Chương 124

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 124

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Màn đêm buông xuống, ánh đèn trong biệt thự Lục gia mờ ảo, tạo nên không gian vừa ấm áp vừa bí ẩn. Ninh Tri đứng trước cửa sổ lớn ở phòng khách, ánh mắt lướt qua khu vườn tối đen, nơi những khóm hoa nhài tỏa hương ngát. Cô mặc một chiếc váy lụa trắng, mái tóc dài buông xõa, ánh trăng làm nổi bật làn da đã sáng lên đôi chút nhờ những mặt trời nhỏ thu thập từ Lục Tuyệt. Nhưng cô biết, thời gian đang cạn dần, chỉ còn chưa đầy một ngày để lấy thêm hào quang, nếu không, cái chết sẽ đến gõ cửa.
Lục Tuyệt bước vào, vẫn trong chiếc hoodie đỏ quen thuộc, đôi mắt đào hoa sáng ngời nhưng mang chút lo lắng. Trên đầu anh, khung tâm tình hiện lên một đám mây đen nhỏ, không lóe điện, nhưng đủ để Ninh Tri nhận ra anh đang bất an. Cô quay lại, mỉm cười dịu dàng, che giấu sự gấp gáp trong lòng. “Lục Tuyệt, sao anh nhìn em như muốn nói gì thế?”
Anh không trả lời ngay, chỉ bước đến, bàn tay thon dài chạm vào tay cô. Ngón tay anh lạnh, nhưng cái nắm tay chắc chắn, như muốn giữ cô lại. “Tri Tri… không vui?” Giọng anh khàn khàn, ánh mắt dò xét khuôn mặt cô, tìm kiếm điều gì.
Ninh Tri sửng sốt, không ngờ Lục Tuyệt nhạy cảm đến vậy. Cô lắc đầu, kéo anh ngồi xuống sofa. “Không, em chỉ nghĩ… muốn làm gì đó đặc biệt với anh tối nay.” Giọng cô nhẹ nhàng, mang chút tinh nghịch để xua tan đám mây đen trên đầu anh.
Bá Vương vang lên trong đầu, giọng trẻ con phấn khích: “Chủ nhân, đây là cơ hội! Làm Lục Tuyệt thật vui, mặt trời nhỏ sẽ xuất hiện ngay! Thời gian không còn nhiều, phải nắm bắt đấy!”
Ninh Tri gật nhẹ trong lòng, ánh mắt chuyển sang Lục Tuyệt. Cô đứng dậy, kéo anh ra ban công, nơi cô đã bí mật chuẩn bị một bất ngờ. Một chiếc bàn nhỏ đặt giữa ban công, trên bàn là một đèn lồng nhỏ tỏa ánh sáng vàng ấm áp, bên cạnh là đĩa bánh quy hình ngôi sao cô tự làm. Cô biết Lục Tuyệt thích đồ ngọt, và những chiếc bánh này được làm với lượng đường vừa đủ, theo lời dặn của đầu bếp Lý.
“Lục Tuyệt, anh nhìn này!” Ninh Tri chỉ vào bầu trời đầy sao, rồi quay sang anh, mỉm cười rạng rỡ. “Em làm bánh này cho anh, hình ngôi sao, giống bầu trời đêm nay. Thử đi, ngon lắm đấy!”
Lục Tuyệt nhìn đĩa bánh, ánh mắt sáng lên. Anh cầm một chiếc, cắn thử, hương bơ và vani lan tỏa trong miệng. Đám mây đen trên đầu tan biến, thay vào đó là mặt trời nhỏ lấp lánh, ánh vàng rực rỡ hơn bao giờ hết. Anh mím môi, giọng khàn: “Tri Tri… ngon lắm.”
Ninh Tri cười khúc khích, ngồi xuống bên anh, tựa đầu vào vai anh. “Thích không? Em còn muốn cùng anh làm một việc nữa, vui lắm!” Cô lấy từ dưới bàn một bộ trò chơi ghép hình, không phức tạp như anh thường chơi. Đây là bức tranh đơn giản, hình mặt trời rực rỡ trên nền trời xanh, chỉ khoảng 100 mảnh ghép. Cô chọn nó vì muốn gợi lên niềm vui, hy vọng sẽ kích thích mặt trời nhỏ xuất hiện.
Lục Tuyệt nghiêng đầu, ánh mắt tò mò. “Chơi… với Tri Tri?” Anh hỏi, giọng chân thành, như sẵn sàng đồng ý mọi đề xuất của cô.
“Đúng rồi!” Ninh Tri cười, mở hộp ghép hình, đổ các mảnh ra bàn. “Chúng ta cùng ghép, em cá là anh sẽ làm xong trước em!” Cô cố ý khiêu khích, biết anh giỏi trò này và thích được thử thách.
Lục Tuyệt chăm chú nhìn các mảnh ghép, ngón tay bắt đầu chọn lựa, đặt từng mảnh một cách chính xác. Ninh Tri cố ý đặt sai một mảnh, rồi giả vờ ngạc nhiên: “Ôi, sai rồi! Lục Tuyệt, anh giỏi thật, sửa giúp em đi!”
Anh mím môi, khóe miệng khẽ nhếch, sửa lại mảnh ghép của cô mà không nói gì. Mặt trời nhỏ trên đầu anh sáng rực, ánh vàng bao phủ cả hai. Ninh Tri cảm nhận được sự phấn khích của anh, như thể việc ghép hình cùng cô là niềm vui lớn lao. Cô cố ý chạm nhẹ vào tay anh, thì thầm: “Anh giỏi quá, Lục Tuyệt. Em thích chơi với anh thế này.”
Lục Tuyệt không đáp, nhưng ánh mắt anh dừng trên cô, sáng ngời và ấm áp. “Tri Tri… vui, anh cũng vui.” Giọng anh khàn, nhưng mỗi từ đều chân thành, khiến tim Ninh Tri rung động.
Bất chợt, một tiếng động lớn vang lên từ phía cổng biệt thự. Tiếng xe hơi gầm rú, rồi tiếng bước chân gấp gáp. Quản gia vội vàng chạy vào, sắc mặt tái nhợt. “Nhị thiếu phu nhân, đại thiếu phu nhân… Lâm Điềm Điềm, cô ấy đến! Cô ấy nói có chuyện quan trọng, muốn gặp cô ngay!”
Ninh Tri cứng người, ánh mắt thoáng tối lại. Lâm Điềm Điềm, kẻ đã cướp hào quang của cô, xuất hiện đúng lúc này? Cô liếc sang Lục Tuyệt, thấy anh khựng lại, mặt trời nhỏ trên đầu mờ đi, thay bằng đám mây đen lóe điện. Anh cảm nhận được sự căng thẳng của cô, bàn tay siết chặt tay cô hơn.
Bá Vương hét lên trong đầu: “Chủ nhân, cẩn thận! Lâm Điềm Điềm chắc chắn có ý đồ! Đừng để cô ta làm Lục Tuyệt mất vui, mặt trời nhỏ đang rất gần!”
Ninh Tri hít sâu, đứng dậy, giọng lạnh lùng: “Cho cô ta vào.” Cô quay sang Lục Tuyệt, dịu giọng: “Anh ở đây với em, được không? Chúng ta chưa ghép xong mặt trời mà.”
Lục Tuyệt gật đầu, ánh mắt kiên định. “Ở với Tri Tri.” Anh đứng lên, đứng sát bên cô, như muốn bảo vệ cô khỏi bất kỳ điều gì sắp xảy ra.
Lâm Điềm Điềm bước vào, váy áo lộng lẫy, khuôn mặt xinh đẹp rạng rỡ nhờ hào quang cướp từ Ninh Tri. Cô ta mỉm cười, nhưng ánh mắt sắc lạnh. “Tiểu Tri, lâu rồi không gặp. Chị nghe nói em đang… thay đổi, nên đến thăm.”
Ninh Tri nheo mắt, nhận ra nụ cười giả tạo của Lâm Điềm Điềm. “Chị đến có việc gì?” Giọng cô điềm tĩnh, nhưng trong lòng cảnh giác cao độ.
Lâm Điềm Điềm liếc sang Lục Tuyệt, nụ cười cứng lại. “Chị chỉ muốn nói chuyện… về Lục Tuyệt. Có vẻ em chăm sóc cậu ấy rất tốt. Nhưng chị có một đề nghị, có thể giúp cậu ấy… hồi phục nhanh hơn.”
Ninh Tri cau mày, cảm giác bất an dâng lên. Đám mây đen trên đầu Lục Tuyệt lóe điện mạnh hơn, như thể anh cũng cảm nhận được sự nguy hiểm. Cô nắm tay anh chặt hơn, giọng kiên quyết: “Anh ấy không cần ai giúp ngoài em. Chị nói thẳng đi, muốn gì?”
Lâm Điềm Điềm cười nhạt, lấy từ túi ra một chiếc hộp nhỏ, mở ra lộ một viên ngọc lấp lánh, giống hệt mặt hoa sen trên dây chuyền của cô ta. “Đây là thứ có thể giúp Lục Tuyệt. Nhưng em phải đồng ý một điều kiện… rời khỏi Lục gia, để chị chăm sóc cậu ấy.”
Ninh Tri sững sờ, tim đập mạnh. Viên ngọc đó, cô biết rõ, chính là thứ Lâm Điềm Điềm dùng để cướp hào quang. Bá Vương gào lên: “Chủ nhân, đừng tin! Cô ta muốn cướp thêm hào quang của cô, và cả Lục Tuyệt nữa!”
Lục Tuyệt đột nhiên lên tiếng, giọng trầm thấp nhưng sắc lạnh: “Tri Tri không đi. Anh chỉ cần Tri Tri.” Anh bước tới, che chắn trước mặt cô, ánh mắt kiên định. Đám mây đen trên đầu anh biến mất, thay bằng mặt trời nhỏ rực rỡ, sáng hơn bao giờ hết.
Ninh Tri cảm động, mắt cô cay cay. Cô bước lên, đứng cạnh anh, nhìn thẳng vào Lâm Điềm Điềm. “Chị cướp hào quang của em, nhưng em sẽ lấy lại tất cả. Lục Tuyệt là của em, không ai cướp được anh ấy.” Cô vươn tay, chạm vào vai Lục Tuyệt, và ngay lập tức, mặt trời nhỏ trên đầu anh hóa thành luồng sáng, bay vào người cô. Một luồng ấm áp lan tỏa, làn da cô sáng rực, màu xám xịt nhạt hẳn đi.
Lâm Điềm Điềm tái mặt, viên ngọc trong tay cô ta mờ đi, như thể đang mất dần sức mạnh. Cô ta lùi lại, giọng run run: “Em sẽ hối hận, Ninh Tri.”
Ninh Tri mỉm cười, nắm tay Lục Tuyệt chặt hơn. “Người hối hận sẽ là chị.” Cô quay sang Lục Tuyệt, giọng dịu dàng: “Chúng ta về ghép nốt mặt trời đi, anh nhé?”
Lục Tuyệt gật đầu, ánh mắt sáng rực. “Với Tri Tri.” Mặt trời nhỏ lại xuất hiện trên đầu anh, rực rỡ hơn bao giờ hết.
Dưới ánh trăng, hai người trở lại ban công, để lại Lâm Điềm Điềm với sự thất bại. Ninh Tri biết, trận chiến với cô ta chưa kết thúc, nhưng với Lục Tuyệt bên cạnh, cô không còn sợ hãi. Mỗi mặt trời nhỏ là một bước tiến, đưa cô gần hơn đến việc lấy lại hào quang và bảo vệ người cô yêu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận