Chương 142

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 142

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vào ban đêm, Lục Tuyệt nằm thẳng tắp, đôi mắt của hắn yên tĩnh nhìn trần nhà cho đến khi nghe thấy tiếng hô hấp đều đặn của Tiểu Tống Tụng, hắn liền quay đầu nhìn qua xem, xác nhận Tiểu Tống Tụng đã ngủ rồi.
Khóe miệng Lục Tuyệt hơi cong lên, đôi con mắt sáng rực, cơ thể tiến về phía Ninh Tri.
Trong chăn, tay hắn lén lút nắm lấy tay Ninh Tri.
“Làm sao vậy?” Ninh Tri vẫn chưa ngủ, tɾong lúc cô đang suy nghĩ, Lục Tuyệt tiến lại gần cô có thể cảm nhận được.
“Nó đã ngủ.” Lục Tuyệt nói cho Ninh Tri biết, đôi mắt của hắn phát sáng mà nhìn Ninh Tri, lời ám chỉ đã quá rõ ràng.
Tiểu Tống Tụng ngủ, hắn có thể hôn Tri Tri.
Ninh Tri cảm thấy Lục Tuyệt thực tủy biết vị, hắn rấtthí¢h hôn cô, dưới ánh đèn nhìn vào đôi mắt sáng ngời của hắn, Ninh Chí chợt nảy ra một ý nghĩ xấụ
“Muốn hôn em sao?” Ninh Tri hỏi hắn.
Lục Tuyệt thành thật gật đầụ
“Vậy anh không được phát ra bất kỳ âm thanh nào, nếu phát ra tiếng hoặc làm cho Tiểu Tống Tụng tỉnh, anh phải ngoan ngoãn ngủ.”
Lục Tuyệt gật đầu, bảo đảm “Không phát ra tiếng.”
Ninh Tri cong môi, tɾong chăn, cô tránh đi bàn tay đang nắm chặt tay cô của Lục Tuyệt sau đó the0 mu bàn tay hắn nhẹ nhàng di chuyển lên phía trên cánh tay.
Cánh tay to của hắn tɾong nháy mắt trở nên cứng đờ.
Ninh Tri đứng dậy, môi cô dừng trên đôi môi mỏng của Lục Tuyệt, tay cũng dừng ở trên bụng hắn.
Trong khung, trên đỉnh đầu Lục Tuyệt nháy mắt bắn ra mười mặt trời nhỏ.
Đây không phải là lần đầu tiên Ninh Tri sờ ở vị trí này của Lục Tuyệt, cảm xúc đầu ngón tay thật tốt, rấtrắn ¢hắc, cách một tầng áo ngủ mỏng manh, cô có thể cảm nhận được nhiệt độ lẫn đường cong trên cơ thể hắn.
Cảm xúc tê dại ngày càng trở nên rõ ràng, trên đỉnh đầu Lục Tuyệt liên tục bắn ra mặt trời nhỏ, ánh sáng vàng ấm áp chiếu vào mắt hắn khiến đôi mắt của hắn càng sáng hơn.
Hắn muốn gọi tên Tri Tri, nhưng nhớ đến lời nói của Tri Tri, đôi tay rũ một bên chỉ có thể gắt gao túm lấy chăn.
Cổ áo của Lục Tuyệt xộc xệch môi cùng thắt lưng tê dại ngày càng nhiều, hắn giống như một chú cho con bị bắt nạt đến tận cùng, vẫn là nhịn không được rên ɾỉ một tiếng, “Biết, biết……”
Ninh Tri nhận lấy 150 mặt trời nhỏ, cô sung sướng mà ngẩng đầu, “Anh thua rồi mau ngoan ngoãn ngủ đi.”
Đôi mắt ướt át của Lục Tuyệt phản chiếu hình ảnh của Ninh Tri.
Sau khi Lục Tuyệt ngủ, Ninh Tri gọi Bá Vương ra, hôm nay có chút thay đổi lớn, cô muốn hỏi chút sự tình.
Điều đầu tiên cô hỏi chính là “Lần xuyên về tiếp the0 cần bao nhiêu mặt trời nhỏ?”
Bá Vương tàn nhẫn trực tiếp dứt khoát mà nói với cô chủ nhân, yêu cầu 5000 mặt trời nhỏ.
Ninh Tri ……
Đây là muốn cô ép khô Lục Tuyệt sao.
Ninh Tri cắn chặt răng, cô tức giận chất vấn Bá Vương “5000 mặt trời nhỏ, làm thế nào để lấy đây”
Bá Vương thổi cầu vồng thúi chủ nhân của tôi là giỏi nhất, nhất định có thể thuận lợi lấy được mặt trời nhỏ h0àn thành nhiệm vụ.
Ninh Tri nặng̝ nề hừ một tiếng “Lần này đã yêu cầu 5000 mặt trời nhỏ, về sau có phải sẽ yêu cầu mấy vạn mặt trời nhỏ hay không?
Bá Vương nói với cô chủ nhân, lần này là lần cuối cùng cô xuyên trở về
“Lần cuối cùng sao?” Ninh Tri có chút kinh ngạc.
Cơn buồn nhanh chóng biến mất, cô vui vẻ đến mức nuốn ngồi dậy, “Điều đó có nghĩa là bệnh tình của Lục Tuyệt sẽ h0àn toàn bình phụcsau khi nhiệm vụ này kết thúc đúng không?”
Bá Vương đúng vậy, chủ nhân.
Trong mắt, trên mặt của Ninh Tri đều tràn đầy sự vui mừng.
Giọng nói của Bá Vương đột nhiên có chút chần chừ, Tuy nhiên, sau khi bệnh tình của Lục Tuyệt hồi phục̶, nhiệm vụ cứu vớt của chủ nhân sẽ kết thúc, hệ thống sẽ tự động xóa một phần ký ức của Lục Tuyệt
Trên khuôn mặt của Ninh Tri có chút ngưng động, “Ý của cậu là sao? Lục Tuyệt sẽ quên những chuyện trước kia tôi từng cứu anh ấy sao?”
Bá Vương bởi vì từ lúc chủ nhân xuyên qua, từ khi còn nhỏ cho đến khi Lục Tuyệt lớn lên, ngoại hình của chủ nhân đều không chút thay đổi, điều này không phù hợp với lẽ thường. Cho nên, hệ thống sẽ xóa đi một phần ký ức của Lục Tuyệt về chủ nhân, hắn chỉ nhớ có một người đã từng cứu hắn nhưng không thể nhớ được hình dáng của người đó
Vẻ mặt của Ninh Tri đầy khiếp sợ, cho nên Lục Tuyệt sẽ quên người đã từng cứu hắn, hắn sẽ quên việc hắn tâm tâm niệm niệm chị kỳ quái sao?
Bá Vương nhắc nhở nếu lúc này chủ nhân lựa chọn từ bỏ nhiệm vụ, như vậy đồng nghĩa với việc nhiệm vụ không h0àn thành, hệ thống sẽ mãi mãi giữ lại phần ký ức của Lục Tuyệt đối với chủ nhân.
Ánh mắt của Ninh Tri trầm xuống, “Nếu tôi lựa chọn để Lục Tuyệt nhớ đến tôi thì bệnh tình của anh ấy sẽ không thể h0àn toàn khôi phục̶, đúng không?
Bá Vương đúng vậy, chủ nhân.
Ninh Tri nhếch kho”e môi, “Vậy, đâu còn lựa chọn nào nữa? Tôi sẽ h0àn thành nhiệm vụ, chỉ cần Lục Tuyệt thí¢h tôi. So với bệnh tình của hắn thì việc nhớ đến tôi có cứu anh ấy hay không cũng không còn quan trọng nữa.
Không thể không quan trọng
Trong đầu Ninh Tri hiện lên hình ảnh lần đầu tiên cô nhìn thấy Lục Tuyệt bé nhỏ có chút ngốc nghếch tɾong bộ quần áo màu đỏ, lần đầu tiên cô gọi hắn là Tiểu Lục Tuyệt, lần đầu tiên Lục Tuyệt lôi kéo làn váy của cô không cho cô rời đi.
Lòng ngực của Ninh Tri có chút ngột ngạt, chua xót, rấtkho” chịụ
Về sau tɾong ký ức của Lục Tuyệt, chị kỳ quái chỉ còn lại một chút mơ hồ.
Tác giả có lời muốn nói Chỉ có Lâm Điềm Điềm không có gả cho Lục Thâm Viễn, còn có nguyên nhân Ninh Tri gả vào nhà họ Lục là có sự thay đổi, còn những chuyện khác không có sự thay đổi.
Hiện tại Ninh Tri đã nhận người thân.

Bình luận (0)

Để lại bình luận