Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Alo……!” Tình Ngọc thanh âm có chút khàn khàn, vừa nghe liền biết đã kêu rên rất lâu.
Nàng biết, người gọi điện thoại tới khẳng định là một trong các lão công của mình.
Nhưng ngoài ý muốn chính là người phía đầu kia lại là ba ba nàng.
“Bảo bối nhi, đưa điện thoại cho hắn.” Lâm Thiếu Tước thanh âm trầm thấp, mang theo tức giận nhè nhẹ.
“Ba ba, được ạ, ân……!”
Nam nhân nghe thấy nàng kêu ba ba, cố ý chọc chỗ mẫn cảm của nàng, làm nàng kêu ra tiếng.
“Ngươi……Ba ba ta tìm ngươi, tiếp điện thoại đi.” Tình Ngọc hung hăng trừng mắt với hắn, đem điện thoại đưa tới trước mặt.
Nam nhân thấy thế, bất mãn một tay ôm nàng, thao đến càng thêm hung mãnh, tay còn lại tiếp nhận điện thoại.
“Alo!”
“Ân…… Hừ ân……!” Nam nhân cố ý mạnh bạo đâm tới điểm mẫn cảm của nàng, làm nàng phát ra tiếng than nhẹ, cho dù Tình Ngọc có ý đè thấp, đầu bên kia điện thoại Lâm Thiếu Tước vẫn có thể nghe được.
“Alo…… Thúc thúc có việc gì sao?” Tần Thiên Khải biết rõ cố tình hỏi.
“Đã đến bữa tối, đưa bảo bảo xuống dưới ăn cơm.”
“Thúc thúc, nàng đang ăn đây, ăn thật sự vừa lòng người nghe thanh âm của nàng đi ăn đến thực thỏa mãn.”
ngạo.”
“Kiêu ngạo, thúc thúc ngươi hiểu lầm rồi, ta chính là cùng ngươi hội báo một chút tình huống hiện tại mà thôi.” Tần Thiên Khải cố ý mở loa ngoài, đem điện thoại đặt ở đầu giường: “Thúc thúc nghe thanh âm, liền sẽ biết bảo bối có bao nhiêu sảng khoái.”
Buông điện thoại, Tần Thiên Khải ôm eo Tình Ngọc mạnh bao thao không ngừng, mỗi một chút đều thật chuẩn đâm tới chỗ mẫn cảm của Tình Ngọc, khiến Tình Ngọc bị bức đến thét chói tai.
“A a a…… Không cần…… Từ bỏ……Ưm sướиɠ…… Sâu quá…… Đừng thao nơi đó……Ưm…… Chịu không nổi ngô a……!”
Tình Ngọc biết ba ba vẫn còn đang nghe điện thoại, nhưng nàng chính là nhịn không được buộc hét to ra.
Nàng biết nam nhân này là cố ý, thời điểm bị thao đến thét chói tai, sẽ đánh lên phía sau lưng hắn.
“Bạch bạch bạch…… Tiểu tiện hóa, sao lại đánh lão công!” Tần Thiên Khải đem cái mông của nàng đề cao một chút, bạch bạch bạch đánh vào trên mông nàng
“A a a…… Đau quá…… Không cần…… Không cần đánh…… Đau quá a…… Sâu quá……Dừng…… Dừng lại!”
“Bạch bạch bạch bạch……!”
“Phụt phụt……!”
Tiếng thân thể va chạm cùng tiếng nước phát ra khi côn ŧᏂịŧ cắm sâu vào trong lỗ huyệt sôi nổi truyền tới lỗ tai Lâm Thiếu Tước ở đầu bên kia.
Các nam nhân khác cũng nghe được, bởi vì ở Tần Thiên Khải lúc mở ra loa ngoài, Lâm Thiếu Tước bên này ấn phím loa, lại bị Lâm Diệu Thần mở ra.
Lâm Thiếu Tước không muốn nghe nữa, chủ động tắt điện thoại.
“Ba hắn thật sự quá kiêu ngạo.” Lâm Diệu Thần đứng dậy, muốn vọt lên trên lầu lại bị Lâm Thiếu Tước cản lại.
“Ngươi muốn làm gì, đem hắn túm xuống dưới đánh một trận, rồi làm bảo bối khó xử sao?”
Lâm Diệu Thần bị Lâm Thiếu Tước quát, tay nắm thành quyền rồi lại buông lỏng.
“Tước, cần gì phải ngăn cản Diệu Thần, tên kia xác thật thiếu đánh.” Rosen cùng Lâm Diệu Thần cùng một suy nghĩa, hắn không giống Lâm Thiếu Tước sẽ suy xét nhiều như vậy.
“Ngươi…… Ngươi đi xuống, thật quá đáng…… Ta…… Ta không cần ngươi.”
Tình Ngọc bị Tần Thiên Khải lộng khóc, nàng có thể cảm giác được tâm tình hiện tại của Lâm Thiếu Tước, khẳng định là đang nhẫn nhịn.
Ba ba là người nàng yêu nhất lại bị nàng làm tổn thương rồi, đều là nàng quá hoa tâm, nàng chán ghét chính mình.
Chán ghét chính mình vì sao gặp một người yêu một người, làm ba ba vẫn luôn vì nàng suy xét, nàng là hàng giả là dựa vào cái gì tùy hứng như vậy?
“Ô ô ô…… Cút ngay…… Ta…… Ta từ bỏ ngô……!”
“Tiểu gia hỏa đừng khóc, ta sai rồi thực xin lỗi, đừng khóc.” Thấy nàng thật sự khóc, Tần Thiên Khải kinh hoảng thất thố an ủi Tình Ngọc, lau sạch nước mắt cho nàng.
Tình Ngọc không tiếp thu đẩy hắn ra, giãy giụa từ dưới thân hắn chạy ra, nam nhân dươиɠ ѵậŧ vẫn đang trong trạng thái sưng lớn, cứ như vậy bị nàng rút ra.
“Ba……!”
Đem nam nhân đẩy xuống giường, nàng trốn ở trong ổ chăn khóc, hoàn toàn không để ý tới nam nhân xấu hổ đang ở đây..
“Tiểu gia hỏa đừng khóc, là ta không tốt, ta đi tìm thúc thúc xin lỗi được không, thái độ của ta không phải ta xin lỗi.”
“Ô ô ô…… Ô ô ô……!”
“Vậy nếu không em đánh ta mắng ra để xả giận đi, ta hoàn toàn không phản kháng lại.”
“Ô ô ô……!”
Bất luận nam nhân nói như thế nào, Tình Ngọc vẫn khóc, không có đáp lại hắn một câu.
Nàng giận không phải thái độ của hắn, mà là giận chính mình quá dâʍ đãиɠ, còn có bản thân không phải nguyên chủ mà thương tâm, toàn bộ tại đây nhất thời chen tới.
Nàng cảm thấy chính mình chính là một tên trộm, đoạt đi rồi tất cả của nguyên chủ, càng sợ trở lại lúc ban đầu cái gì đều không có.
Không có nam nhân, càng không có ba ba lúc ấy.
“Tiểu gia hỏa, đừng khóc, ra đây đi đừng buồn nữa.” Tần Thiên Khải kéo chăn, lại làʍ t̠ìиɦ Ngọc khóc đến lớn hơn nữa.
Tần Thiên Khải không có cách nào, chỉ có thể chạy xuống lâu đi tìm Lâm Thiếu Tước.
Mấy nam nhân mới kiềm chế không có đi lên tìm hắn, đầu sỏ gây tội liền tự mình chạy xuống lâu.
Lâm Thiếu Tước ánh mắt ý bảo để hắn, mấy nam nhân đều không có hành động gì, làm Tần Thiên Khải cũng không biết như thế nào mở miệng.
“Thúc thúc, tiểu gia hỏa nàng…… Nàng khóc, dỗ như thế nào cũng không được, người đi lên nhìn xem đi!” Tần Thiên Khải có chút chột dạ, hắn chưa từng có nghĩ tới chính mình cũng sẽ có lúc chột dạ.
Hắn chính là Tần Thiên Khải, dù có làm chút chuyện sai, cũng liền đúng lý hợp tình người, sao lại có chút chột dạ cùng bất an!
“Ngươi làm cái gì?” Lâm Thiếu Tước thấy hắn cầu xin đi dỗ Tinh Ngọc đang khóc, liền kích động đứng lên, bảo bối nhi của hắn rất ít khóc, một khi khóc đều là bị ủy khuất rất lớn mới khóc, sao có thể lúc này đã bị những người khác lộng khóc!
“Sau khi nghe điện thoại xong, nàng liền bắt đầu khóc.”
Lâm Thiếu Tước nghe vậy, xông lên phòng.
Mà Tần Thiên Khải, cũng bị ba nam nhân khác vây quanh đánh.
” “Ô ô ô……!” Lâm Thiếu Tước đi vào phòng Tình Ngọc vẫn còn trốn ở trong chăn khócc!
“Bảo bối nhi, là ba ba.” Lâm Thiếu Tước thử kéo một chút chăn, phát hiện Tình Ngọc túm chặt, cho nên không có kéo nữa.
“Bảo bối nhi không để ý tới ba ba, là ba ba làm cái gì khiến bảo bối không vui ư?”
“Ô…… Không…… Không có……!”
“Vậy sao không để ý tới ba ba.”
“Không có……!”
“Mở ra chăn để ba ba nhìn xem, rốt cuộc là ai chọc bảo bối nhi tức giận.”
Tình Ngọc xốc lên chăn, thân thể trần trụi ôm lấy Lâm Thiếu Tước, chui đầu vào trong lòng ngực hắn khóc lóc kể lể.
“Là bản thân con không tốt, con chọc ba ba thương tâm ô ô ô……!”
“Con khóc ba ba đương nhiên thương tâm, con không khóc ba ba liền vui vẻ.”
“Không phải, là…… Là bản thân con quá dâʍ đãиɠ, nhìn thấy nam nhân liền mang về nhà, làm ba ba bị khinh bỉ, con không cần những người khác, con chỉ cần ba ba.”
Tình Ngọc ôm thật sự chặt, dùng hết sức lực toàn thân, đủ để thấy được nàng có bao nhiêu bất an.
Lâm Thiếu Tước cảm giác được, cảm giác được nàng để ý nàng bất an cùng quyết tâm.
Hắn thật cao hứng, trước mặt nhiều dụ hoặc như vật, bảo bối của hắn vẫn như cũ chỉ lựa chọn mình hắn.
“Ba ba sẽ không cần con chứ?” Tình Ngọc hỏi ra vấn đề nàng muốn hỏi nhất: “Nếu con không phải bảo bối của ba ba, người còn cần con không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận