
Trịnh Trúc Nghĩa vắt lấy sau gáy cưỡng ép cô phải ngẩng đầu nhìn lên những đoạn video không thể chịu nổi đó.
“Không… không… a… em không muốn xem! Đừng!”
Cố Thiển Thiển gần như gục ngã. Phớt lờ cơn đau ở da đầu, liều mạng mà giãy giụa. Những sợi xích mảnh ở chân phát ra tiếng “chuông leng keng…” tuyệt vọng.
“Thiển Thiển, em cho tới bây giờ vẫn là không ngoan.”
Trịnh Trúc Nghĩa dường như là thất vọng mà thở dài một tiếng. Sau đó đè cô nằm dưới thân mình không chút thương tiếc. Trên đầu hình chiếu âm thanh tăng lớn lên, toàn bộ phòng ngủ tràn ngập quá khứ rêи ɾỉ cùng thở dốc.
Bầu không khí da^ʍ mỹ gần như khiến người ta muốn ngạt thở ngay lập tức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận