Chương 87

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 87

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong phòng nồng nặc mùi nướ© ŧıểυ, Cố Thiển Thiền còn chưa khỏi xấu hổ. Trịnh Trúc Nghĩa đã tiếp tục di chuyển như muốn xuyên thủng cô.
“Em muốn đi tắm.” Sau những cơn điên cuồng qua đi, thân thể Cố Thiển Thiền mềm nhũn như một vũng bùn. Mùi nướ© ŧıểυ khó chịu quyện với mùi tanh nồng của du͙© vọиɠ khiến người ta ngộp thở trong không gian chật hẹp này.
“Được.” Trịnh lớn biếи ŧɦái sau khi ăn no rất dễ nói chuyện. Anh hôn nhẹ lên trán đẫm mồ hôi của cô, sau đó đem cô ôm ngang vào lòng, phần thân dưới của cả hai đều bẩn loạn và nhếch nhác, Cố Thiển Thiền quá mệt mỏi để có thể tự tắm nên Trịnh Trúc Nghĩa đã giúp cô rửa sạch vết nướ© ŧıểυ và cả tϊиɧ ɖϊ©h͙ trên cơ thể đi, sau đó ôm cô cùng vào bồn tắm ấm áp.
Trong bồn tắm đã có sẵn thuốc bắc, chuyên dùng để giúp Cố Thiến Thiến điều chỉnh chứng rối loạn kinh nguyệt.
Cố Thiển Thiền đã buồn ngủ liền nhắm nghiền hai mắt. Gần đây thể lực của cô ngày càng kém đi.
Trịnh Trúc Nghĩa vòng tay ôm lấy ngực cô để tránh cho cô ngã xuống, khi cúi đầu xuống anh có thể nhìn thấy vẻ mặt buồn ngủ của cô, hàng lông mi dài gần như xếp chồng lên nhau, cằm của cô đang gật gù từng chút một. Một cảnh như vậy có vẻ quen thuộc. Khi cô học vật lý trong lớp, cô ấy luôn trông như thế này khi giáo viên đang đang đến những đề bài khó, cô đã lấy tay nhỏ bé chống cằm và cố gắng mở to mắt, cuối cùng vẫn là ngủ thϊếp đi trong cơn mê. Rồi sau giờ học, lại luôn quấn quýt lấy anh nhờ giảng lại đề cho mình.
Nghĩ đến chuyện trong quá khứ, Trịnh Trúc Nghĩa không khỏi nhếch lên khóe môi.
*
Khi Cố Thiển Thiền tỉnh dậy, trời đã tối trở lại. Lần đầu tiên mở mắt ra, trước mắt cô tối đen như mực, trong tiềm thức cô cho rằng mình lại trở lại căn phòng tối om đó, cả người không tự chủ được run lên, bắt đầu thở dốc, nhưng không thể hét lên “Cứu mạng”.
“Thiển Thiền tỉnh rồi.” Trịnh Trúc Nghĩa sợ cô không quen với ánh sáng quá gắt, liền bật đèn ấm cạnh giường lên. Trong tầm nhìn dần dần có ánh sáng, Cố Thiển Thiến mới chậm rãi thả lỏng.
“Từ giờ không tắt đèn nữa được không?.” Nhìn thấy cô sợ hãi, Trịnh Trúc Nghĩa đề nghị nói.
Cố Thiển Thiền không nói gì nhẹ nhàng gật gật đầu. Căn bệnh tim toàn màu đen của cô ấy vừa mới kết thúc.
Không biết có phải vì bệnh tật hay không mà Cố Thiển Thiến gần đây rất uể oải. Chỉ cần cô ở một mình một lúc, nhắm mắt lại là sẽ chìm vào giấc ngủ một cách nhanh chóng.
Một người bình thường nếu nằm trên giường quá lâu sẽ gặp chuyện không may. Huống chi, gần đây thân thể Cố Thiển Thiền có chút vấn đề. Lúc đó thật sự rất sợ hãi, mặc dù đã hạ sốt nhưng cơ thể vẫn còn rất yếu.
Trịnh Trúc Nghĩa rốt cuộc vẫn là lo lắng thân thể của cô. Tâm trạng tức giận lúc đó cũng dần nguôi ngoai. Cộng với việc Cố Thiển Thiền gần đây gần như không thèm ăn, anh càng lo lắng hơn.
Cố Thiển Thiền không biết sự thay đổi trong lòng của Trịnh Trúc Nghĩa.
Cô chỉ là vô cùng mệt mỏi. Cũng không biết tại sao mình mệt mỏi, hình như là mệt mỏi trong lòng. Không hứng thú với bất cứ điều gì nữa, cũng không còn ý định bỏ trốn anh nữa. Dù sao, nếu cô trốn thoát cũng sẽ bị bắt lại. Cô ấy thậm chí không còn hy vọng sẽ trở lại cuộc sống bình thường sau khi trốn thoát. Cô ấy dường như bị phá hủy hoàn toàn.
“Hôm nay ra vườn ăn tối được không?” Trịnh Trúc Nghĩa vừa nói vừa tìm trong tủ một bộ váy trắng trơn. Cố Thiển Thiền không trả lời mà nhìn Trịnh Trúc Nghĩa giúp mình mặc quần áo có chút kỳ lạ. Cô thậm chí còn không nhớ rằng mình cần phải mặc quần áo.
Trịnh Trúc Nghĩa giúp Cố Thiển Thiền mặc váy, lúc sau cũng không cần đi giày cho cô mà trực tiếp ôm cô trong vòng tay rời khỏi phòng.
Vào một đêm hè mát mẻ như mọi ngày cả bầu trời tràn đầy sao sáng như một bức màn xanh mờ ảo. Cố Thiển Thiền được Trịnh Trúc Nghĩa đặt trên giường treo. Có nhiều muỗi vào mùa hè, vì vậy anh quấn một lớp màng mỏng quanh giường treo để cô không bị muỗi chích.
Có lẽ là bởi vì bên ngoài không khí trong lành, cũng có thể là bởi vì mùa hè bầu trời đầy sao quá đẹp nên Cố Thiển Thiền bất giác thả lỏng hơn rất nhiều.
“Nếu Thiển Thiền thích, sau này chúng ta đều ăn tối ở đây.” Nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt của cô gái, Trịnh Trúc Nghĩa bất giác thả lỏng, lấy lòng nói.
Cố Thiển Thiền không trả lời, đôi mắt cô mở to và bầu trời đêm xinh đẹp hoàn toàn phản chiếu trong đôi mắt tròn của cô. Như thể cuộc sống đã có hy vọng trở lại.
“Anh yêu em.”
Một lời thú nhận nhẹ nhàng truyền đến, ánh mắt Cố Thiển Thiền thoáng chốc lóe lên, như chuồn chuồn chạm mặt nước, rất nhanh liền bình tĩnh lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận