Chương 114

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 114

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh nắng buổi chiều dịu dàng len qua rèm cửa, chiếu lên sàn nhà gỗ trong thư phòng. Ninh Tri ngồi trên ghế sofa, tay cầm một cuốn sách, nhưng ánh mắt lại không tập trung vào trang giấy mà lướt qua Lục Tuyệt, người đang ngồi trước bàn làm việc, chăm chú gõ bàn phím. Đôi tay thon dài của anh di chuyển nhịp nhàng, những dòng mã lệnh trên màn hình máy tính hiện lên liên tục, như thể anh đang vẽ nên một thế giới riêng mà chỉ mình hiểu được.
Trên đỉnh đầu Lục Tuyệt, khung tâm tình hiện lên một mặt trời nhỏ lấp lánh, ánh sáng vàng nhạt tỏa ra, chứng tỏ anh đang trong trạng thái vui vẻ. Ninh Tri mỉm cười, khóe môi khẽ cong. Mỗi lần nhìn thấy mặt trời nhỏ, cô đều cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn, như thể một phần hào quang đã được lấy lại, mang theo hy vọng kéo dài sinh mệnh của mình.
Bá Vương, giọng nói trẻ con vang lên trong đầu cô: “Chủ nhân, hôm nay Lục Tuyệt rất vui! Nếu cô tiếp tục làm anh ấy vui vẻ, chắc chắn sẽ thu thập được thêm một mặt trời nhỏ nữa!”
Ninh Tri khẽ gật đầu, không đáp lại Bá Vương mà chuyển ánh mắt về phía Lục Tuyệt. Cô đứng dậy, bước nhẹ nhàng đến bên anh, đặt tay lên vai anh. Lục Tuyệt khựng lại, động tác gõ phím dừng một chút, nhưng anh không quay đầu, chỉ khẽ nghiêng người, như muốn cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô.
“Anh đang làm gì vậy?” Ninh Tri cúi xuống, giọng nói dịu dàng vang lên bên tai anh, mang theo chút tò mò. Cô cố ý ghé sát, để hơi thở của mình lướt qua vành tai anh, biết rõ điều này sẽ khiến Lục Tuyệt có phản ứng.
Quả nhiên, khung tâm tình trên đầu anh lóe lên, mặt trời nhỏ sáng hơn một chút. Lục Tuyệt mím môi, đôi mắt đào hoa khẽ chớp, giọng khàn khàn: “Làm việc… Tri Tri muốn xem không?”
Ninh Tri bật cười, cô kéo ghế ngồi xuống bên cạnh anh, ánh mắt lướt qua màn hình đầy những con số và ký tự phức tạp. “Em nhìn không hiểu đâu, nhưng anh làm việc chăm chỉ như vậy, chắc chắn là rất giỏi.”
Lục Tuyệt không đáp, nhưng khóe môi anh khẽ nhếch, như thể đang cố kìm nén một nụ cười. Mặt trời nhỏ trên đầu anh lại sáng thêm một chút, tỏa ra ánh sáng ấm áp. Ninh Tri thầm nghĩ, có lẽ chỉ cần cô ở bên anh, nói vài câu dịu dàng, Lục Tuyệt đã đủ vui vẻ rồi.
Bá Vương lại vang lên, giọng điệu hào hứng: “Chủ nhân, thêm một chút nữa thôi, mặt trời nhỏ sắp đủ lớn để cô thu thập rồi!”
Ninh Tri không để ý đến Bá Vương, cô nghiêng đầu, nhìn sườn mặt thanh tú của Lục Tuyệt. Dưới ánh nắng, làn da anh trắng đến gần như trong suốt, hàng mi dài khẽ rung động mỗi khi anh chớp mắt. Cô đột nhiên nhớ đến lần đầu tiên nhìn thấy anh, người đàn ông mặc áo hoodie đỏ, lặng lẽ đâm đầu vào tường, cô đơn trong thế giới của riêng mình. Bây giờ, anh đã cởi mở hơn, ánh mắt không còn mơ hồ mà thỉnh thoảng dừng lại trên người cô, mang theo sự ấm áp mà chính anh có lẽ cũng không nhận ra.
“Lục Tuyệt, hôm nay em muốn làm một món mới cho anh, được không?” Ninh Tri đổi chủ đề, giọng nói mang theo chút tinh nghịch. Cô biết anh thích đồ ngọt, nhưng đầu bếp Lý đã dặn không được để anh ăn quá nhiều đường, nên cô phải nghĩ ra một món vừa ngon vừa không gây hại.
Lục Tuyệt quay đầu, ánh mắt sáng lên, nhìn thẳng vào cô. “Tri Tri làm… anh thích.” Giọng anh trầm thấp, nhưng mỗi từ đều chân thành, như thể bất cứ thứ gì cô làm cũng đều khiến anh hài lòng.
Ninh Tri cười, đứng dậy, kéo tay anh. “Vậy đi, theo em xuống bếp. Anh không được ngồi đây mãi đâu, phải vận động một chút.”
Lục Tuyệt ngoan ngoãn đứng dậy, để cô nắm tay kéo đi. Bàn tay anh lạnh, nhưng khi đan vào tay cô, lại mang đến cảm giác an toàn kỳ lạ. Ninh Tri vừa đi vừa nghĩ, làm sao để dỗ anh vui vẻ hơn nữa, để mặt trời nhỏ kia đủ lớn cho cô thu thập. Mạng sống của cô chỉ còn hai ngày, thời gian không còn nhiều, nhưng cô không muốn để Lục Tuyệt cảm nhận được sự gấp gáp của mình.
Trong bếp, đầu bếp Lý đang chuẩn bị nguyên liệu cho bữa tối. Thấy Ninh Tri và Lục Tuyệt bước vào, ông mỉm cười: “Nhị thiếu phu nhân, hôm nay muốn làm gì?”
“Em muốn làm bánh pudding dâu tây cho Lục Tuyệt, nhưng phải ít đường thôi, chú Lý giúp em kiểm tra nguyên liệu nhé?” Ninh Tri quay sang ông, giọng nói ngọt ngào.
Đầu bếp Lý gật đầu, lấy ra dâu tây tươi, sữa và gelatin. Ninh Tri bắt tay vào làm, cô cắt dâu tây thành những miếng nhỏ, động tác thành thạo nhưng không kém phần duyên dáng. Lục Tuyệt đứng bên cạnh, ánh mắt chăm chú nhìn từng cử động của cô, như thể cô đang làm một việc gì đó vô cùng kỳ diệu.
“Tri Tri… đẹp.” Lục Tuyệt đột nhiên lên tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo sự chân thành.
Ninh Tri ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt anh. Dù biết anh đang nói về cách cô làm bánh, nhưng cô vẫn cố ý trêu: “Đẹp là bánh hay là em?”
Lục Tuyệt mím môi, vành tai khẽ đỏ lên. Anh không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ nhìn cô, rồi nói khẽ: “Tri Tri… đẹp nhất.”
Mặt trời nhỏ trên đầu anh bỗng nhiên bùng sáng, ánh vàng rực rỡ. Ninh Tri sửng sốt, tim đập nhanh hơn. Cô không ngờ chỉ một câu nói đơn giản của anh lại khiến cô cảm thấy ấm áp đến vậy. Bá Vương reo lên trong đầu cô: “Chủ nhân, mặt trời nhỏ đủ lớn rồi! Chạm vào anh ấy ngay đi, cô có thể thu thập nó!”
Ninh Tri hít một hơi, cô bước tới gần Lục Tuyệt, nhẹ nhàng đặt tay lên má anh. Lục Tuyệt khẽ run, nhưng không tránh né, ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô, mang theo chút ngượng ngùng nhưng cũng đầy mong chờ.
Ngay khi đầu ngón tay cô chạm vào anh, mặt trời nhỏ trên đầu Lục Tuyệt lóe lên rồi biến mất, hòa vào cơ thể cô. Một luồng sáng ấm áp lan tỏa trong người Ninh Tri, cô cảm nhận được làn da mình như sáng lên một chút, màu vàng xám xịt trên khuôn mặt dường như nhạt đi. Bá Vương vui mừng: “Chủ nhân, cô đã lấy lại 1% hào quang! Chỉ cần tiếp tục, cô sẽ khôi phục được vẻ ngoài và kéo dài sinh mệnh!”
Ninh Tri mỉm cười, cô nhìn Lục Tuyệt, ánh mắt dịu dàng: “Cảm ơn anh, Lục Tuyệt.”
Lục Tuyệt nghiêng đầu, không hiểu vì sao cô cảm ơn, nhưng anh vẫn gật đầu, giọng khàn khàn: “Tri Tri vui… anh cũng vui.”
Bên ngoài, ánh nắng dần tắt, nhường chỗ cho hoàng hôn tím nhạt. Trong bếp, mùi dâu tây và sữa lan tỏa, hòa quyện với không khí ấm áp giữa hai người. Ninh Tri biết, hành trình lấy lại hào quang vẫn còn dài, nhưng chỉ cần có Lục Tuyệt bên cạnh, cô sẽ không sợ hãi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận