Chương 159

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 159

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi Ninh Tri tỉnh lại, đầu của cô rấtđau, bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc làm cô vô cùng chén ghét.
“Mẹ, Ninh Tri tỉnh rồi, con đã nói là nó sẽ không sao thế mà mẹ lại lo lắng một hai phải đưa nó đi bệnh viện.
“Con bé phát sốt, không đưa đến bệnh viện, nóng hỏng đầu thì phải làm sao bây giờ.” Mẹ Lâm thấy Ninh Tri mở to hai mắt liền nhanh chóng đi qua, “Tiểu Tri, con đã tỉnh rồi à? Con đột nhiên té xỉu khiến dì rấtlo lắng.”
Bà ấy muốn đưa tay kiểm tra nhiệt độ trên trán Ninh Tri liền bị Ninh Tri né tránh.
Ninh Tri không biết tại sao bản thân lại đột nhiên ở tɾong nhà họ Lâm, cô nhớ rõ mình bị đâm một dao trước khi rời khỏi Lục Tuyệt. Lúc đó cô nhớ tới những lời Bá Vương, cô nghĩ rằng mình sẽ chết tại nơi đó.
Mẹ Lâm kinh ngạc …
Lâm Điềm Điềm hừ một tiếng, “Mẹ, mẹ xem, con nhỏ không biết tốt xấu này, mẹ không cần đau lòng vì nó đâụ”
Trong giọng nói của Lâm Điềm Điềm tràn đầy không kiên nhẫn, “Nó không sao rồi, chúng ta nhanh chóng đi thử lễ phụcthôi, đêm nay nhà họ Lục sẽ tổ chức yến tiệc, kho” khăn lắm chúng ta mới lấy được thiệp mời, nhất định phải chuẩn bị cho thật tốt.”
“Nhà họ Lục tổ chức yến tiệc sao?” gần đây Ninh Tri không hề nghe mẹ Lục nói sẽ tổ chức yến tiệc.
Lâm Điềm Điềm nhìn người trên giường bởi vì phát sốt mà khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng, ngay cả môi cũng đỏ, tɾong mắt còn ánh nước, cô ta nhìn thế nào đều cảm thấy không vừa mắt.
Cô ta không hiểu được, mẹ của cô ta và mẹ của Ninh Tri rõ ràng là hai chị em ruột, cô ta với Ninh Tri cũng xem như có quan hệ huyết thống. Lúc Ninh Tri ở nhà họ Lâm, ăn uống cũng giống như cô ta nhưng tại sao chỉ có Ninh Tri ngày càng trở nên xinh đẹp, ngay cả làn da cũng ngày càng trắng nõn mà tướng mạo của cô ta chỉ được xem là thanh tú.
Đặc biệt hiện tại, Ninh Tri mặc một chiếc váy ngủ màu trắng, nằm trên trên giường, khuôn mặt nhỏ ửng hồng mang vẻ ốm yếu nhưng lại xinh đẹp khiến người ta chỉ muốn nắm tɾong lòng bàn tay mà nâng niụ
Khó trách, sau khi tên thiếu gia mập mạp nhà họ Dư nhìn thấy Ninh Tri liền muốn cưới Ninh Tri làm vợ, thậm chí tên kia còn nguyện ý đem cổ phần của nhà họ Dư đưa cho nhà họ Lâm làm sính lễ.
Lâm Điềm Điềm nhìn đến đỏ mắt.
Tuy nhiên, nghĩ đến việc hôm nay cô ta có thể tham gia yến tiệc của nhà họ Lục, có cơ hội tiếp xúc với thiếu gia nhà họ Lục, tɾong lòng cô ta mới thoải mái lên một chút. “Đêm nay tôi cùng mẹ đến tham gia yến tiệc nhà họ Lục, Lục tiên sinh và Lục phu nhân mở tiệc kỷ niệm ngày kết hôn, Lục phu nhân mời không ít thiên kim nhà hào môn”.
“Chúng ta lấy được hai cái thiệp mời, dì định sẽ tham gia yến tiệc cùng Điềm Điềm, con sinh bệnh, không thí¢h hợp đi ra ngoài, vừa hay có thể ở nhà nghỉ ngơi cho tốt.” Mẹ Lâm nói.
Trong lòng Ninh Tri mơ hồ có chút dự cảm không tốt, cô xốc chăn lên, chuẩn bị xuống giường, “Tôi phải trở về nhà họ Lục.” Ninh Tri cô sẽ không phát sốt đến mức hỏng đầu chứ?”.
Lâm Điềm Điềm nghe thấy Ninh Tri nói liền không thể tưởng tượng mà cười lạnh ra tiếng, “Cô đang nói mê sảng cái gì đấy? Cái gì gọi là trở về nhà họ Lục? Nhà chúng ta không đủ tư cách bám vào nhà họ Lục, nó lại dám nằm mơ muốn đến nhà họ Lục sao?”
“Tiểu Tri, có phải con không được nghỉ ngơi tốt không? Mẹ Lâm nghi hoặc nhìn Ninh Tri, “Hay con đến bệnh viện đi, con vẫn chưa hạ sốt, để bác sĩ kê thuốc cho con.”
Trái tim của Ninh Tri trầm xuống, dự cảm không tốt của cô giống như đã được chứng thực, “Tôi vẫn luôn sống ở nhà họ Lâm sao? Tôi và Lục Tuyệt không ở bên nhau sao?”
Lâm Điềm Điềm nhìn về phía Ninh Tri với ánh mắt giống như đang nhìn một người điên, “xem ra nó thật sự sốt đến hỏng đầu luôn rồi, co thế mà lại ảo tưởng mình cùng Lục Tuyệt ở bên nhau, còn không nhìn xem mình có thân phận gì à, không cha không mẹ, hiện tại có rấtnhiều thiên kim nhà hào môn muốn gả cho Lục Tuyệt, mày đừng nằm mơ nữa.”
Vẻ mặt của mẹ Lâm bối rối nhìn Ninh Tri, lần đầu tiên bà biết cháu mình cũng thí¢h Lục Tuyệt, “Ninh Tri, trước kia lúc Lục Tuyệt gia mắc bệnh tự kỷ con cũng chưa ¢hắc có cơ hội gả vào nhà họ Lục, huống hồ là bây giờ. Vào một năm trước Lục Tuyệt đã hết bệnh, bây giờ đang học cách quản lý tập đoàn Lục thị, tương lai hắn còn là người kế thừa tập đoàn nhà họ Lục.”
Bà nghiêm túc nói “Chúng ta nên thiết thực một chút, không nên vọng tưởng quá lớn, mặc dù vẻ ngoài vị thiếu gia nhà họ Dư không được tốt lắm, cơ thể có chút béo, nhưng nó là người thành thật, về sau nó nhất định sẽ đối xử tốt với con, con vẫn nên suy nghĩ lại xem.”
Từ lời nói của Lâm Điềm Điềm và mẹ Lâm, Ninh Tri đã chứng thực được những suy đoán không tốt tɾong lòng mình.
Một năm trước, sau khi trải qua vụ bắt cóc, bệnh tự kỷ của Lục Tuyệt tốt lên, hiện tại hắn đang quản lý tập đoàn nhà họ Lục.
Hiện tại cô và Lục Tuyệt không hề có quan hệ gì cả, tɾong trí nhớ của Lục Tuyệt đã không có cô nữa.
Gương mặt Ninh Tri bị sốt đến đỏ bừng, huyết sắc trên mặt dần biến mất.
Cô lập tức gọi Bá Vương ra, “Hiện tại, Lục Tuyệt có còn ký ức trước lúc tôi xuyên về hay không?”
Giọng nói của Bá Vương run lên, có chút rụt rè nói, chủ nhân, nhiệm vụ của cô đã h0àn thành.
Ninh Tri nhíu chặt mày, “Cho nên?”
Bá Vương Vào lúc nhiệm vụ của cô h0àn thành, hệ thống liền tự động xóa ký ức của Lục Tuyệt về cô, hắn chỉ mơ hồ biết có một người như vậy đang tồn tại, nhưng hắn sẽ không nhớ được hình dáng của người đó, cả giọng nói lẫn tên của cô đều không nhớ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận