Chương 50

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 50

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tiểu tao hóa, thoải mái như vậy ư!” Nam nhân vừa thao vừa xoa nắn vυ” nàng.
“Ưm…… Thoải mái…… Phê…… Thoải mái……!”
Tình Ngọc hai tròng mắt trong mắt mê ly không có bất cứ thứ gì, đẩy ngực mình lên, làm nam nhân có thể càng dễ dàng đùa bỡn vυ” da^ʍ của nàng hơn.
Miệng huyệt của nàng hoàn toàn bị nam nhân thao mở, không ngừng tràn ra dâʍ ŧᏂủy̠ trơn trượt, c̠úc̠ Ꮒσα cũng là như thế, trực tràng bị ngọc thế cắm đến vô cùng thỏa mãn chảy ra rất nhiều tràng dịch, khiến động tác trên tay nam nhân càng thêm mượt mà.
Chất lỏng nhiều như vậy, làm nửa người dưới của nàng cùng nam nhân đều thấm ướt dầm dề.
“Ưm…… A…… Ngô a…… Thật kí©ɧ ŧɧí©ɧ……!” Tình Ngọc tay nhỏ mềm mại bắt lấy khăn trải giường, thừa nhận nam nhân thô bạo va chạm.
Nam nhân hôn lên cái miệng nhỏ của nàng, vòng eo động mạnh, nhanh chóng thao lộng huyệt động của Tình Ngọc.
Đầu lưỡi của hắn duỗi vào trong cái miệng nhỏ tàn sát bừa bãi, hút duẫn nước bọt ngọt thanh trong cái miệng nhỏ.
Bàn tay hắn mạnh mẽ xoa nắn bộ ngực củ Tình Ngọc, làʍ t̠ìиɦ Ngọc bị xoa đến thét chói tai kêu tiếng, “A…… Nhẹ…… Nhẹ chút đi…… A…… Thật sảng khoái…… Ưm……!”
Tiếng thét chói tai qua đi, Tình Ngọc tiểu huyệt nhịn không được phun ra một dòng mật dịch nóng ẩm, tưới lên qυყ đầυ của nam nhân, khiến vòng eo nam nhân run lên, cũng bắn ra một lượng tϊиɧ ɖϊ©h͙ sền sệt nồng đậm.
“A a a…… Sướиɠ quá…… A…… A ưm…… ư…… Thật…… Thật nhiều…… Ách……!”
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ quá nhiều, tiểu huyệt chứa không nổi phun một chút ra ngoài, làm cho ga giường đều là chất lỏng sền sệt đó, có tϊиɧ ɖϊ©h͙ nam nhân, cũng có dâʍ ɖị©ɧ nữ nhân trộn lẫn vào nhau.
Hai người một trước một sau cao trào, cùng nhau run rẩy.
Nam nhân đem kia côn ŧᏂịŧ đã bắn tinh xong rút ra, tϊиɧ ɖϊ©h͙ ở trong lỗ huyệt lập tức chảy ra.
Dịch trắng tưới lên giữa hai chân hồng nộn đặc biệt có chút nổi bật, hồng trắng đan xen phối hợp, càng hiện thêm vài phần kiều diễm mê hoặc.
“Thật là đẹp mắt, tiểu tao hóa của ta!” Nam nhân đánh lên lỗ bướm còn chưa khép lại của nàng, một cái tay khác còn cầm kia căn ngọc thể thô dài, ở cúc huyệt nàng ra ra vào vào.
“Thật thô…… A…… Đừng…… Nơi đó ngứa quá…… A…… Ân…… Đừng…… A ngô…… Lão công chậm một chút……!”
Tình Ngọc nắm lấy tay nam nhân, muốn hắn chậm một chút, nhưng sức lực quá yếu, giống như không có tác dụng gì.
“Tiểu tao hóa…… Đem ngươi thao lạn liền sẽ không đi tìm nam nhân bên ngoài nữa!”
Người này, là ai a, đây là đang nói chuyện của nàng cùng Tần Thiên Khải sao?
Nàng suy nghĩ, thực mau đã bị quấy rầy.
Nam nhân đột nhiên đem ngọc thế đẩy mạnh vào chỗ sâu nhất cúc huyệt, ngọc thế lập tức liền đυ.ng phải thịt ruột khiến Tình Ngọc sung sướиɠ.
Bị ngọc thế lấp kín khối thịt ruột thoải mái mấp máy, bao vây lấy ngọc thế, cọ xát chỗ thoải mái của nàng.
“Ách…… Ân a…… Ân…… Thật thoải mái…… Nga…… Đừng niết…… A…… Đừng……!”
Nam nhân lại niết vυ” nàng, niết đến nàng vừa đau lại vừa sướиɠ, ân……!
Vυ” bị nắm vết xanh tím hiện lên, núʍ ѵú bị đùa bỡn đến sung huyết, núʍ ѵú đều lõα ɭồ, tiểu huyệt còn đang chậm rãi chảy ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ của nam nhân vừa mới bán vào, chảy ra không ngừng.
Lúc này, nam nhân tay lại thay đổi trận địa, xoa lên bướm nàng.
Lỗ bướm còn chưa khép lại, tay sờ tới cảm giác đầy ướŧ áŧ.
Nam nhân từ trong lòng ngực lấy ra một con búp bê vải hình như có gắn ở trên quần áo xinh đẹp hoặc dây cột tóc đều có, bị nam nhân vô tình xé xuống. Vật trang trí, tóc cùng quần áo cũng bị cởi hết ra trụi lủi.
Tình Ngọc thấy búp bê xinh đẹp mình thích nhất bị hủy thành cái dạng này, tức khắc có chút đáng tiếc.
“Đừng đáng tiếc, chờ lát nữa ngươi liền sẽ càng thích búp bê trụi lủi như này.”
Tình Ngọc còn chưa hiểu ý tứ những lời này, nam nhân cũng đã đem búp bê vải thọc vào tao huyệt nàng.
“A…… Này…… Búp bê…… A…… Ân……!”
Tiểu tao huyệt còn chưa khép lại, cho nên búp bê tiến vào vô cùng thuận lợi.
Nam nhân đem phần đầu búp bê thọc vào, sau đó chậm rãi đem thân thể cũng cắm vào, khi đẩy búp bê tiến vào được một nửa, nam nhân nắm chân búp bê, bắt đầu ở tiểu huyệt nàn làm động tác thọc vào rút ra.
Hạ thân Tình Ngọc vẫn tràn lan dâʍ ŧᏂủy̠ vừa nãy, nam nhân lại xoay tròn thân thể búp bê, làm những cái khớp xương lồi lõm cọ xát nếp uốn đường đi của nàng.
“Lão công…… Thật…… Thật thô…… Ngô…… A a a…… Đừng…… Ngứa quá……!”
“Đừng kêu vui trước như vậy, còn có lớn chiêu nha!” Nam nhân nói, một tay bắt lấy một con chân búp bê, đem chân búp bê kéo ngang ra.
Đùi búp bê bị banh ra, làm tiểu huyệt Tình Ngọc cũng bị xé kéo ra.
Môi âʍ ɦộ nhỏ bị kéo đến thành một đường, hoàn toàn nhìn không ra hình dạng môi âʍ ɦộ nhỏ.
“A…… Đừng xé…… A nga…… Chịu…… Chịu không nổi…… Ngô…… Đừng…… A a a……!”
Tình Ngọc đẩy vòng eo đón nhận búp bê vải trên tay nam nhân, tránh cho tao huyệt bị kéo đến càng thêm lợi hại.
“Khiến da^ʍ huyệt của ngươi kéo hư được không.” Nam nhân cười hỏi.
Tình Ngọc sợ tới mức liên tục lắc đầu, nàng cảm giác tiểu huyệt của nàng thật sự bị xé rách.
“Đừng…… Lão công thả ra…… Buông ta ra…… Tha…… Tha ta…… Nga ngô…… Đừng…… Không cần…… A……!”
Nam nhân ngoài miệng nói muốn xé rách nàng, nhưng không có thật sự hành động.
Hắn nhìn tiểu huyệt bị xé rách đến to ra, lộ ra nếp uốn bên trong đường đi phấn nộn, mặt trên bị tϊиɧ ɖϊ©h͙ dâʍ ɖị©ɧ hỗn hợp chất lỏng bao trùm, càng thêm mê người.
Nam nhân bị dụ hoặc cúi người liếʍ một ngụm, vừa văn Tình Ngọc cao trào phun dịch.
“Khụ khụ khụ…… Ân……!” Nam nhân bị dâʍ ɖị©ɧ làm sặc một ngụm, lại không có tức giận, mà là cơ khát liếʍ tiếp dâʍ ɖị©ɧ trong suốt hiếm có được đó.
“Tấm tắc…… Tấm tắc……!”
Thanh âm hắn liếʍ láp rất lớn, Tình Ngọc nghe thấy thanh âm này xấu hổ đến mặt đỏ bừng.
Là kịch bản này đúng không, không phải trừng phạt xé rách nàng một đoạn ngược văn ngắn sao, như thế nào trở nên ngọt như vậy.
Đối với sủng ái của nam nhân, Tình Ngọc cũng là bất đắc dĩ, nàng thật sự quá may mắn.
“A a a……!” Thời điểm nàng thoải mái nhất, nam nhân đột nhiên rút búp bê vải ra, khớp xuông lồi lõm lập tức liền kéo thịt non trong lỗ bướm nàng ra một chút, Tình Ngọc cũng sảng khoái đến thét chói tai hôn mê bất tỉnh.
Nàng nửa mê nửa tỉnh xụi lơ ở trên giường, kịch liệt thở hổn hển.
“Ngọc Nhi, tỉnh tỉnh, Ngọc Nhi, bảo bối, lão bà.” Thanh âm nam nhân nôn nóng ở bên tai nàng vang lên, làm cho Tình Ngọc bực bội, đúng là không săn sóc, sảng khoái xong rồi còn không cho nàng nghỉ ngơi.
Nàng muốn mở to mắt, nhưng mí mắt như có ngàn cân treo lên, không mở ra được, mà nàng vẫn đang thở dốc không ngừng.
“Tỉnh tỉnh, Ngọc Nhi…… Mau tỉnh lại.” Boolean thấy bộ dạng này của tiểu cô nương, liền biết là bóng đè, lập tức vội vã đánh thức nàng.
“Ân…… Mệt mỏi quá, đừng kêu ta…… Ân……!” Tiểu cô nương mơ mơ màng màng oán giận, tay như vội vàng đuổi ruồi bọ đi.
“Bảo bối tỉnh tỉnh.”
“A……!”
Lần này, Tình Ngọc rốt cuộc bị đánh thức, thấy Boolean, tức khắc kinh ngạc kêu lên: “Bác sĩ.”
“Ngọc Nhi, ngươi rốt cuộc cũng tỉnh.” Boolean vuốt trán Tình Ngọc, không dám chạm vào thân thể của nàng, sợ đυ.ng tới chỗ nàng bị thương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận