Chương 85

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 85

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ba ngày sau Cố Thiển Thiền đã làm một giấc mộng rất dài.
Cô mơ thấy mình được nhận vào một trường lớn học lý tưởng. Ở lớn học có thầy cô và bạn học tử tế, ở lớn học không bị gò bó như thời phổ thông, sau giờ học có thể đi ăn với bạn bè, đi mua sắm, có thể lên thư viện bất cứ lúc nào , và bạn có thể phát triển nhiều sở thích khác nhau Sau đó, cô ấy gặp một chàng trai rất tốt rất tốt, họ yêu nhau cùng nhau tốt nghiệp rồi kết hôn.
Chỉ là Cố Thiển Thiền không rõ khuôn mặt của người kia, chỉ biết là chàng trai ấy đối với cô rất tốt. Vào đêm tân hôn, họ nằm trên cùng một chiếc giường, lòng bàn tay của Cố Thiển Thiền đều đẫm mồ hôi, khi chàng trai tiến đến hôn cô, Cố Thiển Thiền cảm thấy nhịp tim của mình gần như ngừng đập. Chàng trai ấy dường như cảm nhận được sự lo lắng của cô. Nụ hôn trở nên mềm mại và dịu dàng hơn. Chỉ là dù thế nào Cố Thiển Thiền cũng không chịu hé miệng. Lúc này chàng trai ấy đột nhiên nói: “Thiển Thiền, đừng sợ.”
Đôi mắt của Cố Thiển Thiền đột nhiên mở to, vào lúc này, khuôn mặt của chàng trai ấy dần dần trở nên rõ ràng, kia rõ ràng là Trịnh Trúc Nghĩa!
Cố Thiển Thiền hoảng sợ, cô đẩy anh ra muốn trốn thoát. Không, làm sao cô ấy có thể kết hôn với Trịnh Trúc Nghĩa? Làm sao có thể đem lòng yêu anh được? Đây không phải là sự thật!
Nhưng Trịnh Trúc Nghĩa làm sao có thể để cô trốn thoát. Cố Thiển Thiền tiếp tục chạy không ngừng, Trịnh Trúc Nghĩa ở sau tiếp tục đuổi theo cô.
“Không. . . . . . Không cần lại đây. . . . . . Đừng tới đây!”
Tất cả các dây thần kinh trong cơ thể Cố Thiển Thiền đều nhảy lên vì sợ bị bắt kịp. Chân cô giẫm phải con đường đầy sỏi, cô ngã xuống, mắt thấy Trịnh Trúc Nghĩa sắp đuổi kịp cô——
“Không! ! !”
Cố Thiển Thiền hét lên trong tuyệt vọng. Toàn thân run lên, hai mắt đột nhiên mở ra. Hóa ra đó là một cơn ác mộng.
“Em tỉnh rồi à?”
Trịnh Trúc Nghĩa trông rất mệt mỏi. Giống như đã không được nghỉ ngơi trong thời gian dài. Mặc dù vậy, Cố Thiển Thiền vẫn nhìn anh ta một cách phòng bị.
Trịnh Trúc Nghĩa cười khổ. Sự ích kỷ của anh đã đem cô gái này càng ngày càng xa cách. Biết rõ hiện tại dừng mới là lựa chọn tốt nhất, nhưng là không cam lòng. Không cam lòng cứ như vậy để cô đi. Bây giờ đã làm đến bước này, căn bản là không thể quay lại từ đầu. Anh không hối hận, cũng không thể hối hận. Anh chính là chỉ phạm sai lầm vì mất kiểm soát và làm tổn thương cơ thể cô.
“Thiển Thiền lần sau không được ngủ lâu như vậy .”
Cố Thiển Thiền không biết chính mình ngủ bao lâu nhưng thực sự có chút nặng đầu. Mấy ngày nay Trịnh Trúc Nghĩa căn bản không thể chợp mắt được, Cố Thiển Thiền sau ngày hôm đó đột nhiên phát sốt, Trịnh Trúc Nghĩa biết rằng lần này anh đã rất sợ hãi. Cơn sốt cao vừa dịu đi lại tái phát, đã ba ngày nay, anh sợ hãi đến mức ngày đêm không dám rời khỏi thân thể cô. Lúc này thấy cô đã tỉnh mới thở phào nhẹ nhõm.
Cố Thiển Thiền ngơ ngác nhìn Trịnh Trúc Nghĩa, nhưng không nói gì. Trịnh Trúc Nghĩa trông rất phờ phạc nhưng đây không phải là điều cô nên quan tâm. Sau khi trải qua màn tra tấn trong bóng tối đó, cô chỉ muốn thoát khỏi địa ngục này càng sớm càng tốt. Trịnh Trúc Nghĩa, thật sự rất là đáng sợ.
“Em đói bụng. Anh đi làm chút đồ ăn cho em.” Trịnh Trúc Nghĩa cũng không hy vọng Cố Thiển Thiền sẽ nói chuyện với mình. Nhìn thấy Trịnh Trúc Nghĩa đi ra ngoài, Cố Thiển Thiền sững sờ nhìn miếng băng trắng trên cổ tay cô. Cô không còn cảm nhận được nỗi đau, kể cả những gì cô đã phải chịu đựng trong bóng tối ngày hôm đó. Có lẽ bởi vì nó quá khủng khϊếp, nên cô đã chọn cách quên đi nó trong tiềm thức. Nhưng nỗi sợ hãi của cô ấy đối với Trịnh Trúc Nghĩa đã khắc sâu vào xương tủy của đến nỗi cô nghĩ rằng sự sợ hãi này đeo bám cô rất lâu về sau.
Tay phải của Trịnh Trúc Nghĩa bị bỏng khi hâm lại đồ ăn cho cô. Với một bàn tay đẹp như vậy mà khi này nửa mu bàn tay đỏ lên thực sự rất chướng mắt. Cố Thiển Thiền không biết anh đang định giở trò gì. Khổ nhục kế sao? Vài lần muốn mở miệng để anh đi xử lý vết thương nhưng như thế nào lại không thể phát ra tiếng. Anh đã làm tổn thương cô quá nhiều, cô thật sự không thể nói được lời nào cả.
Trịnh Trúc Nghĩa suốt ba ngày không thể chợp mắt nên lúc này anh không có năng lượng để làm điều khác với Cố Thiển Thiền. Sau khi đo nhiệt độ cơ thể của cô để đảm bảo cô đã hết phát sốt thì lúc sau anh liền nằm lên giường ôm Cố Thiển Thiền ngủ thϊếp đi mà không đợi cô gái nhắm mắt lại.
Cố Thiển Thiền đã ngủ suốt ba ngày, căn bản không thể ngủ được nữa. Vết bỏng trên tay của Trịnh Trúc Nghĩa thực sự rất chói mắt. Cô đã cố lờ nó đi, nhưng hoàn toàn không thể phớt lờ được. Đây rốt cuộc là trừng phạt ai?
Rõ ràng anh ta đã làm đủ mọi chuyện xấu xa với cô, nhưng cuối cùng cô lại không thể chịu nổi khi nhìn thấy anh bị thương. Cố Thiển Thiền thầm mắng bản thân mình. Bàn tay nhỏ bé luồn vào cổ Trịnh Trúc Nghĩa, trong một khoảnh khắc, cô thậm chí muốn cùng anh đi chết, nhưng rốt cuộc lại không có dũng khí.
Trịnh Trúc Nghĩa thở đều tựa như anh đã ngủ rất sâu. Cố Thiển Thiền rút tay về, trở mình nhìn chằm chằm vào góc tường, mấy ngày hôm trước ở đó có đánh rơi một sợi dây chuyền mỏng nhưng giờ đã không còn thấy nữa. Cô chỉ không biết liệu anh có nhớ sợi dây chuyền đó sau khi tỉnh dậy không. Cố Thiển Thiền buồn bã nhắm mắt lại.—–
Chúc mọi người năm mới vui vẻ nhé

Bình luận (0)

Để lại bình luận