Chương 68

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 68

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Boolean, chạy nhanh kiểm tra xem là vấn đề gì .” Lâm Thiếu Tước cưỡng bách bản thân bình tĩnh lại.
Boolean là bác sĩ, vẫn tương đối trấn định, nghe vậy lập tức lấy ra bản lĩnh giữ trong nhà của mình, vì Tình Ngọc xem xét.
Các phương diện đều bình thường, chỉ có bụng nơi đó đạp khá mạnh.
“Đi pha ly đường trắng cho Ngọc Nhi uống xong rồi đưa đi bệnh viện kiểm tra, hẳn là trong đứa nhỏ trong bụng ảnh hưởng.”
Lâm Diệu Thần đứng mũi chịu sào chạy đến phòng bếp đi pha ly đường trắng, Rosen cũng đi ra ngoài lấy xe, Lâm Thiếu Tước tiếp nhận lỹ nước đút Tình Ngọc uống, mấy người đồng tâm hiệp lực chiếu cố Tình Ngọc.
Bệnh viện ——
“Tình huống như thế nào.” Lâm Thiếu Tước hỏi nữ bác sĩ phụ khoa.
“Lâm Đổng, Lâm tiểu thư tình trạng này chúng tôi chưa từng gặp qua, đứa nhỏ trong bụng đem chất dinh dưỡng trong người cô ấy đều hấp thu hết, dẫn tới Lâm tiểu thư xuất hiện biểu hiện choáng váng.”
“Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Nếu tìm không được biện pháp giải quyết vấn đề hấp thu dinh dưỡng, đứa nhỏ này không thể giữ được, nếu không Lâm tiểu thư sẽ bởi vì thiếu chất dinh dưỡng sẽ chết.”
Nghe vậy, Lâm Thiếu Tước nhíu mày thật sâu, không biết nên làm cái gì bây giờ.
Nhưng Boolean nghe vậy, đối với bác sĩ nói: “Các người thử truyền cho cô ấy chất dinh dưỡng hoặc là giữ thai truyền, thử xem có thể có chút hiệu quả.”
“Đúng vậy.”
Bác sĩ truyền trực tiếp chất dinh dưỡng, cẩn thận quan sát phát hiện chất dinh dưỡng truyền trực tiếp, cũng sẽ bị hài tử hấp thu vào, chẳng qua hấp thu hiệu quả tương đối chậm, cho nên đối với Tình Ngọc có chút hiệu quả.
Tình Ngọc tuy rằng tỉnh lại, nhưng chỉ là tạm thời, cho nên mấy nam nhân đều không hài lòng.
Lâm Thiếu Tước đặt bệnh viện tập hợp một tổ chuyên môn, nghiên cứu tình huống của Tình Ngọc giải quyết như nào.
Cùng lúc đó, ở nước Mỹ xa xôi kia Tần Thiên Khải nhận được tin Tình Ngọc đột nhiên hôn mê, dưới chân lảo đảo một cái.
Mới bé như vậy, thầy tế cũng có nói con nối dõi trong tộc sẽ gặp nạn, nhưng vì sao hắn vừa mới bay ra nước ngoài liền xảy ra chuyện.
Hắn lấ di động gọi điện thoại cho thủ hạ: “Giúp ta đặt một vé máy bay về nước, càng nhanh càng tốt.”
Hai ngày, Tình Ngọc thân thể càng lúc suy yếu, làm Lâm Thiếu Tước không thể không suy xét đến đề xuất bỏ đứa nhỏ.
“Nếu qua ba ngày, nếu còn không có phương án giải quyết, đứa nhỏ này không thể để lại.”
Hắn tuyệt đối sẽ không vì một đứa con mà vứt bỏ thịt đầu quả tim của mình, cho dù đứa bé kia là của hắn cũng không được.
“Ta đồng ý.”
“Có thể.”
“Tán thành.”
Bốn người, không có một ai phản đối, chỉ có Tình Ngọc.
“Con không cần” Tình Ngọc vừa tỉnh, liền nghe được bọn họ đang xem xét bỏ đứa nhỏ của nàng, thanh âm bén nhọn phản đối.
“Không phải do con.” Lâm Thiếu Tước không để nàng làm xằng bậy.
“Nhưng nó chính là con của chúng ta, các người liền nhanh như vậy đã nói không cần đứa nhỏ.” Tình Ngọc khóc lóc chất vấn: “Là bởi vì không biết là con của ai sao?”
Lời này vừa nói ra, Lâm Thiếu Tước trong lòng đau xót, hắn nhẫn tâm như vậy là vì ai.
“Chuyện này, quá hai ngày lại nói.” Hắn nắm chặt tay, cuối cùng vẫn buông lỏng ra.
Khi đi ra cửa phòng, hắn tay nắm thành quyền một mạch đánh lên tường gạch men lạnh ngắt.
Gạch men sứ bị hắn đánh nứt vỡ, máu loãng chậm rãi theo nắm tay hắn chảy xuống.
“Ba ba……!”
“Tước, đừng như vậy.”
“Lâm Thiếu Tước, nếu bảo bối nhìn thấy trên tay cậu bị thương, sẽ thực áy náy.” Boolean trước kia cùng Lâm Thiếu Tước không có mấy khi tiếp xúc, nhưng thông qua khoảng thời gian này ở chung, cũng biết Tình Ngọc là tử huyệt của hắn.
“Hai ngày này, bảo bối liền giao cho các người chiếu cố, ta đến công ty hai ngày, chờ tay khỏi sẽ trở về.”
Những người khác đều không có ngăn cản, bọn họ biết, hắn cần không gian để bình tĩnh.
Khi Lâm Thiếu Tước đi tới cửa bệnh viện, vừa vặn liền gặp được Tần Thiên Khải đang muốn tới chào hỏi.
“Xin chào thúc thúc, tôi là Tần Thiên Khải, là người đàn ông của Tình Ngọc tiểu thư.” Tần Thiên Khải tiến lên không sợ chết tự xưng là người đàn ông của Tình Ngọc.
“Là ngươi, thật là không sợ chết.” Lâm Thiếu Tước đang lo không có chỗ phát hỏa, Tần Thiên Khải đến vừa đúng lúc.
Lâm Thiếu Tước động thủ trước, hai người không màng hình tượng ở cửa động thủ.
Hai người đánh không phân cao thấp, Tần Thiên Khải chỉ thủ chứ không tấn công, ngoài miệng còn luôn nói: “Thúc thúc, người muốn đánh tôi cũng không có gì đáng trách, người chỉ lo đánh, tôi đều sẽ không đánh trả.”
“Đã lâu như vậy, vì cái gì hiện tại mới tới cửa.” Lâm Thiếu Tước hỏi.
“Tôi sai, vừa vặn ra nước ngoài công tác giải quyết chút việc, cho nên không có kịp thời tới cửa bái phỏng.”
“Vì sao tới đây?”
“Đứa nhỏ trong bung Tình Ngọc là con của tôi.”
“Làm thế nào chứng minh?”
“Gia tộc bọn tôi có gien đặc thù, cho nên Tình Ngọc hai ngày này mới đột nhiên ngất đi.”
“Giải quyết thế nào?”
“Tôi.”
Hai người có qua có lại, không ai nhường ai.
“Là vì đứa nhỏ hay vì nàng?” Đối với Lâm Thiếu Tước Tình Ngọc là quan trọng nhất, cho nên nếu đáp án nam nhân không thể làm hắn vừa lòng, hắn tình nguyện đưa Tình Ngọc đi phá thai.
“Cả hai đều quan trọng.” Hắn không có khả năng nói loại lời nói vì nữ nhân liền không cần đứa nhỏ.
Hắn chỉ biết nếu không có đứa nhỏ, hắn cũng tới tìm nàng, đây là đáp án của hắn.
Đứa nhỏ là kinh hỉ ngoài dự liệu.
“Đi theo ta!” Vì Tình Ngọc, Lâm Thiếu Tước lại lần nữa thỏa hiệp.
Tần Thiên Khải vừa xuất hiện, mấy nam nhân khác đều đoán được, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi.
“Tước, vị này chính là?”
“Hắn là ai?”
“Ba ba?”
“Xin chào, tôi là Tần Thiên Khải cha của đứa nhỏ trong bụng Tình Ngọc.”
Lời này vừa nói ra, đã bị mấy nam nhân vây công.
Tần Thiên Khải tự biết hổ thẹn, cũng tùy ý để bọn họ đánh đủ.
“Hắn có thể giải quyết vấn đề của bảo bối.”
Nghe vậy, các nam nhân như bị điểm huyệt dừng tay.
“Giải quyết như thế nào?” Lâm Diệu Thần lạnh lẽo xách cổ áo hắn hỏi.
“Vậy giải quyết như thế nào!” Tần Thiên Khải phản đòn, khiến cho Lâm Diệu Thần buông tay ra.
“Thao……!”
“Dừng tay.” Lâm Thiếu Tước mặt âm trầm kêu lên.
“Ba ba.”
Lâm Thiếu Tước không để ý đến Lâm Diệu Thần, quay qua Tần Thiên Khải nói: “Đi lên đi, phòng ngủ của nàng ở lầu hai phòng.”
“Nếu không hiệu quả, đừng trách ta không khách khí.”
“Yên tâm đi, nàng cũng là tiểu gia hỏa mà tôi yêu thương nhất.”
Mọi người đều coi mệnh lệnh của Lâm Thiếu Tước như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, trong lòng tuy rằng thực nghẹn khuất, nhưng cũng không có xúc động chạy lên.
Trên lầu ——
Tần Thiên Khải chậm rãi mở cửa phòng ra, thấy Tình Ngọc tinh thần uể oải.
“Bé con.” Tần Thiên Khải gọi một tiếng.
Tình Ngọc nghe vậy, ngẩng đầu vừa thấy, kinh ngạc hỏi: “Ngươi sao lại ở đây.”
“Là ba ba để tôi tiến vào.”
“Sao có thể có…… Khả năng!”
“Bởi vì, tôi có thể giải quyết vấn đề em ngất đi!”
“Ưm! Khó trách……!” Tình Ngọc chống thân thể hỏi: “Giải quyết như nào.”
“Cùng ta làm, càng làm càng có tinh thần.”
“Ngươi người này, lại háo sắc như vậy.”
“Ngươi không háo sắc, ta cũng chưa nói làm cái gì, em đã biết ư.” Tần Thiên Khải vừa vén váy nàng lên vừa trêu chọc nói.
“Ngươi đừng chạm vào ta.”
“Ngoan, sẽ rất nhanh làm em thoải mái.” Tần Thiên Khải cúi đầu, hôn lấy miệng nàng vừa lúc cự tuyệt.
Rồi chậm rãi dời xuống đi vào mảnh đất mẫn cảm của nàng.
Ngón tay hơi hơi moi, thân thể thiếu nữ liền mẫn cảm run rẩy lên.
“Đầu tôi choáng váng quá.”
“Uống nó đi.” Tần Thiên Khải sớm có chuẩn bị, đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ buổi sáng hắn bắn ra đút Tình Ngọc uống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận