Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiểu bảo bối nhi của ba ba sao lại nứиɠ như vậy…… Ưm……!” Lâm Thiếu Tước cùng mấy nam nhân ngốc khác chung đυ.ng lâu rồi, cũng học được tiện nghi còn khoe mẽ.
Hắn một bên thao Tình Ngọc, một bên còn nói lời cợt nhả khiến nàng ngượng ngùng.
“Ba ba không có thèm, liền…… Liền ra tới!” Tình Ngọc một chút cũng không chịu ăn thua.
“Tính tình đó học từ ai vậy.” Hắn hạ thân bạch bạch bạch va chạm tiểu muội muội của Tình Ngọc, ngón tay lôi kéo canh môi âʍ ɦộ của Tình Ngọc.
“Ba ba…… Ba nhẹ chút đi……!”
“Là tay nhẹ, hay là bảo bối cả ba ba nhẹ chút?”
“A…… Đều…… Đều nhẹ chút…… Ưm ư……!”
Tình Ngọc anh anh xin tha, Lâm Thiếu Tước thở hổn hển càng thêm ra sức.
“Bảo bối nhi tiểu huyệt sao thao lâu như vậy, vẫn còn chặt hẹp thế, nước vẫn rất nhiều, còn co bóp kẹp ba ba thật là thoải mái.”
“Ba ba hỉ…… A…… Sướиɠ quá…… Ưm a……!”
Được Tình Ngọc khen, trên mặt lộ ra một tia hồng triều, thân mình nhỏ mềm mại dựa hoàn toàn vào trong lòng ngực Lâm Thiếu Tước.
“Hừ…… Bảo bối khó chịu.”
“A…… Nơi đó đừng…… Thật tuyệt…… ưm……!”
Tình Ngọc tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ trắng bóng cùng quần áo sạch sẽ của Lâm Thiếu Tước triền miên bên nhau, hình ảnh kia càng hiện lên Tình Ngọc dâʍ đãиɠ gấp chờ không nổi.
Tình Ngọc bị thao đến tận sau trong tử ©υиɠ, lập tức khống chế không được phun nước, hai chân run rẩy không ngừng, tiểu huyệt chua xót vẫn luôn phun nước, tưới hết lên qυყ đầυ xấu xí cảu Lâm Thiếu Tước.
Lúc này tới rồi, Lâm Thiếu Tước như cũ không có dừng lại, tiếp tục thao, sau khi va chạm mấy cái, Tình Ngọc lại lần nữa cất tiếng xin tha: “Ba…… Ba ba…… Đừng quá mạnh, ưm, bảo bảo chịu không nổi…… ưm a a……!”
Lâm Thiếu Tước không có nghe, đem nàng bế lên trở mình, để nàng khóa ngồi ở trên eo hắne, hai tay đè lại eo nàng, mạnh mẽ cắm vào mấy khiến Tình Ngọc da^ʍ kêu liên tục, mà hắn cũng đã tích góp nhiều ngày thuế lương.
Thuế lương vừa nhiều vừa nóng khiến bướm nhỏ của Tình Ngọc bị bắn vào run rẩy cái không ngừng, Lâm Thiếu Tước hưởng thụ hoa huyệt run rẩy vách động cọ xát cùng mát xa.
“Ưm…… A ưm…… Ra tới……!” Tình Ngọc xô đẩy eo Lâm Thiếu Tước, muốn hắn rút ra, nhưng mấy ngày tích góp thuế lương nào có một lần là có thể chơi xong.
Tình Ngọc đem tay nhỏ mềm mại sờ lên ngực Lâm Thiếu Tước, Lâm Thiếu Tước du͙© vọиɠ tức khắc lại lần nữa vụt ra.
“A…… Như thế nào lại…… Lại lớn.” Tình Ngọc nhận thấy được trong cơ thể mềm thịt lại lần nữa bị căng ra, sợ hãi kêu ra tiếng.
“Lần này, cho con thêm chút kí©ɧ ŧɧí©ɧ.” Lâm Thiếu Tước thần bí lấy từ bên hổng ra móc sắt hình tam giác, trong đó có một cái tương đối lớn có hai cái đầu câu, Tình Ngọc vẫn luôn cho rằng đó là món đồ trang trí, nhưng hiện tại xem ra, trong đó chứa càn khôn.
Chỉ thấy Lâm Thiếu Tước đem móc sắt tam giác kéo ra dài nhất, Tình Ngọc không thể tưởng tượng nổi, một vật trang trí nhỏ, có thể kéo ra giống một đạo cụ.
Tình Ngọc tạm thời không biết cái này có ích lợi gì, cùng Lâm Thiếu Tước có quan hệ gì, nhưng thấy Lâm Thiếu Tước đem cái móc câu tam giác đặt ở mảnh đất tam giác của nàng, thời điểm cả 4 cái móc đều câu lấy nàng, Tình Ngọc liền đoán được một chút.
Nàng đang ngồi trên dươиɠ ѵậŧ của Lâm Thiếu Tước, hơn nữa cái khuyên sắt tam giác vòng vào có chút hơi vướng, nàng phải đứng thẳng vòng eo, bằng không đầṳ ѵú liền sẽ bị cọ tới.
“Cái này là…… A a a……?” Tình Ngọc lời còn chưa ra khỏi miệng, đã bị một tia điện kí©ɧ ŧɧí©ɧ phải kêu rên.
Dòng điện rất nhỏ, điện lưu theo thiết tuyến truyền tới nhũ hoàn cùng môi âʍ ɦộ hoàn.
Trong nháy mắt, cảm giác tê tê dại dại đánh thẳng đến vùng tam giác, lớn não đều chứa loại cảm giác này.
“Thật phê…… Ba ba nơi đó phê quá…… Đừng…… Tắt đi…… Ngô…… Đừng nhúc nhích…… A a a……!”
Còn chưa nói hết câu, Lâm Thiếu Tước lại động lên, kɧoáı ©ảʍ cùng nhau ập tới, Tình Ngọc rốt cuộc nói không nên lời cự tuyệt.
“A ưm…… Phê…… Mau…… Thật thoải mái……Nhanh một chút…… Ưm a…… Ân hừ…… A a……!”
Tình Ngọc bị du͙© vọиɠ khống chế, đã quên ngượng ngùng là gì, tiếng kêu dâʍ đãиɠ lại vang lên.
“Bảo bối nhi, thoải mái không, ân hừ……!” Lâm Thiếu Tước bị kẹp thật sự chặt, mỗi khi đột nhiên không phòng bị kịp đều bị nàng kẹp thật chặt, xúc động muốn bắn tinh, nhưng đều bị hắn nhất nhất nhịn xuống.
Làm nam nhân của bảo bối nhi, tinh lực không thể kém, chính hắn cũng không cho phép.
“Hư…… Thoải mái…… Ưm…… A a a…… Thật……Thật kí©ɧ ŧɧí©ɧ…… Nơi đó phun nước…… Ba ba…… A……!”
Trong kɧoáı ©ảʍ Tình Ngọc rất muốn ba ba ôm chặt mình, nhưng bởi vì nàng còn không có phát hiện móc câu tam giác làm bằng thép mềm, có thể uốn cong, cho nên nàng cũng chỉ có thể vất vả đĩnh eo, thẳng tắp người để Lâm Thiếu Tước thao.
Rốt cuộc, nàng vòng eo bị thao mềm, rốt cuộc kiên trì không được, từ bỏ chính mình tự sinh tự diệt dựa vào ngược Lâm Thiếu Tước, nghĩ, cùng lắm thì ngực bị chọc một chút cũng không sao, eo đều tê mỏi lắm rồi.
Ngoài ý muốn, nàng ngã xuống, không có bất luận cảm giác khó chịu nào, vòng thép không ngắn, ngực của nàng cũng không có bị thọc vào.
Vốn vòng thép này nhìn cứng rắn, nhưng trong xương cốt lại mềm a!
Nàng đem ý nghĩ của chính mình nói ra, bị Lâm Thiếu Tước nghe được, Lâm Thiếu Tước tức khắc đáp lại một câu: “Đúng vậy, nó giống với bảo bối nhi, nhìn thì đứng đắn, nhưng trong xương cốt dâʍ ɖu͙© bất kham, ba ba chính là nghĩ đến bảo bối dâʍ đãиɠ, mới đi làm một cái như vậy.”
Tình Ngọc nghe vậy, mặt tức khắc đen.
Da^ʍ đang thì làm sao, có làm sao, ba ba chẳng phải cũng rất thích sao.
Nàng không có đem câu này nói ra, nhưng lại dùng ánh mắt lên án hắn.
“Làm sao vậy, chẳng lẽ ba ba nói sai rồi, bảo bối nhi không phải đĩ nhỏ, không phải muốn thường tới công ty tìm thao sao.”
Ý tưởng trong lòng bị Lâm Thiếu Tước một câu nói toạc ra, Tình Ngọc thật sự xấu hổ không biết trốn nơi nào, rồi lại mạnh miệng nói: “Con là tới kiểm tra, không được sao?”
“Đương nhiên được.” Nghe thấy thịt đầu quả tim kia nói hợp tình hợp lý, Lâm Thiếu Tước nơi nào có thể nói không được: “Bất quá, con thật sự không phải tới thúc giục thuế lương sao?”
“Cũng có.” Tình Ngọc vô pháp nói, chính mình cũng có loại tâm tư này, nghiến răng nghiến lợi thừa nhận.
Nàng bị nói ngẹn liền sẽ sinh hư, như hiện tại, nàng liền cố ý thu bụng, đem dươиɠ ѵậŧ Lâm Thiếu Tước hấp thụ đến một bước khó đi.
“Hừ ưm……!”
Không thể động thao Lâm Thiếu Tước bị kẹp đến phát đau, lại không thể rút ra, có chỗ khổ nói không nên lời.
“Bảo bối nhi ngoan, thả lỏng, ba ba khiến con thoải mái, thao con đến sảng khoái dục tiên dục tử, được không a!”
Lâm Thiếu Tước xuất nhập không được, chỉ có thể dỗ Tình Ngọc, để nàng mềm lòng sau đó ngoan ngoãn thả lỏng.
“Có thể…… Nhưng……!” Tình Ngọc cố ý thả chậm ngữ khí, khiến Lâm Thiếu Tước phải hỏi nửa câu sau của nàng
“Nhưng cái gì?” Lâm Thiếu Tước cười khổ hỏi.
“Thật sự sẽ nghe bảo bảo.” Tình Ngọc nhân cơ hội nói ra một đóng yêu cầu vô lý của nàng, trong đó có một cái khiến Lâm Thiếu Tước dở khóc dở cười chính là: “Trên giường đều nghe con, dưới giường càng phải nghe con.”
“Có thể.” Mọi thứ không phải nghe nàng sao, nàng muốn trọng điểm hắn cùng mấy tên kia đều phải vâng lời mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận