Chương 81

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 81

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ừm ha …”
Cố Thiển Thiển cau mày, miễn cưỡng tỉnh dậy. Cả người đều đau, đặc biệt là phần đầu gối, giống như dây chằng bị co quắp lại không thể nào duỗi ra nổi. Cố Thiển Thiển mở mắt ra, lúc này mới phát hiện được trong phòng tối đen như mực, vẫn là ban đêm sao?
“Leng keng —— Leng keng ——”
Cố Thiển Thiển muốn đứng dậy, lại phát hiện chân tay của cô bây giờ đều bị khóa lại. Lần này là bốn cái xích sắt, đem chân tay của cô ở bốn góc của căn phòng. Cố Thiển Thiển bị khóa nằm trên giường, ngay cả việc đứng dậy đều không thể.
“Món đồ chơi tỉnh rồi.” Lúc này Trịnh Trúc Nghĩa đẩy cửa tiến vào trong. Ngay lúc cửa mở ra Cố Thiển Thiển nhìn thấy bên ngoài ánh mặt trời chói mắt, theo động tác đóng cửa của Trịnh Trúc Nghĩa, bên trong căn phòng liền khôi phục một mảnh đen nhánh như trước đó.
“Anh muốn làm cái gì?” Trong bóng tối, Cố Thiển Thiển nhìn phương hướng đang đứng của Trịnh Trúc Nghĩa cảnh giác nói chuyện.
Trịnh Trúc Nghĩa cũng không có trả lời cô. Anh bước chân thật nhẹ nhàng, trong bóng tối Cố Thiển Thiển không thấy rõ người, hơn nữa Trịnh Trúc Nghĩa đột nhiên nằm lên giường vào thời điểm đè lên trên người Cố Thiển Thiển nhất thời bị dọa giật mình trên cơ thể cô liền toát ra mồ hôi lạnh.
“Đừng đùa … Trịnh Trúc Nghĩa …” Cố Thiển Thiển trong giọng nói ra có chủ run sợ. Nghe được cô thực sự rất sợ hãi.
Trịnh Trúc Nghĩa dung bàn tay to di chuyển dọc theo cổ của cô chậm rãi vuốt ve từng chút một, có thể cảm nhận được rõ ràng cơ thể của cô run lên từng chút một.
Hóa ra, cô thật sự rất sợ anh.
Trong bóng tối, Trịnh Trúc Nghĩa không nói gì hết dù chỉ một lời. Bàn tay to của anh dọc theo cơ thể cô mà vuốt ve. Nếu không phải lúc vừa mở cửa đi vào anh mở miệng nói chuyện, Cố Thiển Thiển nhất định sẽ hoài nghi người này có phải là Trịnh Trúc Nghĩa hay không. Nếu lại bị những người khác đối xử với cô như vậy, thì rất có khả năng cô sẽ phát điên mất!
“Trịnh Trúc Nghĩa … Là anh sao?”
“Ô ô … Trịnh Trúc Nghĩa … Em sai rồi … Em thật sự sai rồi!”
“Trịnh Trúc Nghĩa … Em không phải là món đồ chơi… Em không muốn làm món đồ chơi!”
Bàn tay to của anh không có tạm dừng lại một chút nào. Giống như anh căn bản không nghe thấy âm thanh lúc nói chuyện của cô vậy. Ngón tay thon dài vòng một vòng theo hình dáng bộ ngực đẫy đà trên cơ thể cô, đốt ngón tay vòng quanh đầu nhũ hoa nhỏ nhắn của cô, nhẹ nhàng trêu chọc một hồi rồi di chuyển xuống phần bụng phẳng lì và đến vùng tam giác mẫn cảm nhất.
Những ngón tay anh giống như đang thăm dò, từ từ chậm rãi cắm vào hoa huyệt. Đêm hôm qua hoa huyệt suýt chút nữa bị phá hủy giờ phút này lại thật dễ dàng cho ngón tay đi vào bên trong. Ngón tay của anh co lại giống như anh đang kiểm tra độ đàn hồi và mẫn cảm của hoa huyệt. Một lúc sau, anh rút ngón tay ra.
“Anh… Anh muốn làm cái gì?!”
Trịnh Trúc Nghĩa vẫn trước sau không có trả lời cô. Cố Thiển Thiển sợ hãi mà nín thở. Vì hành động của anh làm cô có cảm giác như mình giống một con chuột bạch được kiểm tra trước khi lên mà mổ làm cô sởn tóc gáy.
Sau khi anh chạm vào toàn bộ cơ thể cô, liền có cảm giác sức nặng đã biến mất. Anh rời khỏi chiếc giường cô đang nằm. Hình như anh đang lấy đồ vật gì đó. Ngay sau đó, đầu giường lại bị lún xuống, và anh lại xuất hiện bên cạnh cô.
“Uh hu… ah…ngứa!…uh ha…không!”
Anh lấy một thứ gì đó mềm mại trông giống như bút lông và dọc theo cơ thể cô mà quét qua.
“A ha… Không… Không cần… Đầṳ ѵú rất ngứa! Ừm ha… Không… Không cần quét… Ừm ha…” “Leng keng —— Leng keng ——”
Cố Thiển Thiển giãy giụa kéo chân xiềng xích trên tay chân vang lên. Ngay chỗ mắt cá chân bị xô sát vào đến bị đau. Những lần vuốt ve như vậy khiến cô có cảm giác không yên tâm chút nào.
“Ừm ha… Đau quá! Ngô a… Đó là vật gì!… Ừm ha… Hai bên vυ” bất ngờ bị kẹp chặt sau khi những sợi lông quét qua. Cố Thiển Thiển giường như nhìn thấy đó là một cái kẹp dụng cụ kim loại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận