Chương 49

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 49

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nàng quần áo đã bị máu loãng nhiễm ướt, toàn thân trên dưới đều nhiễm hồng, đặc biệt là cánh tay lõα ɭồ bên ngoài, làn da bị rất nhiều mảnh thủy tinh nhỏ đâm vào, máu chảy đầm đìa, Tần Thiên Khải nhìn đến trái tim co chặt bóp nghẹt.
Xe rốt cuộc cũng chạy đến bệnh viện, bác sĩ nhận được điện thoại của Tần Thiên Khải, đã ở cửa bệnh viện chờ, Tình Ngọc vừa đến đã bị đẩy vào phòng giải phẫu.
Tuy là bác sĩ đã nhìn quen máu tươi, thấy Tình Ngọc người đầy mảnh nhỏ, cũng không khỏi nhíu mày.
“Phiền toái ngươi.” Tần Thiên Khải nói với bác sĩ một câu, liền đem Tình Ngọc đặt trên giường cấp cứu.
Đèn phòng phẫu thuật bật lên, Tần Thiên Khải tâm trạng cũng đi gấp gáp theo, trong lòng không ngừng cầu nguyện: “Em ngàn vạn lần đừng có có việc, ngàn vạn lần đừng xẩy ra chuyện, tôi còn có rất nhiều lời chưa có nói với em! Thực xin lỗi, thực xin lỗi!
Phòng phẫu thuật, bác sĩ gây tê toàn thân cho Tình Ngọc, mới dám gắp từng mảnh thủy tinh nhỏ ra.
Thời điểm nàng ngã xuống là bên trái rơi xuống đất trước, cho nên cánh tay bên có rất nhiều mảnh thủy tinh nhỏ cắm vào, chân cũng có, rồi sau đó là phần lưng rơi xuống đất, phần lưng cũng bị trát đến không một chỗ hoàn hảo.
Phẫu thuật tiến hành năm tiếng đồng hồ, nửa đêm tới sáng mới kết thúc.
Lâm Thiếu Tước nghe được tin túc đuổi tới lúc sau bọn họ biết rõ tình huống, sôi máu xông vào đánh Tần Thiên Khải.
“Hỗn đản, ngươi làm cái gì với nàng, ta muốn gϊếŧ ngươi.” Lâm Diệu Thần thấy em gái toàn thân băng bó, liền biết nàng bị thương không nhẹ, tức khắc cơn giận không thể hạ xuống, thấy Tần Thiên Khải liền đánh.
Sở dĩ biết Tần Thiên Khải, cũng là có điều tra đến.
Còn mấy nam nhân khác ngày thường đều sẽ rất bình tĩnh, nhưng hiện tại, liền cùng Lâm Diệu Thần giống mấy tên lưu manh, vung tay đánh nhau với Tần Thiên Khải.
Phanh phanh phanh…… Phanh phanh phanh……!
Tiếng đánh nhau nắm đấm truyền đến trong phòng.
Lâm Thiếu Tước đánh Tần Thiên Khải một quyền, sau đó liền bình tĩnh lại: “Muốn đánh thì ra ngoài đánh, bảo bối nhi còn cần nghỉ ngơi.”
Lời này vừa nói ra, mọi người đều ngừng lại.
Lâm Diệu Thần ngầm đá một chân Tần Thiên Khải, kéo hắn ra khỏi phòng bệnh, đóng cửa để người còn lại bảo vệ bảo bối nhi của bọn hắn.
Ban đêm, Tình Ngọc nửa mộng nửa tỉnh, kêu đau, kêu đến tâm mấy nam nhân đều nát.
“Đau…… Ưm…… Ba ba…… Đau quá…… Toàn thân đều đau…… Ưm…… Thúc thúc ca ca…… Bác sĩ……!”
Suốt một đêm, nàng đều kêu như vậy, mấy nam nhân nghe xong, căn bản ngủ không được.
Tìm bác sĩ hỏi tình huống, là biểu hiện bình thường, tìm bác sĩ giảm đau, nói là có tác dụng phụ, khiến cho mấy người thực bất đắc dĩ.
Nếu không phải Boolean chính là bác sĩ, hắn khẳng định sẽ cảm thấy tên bác sĩ này chính là cố ý tra tấn Tình Ngọc, nhưng trên thực tế lời bác sĩ nói đều đúng.
Ngoài cửa, Tần Thiên Khải vẫn luôn ở đó, các nam nhân thấy cũng coi như không khí.
Rạng sáng hôm sau, Tình Ngọc bị đau tỉnh giấc: “Ân…… Đau quá.”
Nàng vừa tỉnh, bọn họ liền đều xông tới, quan tâm hỏi.
Bọn họ đều không có đề cập một câu đến Tần Thiên Khải, cũng không hỏi sao lại thế này, sợ Tình Ngọc nhớ tới chuyện đáng sợ nào đó.
Mỗi khi nghe thấy Tình Ngọc kêu đau, các nam nhân đều nổi lên sát tâm với Tần Thiên Khải.
“Ba ba.” Tình Ngọc vừa động, liền phát giác cả người khó chịu, đau đến tê mỏi.
Ý thức thu hồi, nàng cũng nhớ tới ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì.
Tuy rằng thân thể khó chịu, nhưng không thể không nói, chính mình bị thương, Tần Thiên Khải chỉ chiếm một nửa trách nhiệm, một nửa kia là do nàng không cẩn thận.
Nhưng lời này nếu để ba ba nghe được, liền sẽ cảm giác được nàng là đang vì Tần Thiên Khải nhận trách nhiệm thay hắn!
Vậy ba ba bọn họ sẽ thực thất vọng đúng không?
Cho nên, nàng không nghĩ nói ra, không nghĩ lại cùng Tần Thiên Khải còn có bất luận dây dưa gì nữa, để chính mình cùng Tần Thiên Khải đoạn nghiệt duyên này hoàn toàn kết thúc đi!
“Bảo bối nhi, cảm thấy thế nào?” Lâm Thiếu Tước vuốt mặt không có bị thương của nàng hỏi.
Mặt không có bị thương, là nơi may mắn duy nhất trên người Tình Ngọc.
“Toàn thân đều đau, ba ba.” Tình Ngọc đáng thương nhìn Lâm Thiếu Tước.
Giờ phút này ba ba thấy thế nào đều không quan trọng, bởi vì lúc này thể xác và tinh thần đều chỉ có một người là nàng.
Tình Ngọc chủ động quên hết thảy quan hệ đã phát sinh cùng Tần Thiên Khải, không nhắc tới, các nam nhân cũng đang có ý này, bởi vậy Tần Thiên Khải hoàn toàn bị lãng quen.
“Bác sĩ, em rất đau.” Tình Ngọc đối với mỗi người nam nhân, đều phải làm nũng bán manh từng người.
“Ngoan, dưỡng thương mấy ngày liền sẽ không đau như vậy nữa, chúng ta mọi người đều ở bên cạnh em.” Boolean sờ sờ đầu nàng, dỗ dành.
“Ngọc bảo bối, đói bụng không, muốn ăn cái gì, thúc thúc đi mua.”
“Bảo bảo yên tâm, về sau tuyệt không sẽ phát sinh loại chuyện đó nữa.” Lâm Diệu Thần nắm chặt nắm tay, đối với chuyện Tình Ngọc bị thương vẫn canh cánh trong lòng, tự trách mình không có bảo vệ tốt nàng.
“Không có việc gì, ca ca…… Cũng…… Cũng không cần quá đau lòng.” Tình Ngọc chịu đựng đau đớn cười cười: “Em chính là…… Thích nhìn mọi người lo lắng cho em, giả đáng thương đó!”
Nàng sợ đau nhất, bị trầy da nhỏ đều phải nhắc mãi vài ngày, ai sẽ tin tưởng lời nói của nàng giờ phút này.
188 mảnh thủy tinh lớn nhỏ, cũng chính là 188 vết thương, sao có thể không đau.
Được Boolean kiến nghị, các nam nhân lựa chọn tiêm một chút ít morphine cho Tình Ngọc, có công hiệu giảm đau dưới tình huống lại không gây nghiện.
Một mũi tiêm đinhân rốt cuộc cũng có thể ngủ yên giấc.
Lượng morphine rất nhỏ, đối với Tình Ngọc vẫn tạo thành ảnh hưởng.
Mơ mơ màng màng, nàng cảm giác một người đang đè nặng nàng, kỳ quái chính là, nàng không đau.
Người nọ cởϊ qυầи áo của nàng, thô lỗ thẳng lưng tiến vào tiểu huyệt nàng, thọc mở miệng huyệt nàng, thao tới thao lui, vô cùng dùng sức.
“A a a…… Thật lớn…… Thật thô…… Ưm…… Lão công thật sướиɠ.” Tình Ngọc không thấy rõ người, cho nên trực tiếp kêu lão công, xưng hô thế này tóm lại sẽ không có sai lầm.
“Đĩ nhỏ dâʍ đãиɠ, em bị thao thoải mái vậy sao?” Nam nhân một bên thô lỗ thao lộng nàng, một bên ngôn ngữ nhục nhã nàng, mang cho nàng kɧoáı ©ảʍ không giống nhau.
“Thư…… Thoải mái…… A…… Thật thoải mái…… Ân ách…… A a a…… Thật là lợi hại…… Mau…… Thao…… Thao nơi đó……!”
Tình Ngọc ôm hắn không ngừng kí©ɧ ŧɧí©ɧ eo, mạnh mẽ gãi, cho nam nhân dùng lực đáp lại.
Lần này đáp ứng, trên người nam nhân tựa hồ càng có động lực, dươиɠ ѵậŧ trong cơ thể bạo trướng một vòng, qυყ đầυ kỹ xảo va chạm đến hoa tâm Tình Ngọc.
Nam nhân tay cũng không nhàn rỗi, một bàn tay cố định eo Tình Ngọc, một tay khác xoa nắn lỗ nhỏ giữa mông Tình Ngọc khai thác. Lúc này, nam nhân trên tay đột nhiên xuất hiện một cây dươиɠ ѵậŧ bằng ngọc thô to, thọc vào cho kia, phối hợp thân mình với cây ngọc thể kia, thao cắm.
“Ưm…… Như thế nào…… Như thế nào lớn như vậy…… Thật lớn…… Đừng…… Thật thoải mái……Phía sau thật trướng…… Phía trước…… A a a…… Phê…… Ân a……!”
Tình Ngọc sảng khoái đến thét chói tai, quơ chân múa tay run rẩy, vô lực bị va chạm, nàng thừa nhận thích nhất làʍ t̠ìиɦ. Cho dù, không rõ ràng người nằm trên người nàng là ai, nhưng nàng cảm thấy rất quen thuộc, khẳng định là lão công của mình không có sai, cho nên nàng thực yên tâm hưởng thụ, bản thân thoải mái thét chói tay, mà không phải kêu cứu mạng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận