Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Buổi tối, ánh trăng bàng bạc chiếu qua cửa sổ, rải lên sàn nhà một lớp ánh sáng mỏng manh. Ninh Tri ngồi trên sofa trong phòng khách, tay cầm một tách trà nóng, hơi ấm từ tách trà lan tỏa qua lòng bàn tay, khiến cô cảm thấy dễ chịu. Lục Tuyệt ngồi bên cạnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt trong veo nhưng đầy lưu luyến. Trên đỉnh đầu anh, khung tâm tình hiện lên một mặt trời nhỏ nhấp nháy, ánh sáng vàng dịu nhẹ như đang nhảy múa.
Ninh Tri khẽ nghiêng đầu, mỉm cười nhìn anh. “Lục Tuyệt, anh nhìn em như vậy, có phải đang nghĩ gì không nói được không?” Giọng cô nhẹ nhàng, mang theo chút trêu chọc, cố ý muốn khuấy động tâm tình anh.
Lục Tuyệt mím môi, vành tai khẽ đỏ lên. Anh cúi đầu, ngón tay thon dài vô thức xoắn lấy góc áo hoodie đỏ, giọng khàn khàn: “Tri Tri… đẹp.” Anh ngập ngừng, như thể muốn nói thêm gì đó, nhưng cuối cùng chỉ lặp lại, “Rất đẹp.”
Ninh Tri bật cười, cô đặt tách trà xuống, nghiêng người sát lại gần anh. Hơi thở của cô lướt qua má anh, khiến mặt trời nhỏ trên đầu Lục Tuyệt sáng rực hơn. “Chỉ biết khen em đẹp thôi à? Có gì mới mẻ hơn không?” Cô cố ý làm giọng mình trở nên mềm mại, biết rõ Lục Tuyệt luôn dễ bị ảnh hưởng bởi những lời dịu dàng của cô.
Bá Vương đột nhiên vang lên trong đầu cô, giọng trẻ con phấn khích: “Chủ nhân, mặt trời nhỏ của Lục Tuyệt sắp đủ lớn rồi! Chỉ cần cô làm anh ấy vui thêm chút nữa, chắc chắn sẽ thu thập được!”
Ninh Tri khẽ gật đầu trong lòng, ánh mắt vẫn dán chặt vào Lục Tuyệt. Cô vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay anh. Bàn tay anh lạnh, nhưng khi cô nắm lấy, anh không tránh né mà ngược lại siết nhẹ ngón tay, như muốn giữ chặt hơi ấm của cô. “Lục Tuyệt, hôm nay em muốn cùng anh làm một việc thú vị, được không?”
Lục Tuyệt ngẩng đầu, đôi mắt đào hoa sáng lên, mang theo chút tò mò. “Làm gì… với Tri Tri?” Anh hỏi, giọng nói chân thành, như thể bất cứ điều gì cô đề xuất anh cũng sẽ đồng ý.
Ninh Tri mỉm cười, đứng dậy kéo anh đi về phía ban công. “Ra đây với em, chúng ta cùng ngắm sao.” Cô mở cửa kính, làn gió đêm mát lành tràn vào, mang theo hương hoa nhài từ vườn nhà. Ban công rộng rãi, ánh trăng chiếu sáng, làm nổi bật bóng dáng hai người.
Cô ngồi xuống chiếc ghế dài, vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh, ra hiệu cho Lục Tuyệt ngồi cùng. Anh ngoan ngoãn ngồi xuống, nhưng cơ thể hơi cứng nhắc, như chưa quen với việc gần gũi thế này ở một nơi mới lạ. Ninh Tri nghiêng đầu, tựa vào vai anh, ánh mắt hướng lên bầu trời lấp lánh. “Anh nhìn kìa, hôm nay sao sáng quá, đẹp không?”
Lục Tuyệt ngẩng đầu, ánh mắt chăm chú nhìn những vì sao. Anh không trả lời ngay, nhưng mặt trời nhỏ trên đầu lại lóe sáng, như thể tâm trạng anh đang dần trở nên phấn khích. Một lúc sau, anh khẽ nói: “Sao… giống Tri Tri, sáng.”
Ninh Tri sửng sốt, rồi bật cười thành tiếng. “Lục Tuyệt, anh học được cách nói lời ngọt ngào từ bao giờ vậy?” Cô quay sang, ánh mắt lấp lánh như sao trời, nhìn thẳng vào anh. “Nói thêm lần nữa đi, em muốn nghe.”
Lục Tuyệt mím môi, vành tai đỏ bừng. Anh cúi đầu, giọng nhỏ như thì thầm: “Tri Tri… sáng hơn sao.” Anh ngập ngừng, rồi thêm một câu, “Anh thích… nhìn Tri Tri.”
Tim Ninh Tri khẽ rung động. Cô không ngờ Lục Tuyệt, người vốn ít nói và sống trong thế giới riêng, lại có thể nói ra những lời khiến cô cảm động như vậy. Mặt trời nhỏ trên đầu anh bùng lên rực rỡ, ánh sáng vàng bao phủ cả hai người. Bá Vương reo lên: “Chủ nhân, bây giờ là lúc! Chạm vào anh ấy, cô có thể thu thập mặt trời nhỏ!”
Ninh Tri không vội vàng. Cô nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay Lục Tuyệt, tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đều đặn của anh. “Lục Tuyệt, em cũng thích ở bên anh. Anh làm em cảm thấy… rất an tâm.” Cô nói khẽ, giọng chân thành, không chút giả dối.
Lục Tuyệt khẽ run, ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt cô, đôi môi mỏng khẽ mở, nhưng không nói gì. Anh chỉ lặng lẽ cúi đầu, để trán chạm vào trán cô, hơi thở hòa quyện. Mặt trời nhỏ trên đầu anh bỗng hóa thành một luồng sáng, bay về phía Ninh Tri, hòa vào cơ thể cô. Một cảm giác ấm áp lan tỏa, làn da cô như sáng lên một chút, ánh vàng xám xịt trên khuôn mặt nhạt đi thêm, khiến cô trông rạng rỡ hơn.
Bá Vương vui mừng: “Chủ nhân, cô lại lấy được 1% hào quang! Cứ tiếp tục thế này, cô sẽ sớm khôi phục được vẻ ngoài và kéo dài sinh mệnh!”
Ninh Tri mỉm cười, cô ngẩng đầu, nhìn vào mắt Lục Tuyệt. “Cảm ơn anh, Lục Tuyệt. Anh luôn làm em vui.” Cô khẽ hôn lên má anh, cảm nhận được hơi ấm từ làn da anh. Lục Tuyệt không đáp, nhưng ánh mắt anh sáng rực, như muốn nói rằng chỉ cần cô vui, anh cũng sẽ hạnh phúc.
Bên ngoài, gió đêm khẽ thổi, ánh trăng dịu dàng bao phủ hai người. Ninh Tri biết, hành trình phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng chỉ cần Lục Tuyệt ở bên, cô sẽ có đủ can đảm để đối mặt với tất cả, kể cả Lâm Điềm Điềm hay số phận khắc nghiệt đang chờ đợi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận