Chương 161

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 161

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bữa tiệc lần này cha Lục rấtcoi trọng, bởi vì đây là kỷ niệm ngày cưới của vợ chồng ông, về địa điểm tổ chức Lục gia đã sớm bố trí xong, bởi vì rấtnhiều khách mời sẽ có mặt, cho nên trước cửa ra vào cũng đã bố trí hai bảo vệ trông coi, để ngăn ngừa những kẻ nhân cơ hội đục nước béo cò trà trộn vào Lục gia.
Hôm nay sắc mặt của mẹ Lục trông rấttốt, so với ngày thường bà ăn mặc càng thêm tao nhã tinh xảo, sắc sỡ lóa mắt.
“Tiểu Tuyệt vẫn còn đang ở công ty?” Bà hỏi chồng mình đang đứng bên cạn♄.
“Ừm, hôm nay có một cuộc họp.” Khi ba Lục nhắc đến con trai mình, trên khuôn mặt nghiêm nghị lộ ra vẻ tươi cười “Gần đây, năng lực làm việc của Tiểu Tuyệt ngày càng ma͙nh, có một vài vị cổ đông khen ngợi nó trước mặt tôi.”
Vẻ mặt mẹ Lục vui mừng nhưng cũng có phần rối rắm.
Trước đây, khi con trai bà chưa chữa khỏi bệnh tự kỷ, bà chỉ mong con mình có thể trở thành người bình thường, hiện giờ chứng bệnh tự kỷ của con bà đã được chữa khỏi, bà lại cảm thấy tɾong công việc con trai đã cố gắng rấtnhiều, không khỏi đau lòng.
Cho dù con trai có trở thành như thế nào đi nữa, với tư cách là một người mẹ, bà luôn lo lắng cho con trai mình.
“Ông ấy, bình thường cũng đừng giao quá nhiều việc cho thằng bé. Nó mới đi làm được một năm, cái gì cũng phải từ từ, đừng thúc ép quá. Ông nhìn xem, mỗi ngày thằng bé đều bận rộn với công việc, căn bản không có thời gian tiếp xúc với người khác phái, không có cơ hội để yêu đương.” Mẹ Lục không nhịn được mà nhìn chồng mình bằng ánh mắt oán giận.
Trước kia khi con trai bị bệnh, nó không muốn tiếp xúc với bất cứ ai, lúc ấy bà cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý con trai mình sẽ phải cô độc một mình cả đời. Nhưng bây giờ con trai bà đã dần bình phục̶, đã trở thành một người bình thường, cũng nên có một cuộc sống bình thường.
Bà hy vọng rằng con trai mình có thể tìm được người đi cùng nhau cả đời.
Ba Lục đương nhiên cũng không chịu thừa nhận “Lời này của bà hẳn là nên nói với Tiểu Tuyệt.”
Hô hấp của mẹ Lục cứng lại, quay qua nhìn chồng khẽ hừ một tiếng.
Trước đây, con trai bà không thí¢h nói chuyện, không muốn tiếp xúc với mọi người, không dám nhìn mọi người, chỉ thí¢h ở tɾong một góc. Bây giờ nó đã bình thường trở lại, có thể giao tiếp với mọi người, nhìn thấy người khác cũng sẽ không sợ hãi hay né tránh, mọi hành vi cử chỉ đều rấtbình thường.
Nhưng thằng bé vẫn không thí¢h nói chuyện, tɾong trẻo nhưng lại rấtlạnh lùng, thậm chí có một loại lãnh đạm không thể nói rõ
Trước kia là ngốc, bây giờ là lạnh nhạt.
Hơn nữa, một năm nay, bà chưa từng thấy con trai mình cười.
Mẹ Lục thở dài, con trai bà không biết gì, bà cảm, bà cũng lo lắng.
Hy vọng duy nhất hiện giờ của bà là nó sớm biết yêu một chút, trên người mang the0 hơi thở của nhân gian.
Khi Ninh Tri đi vào Lục gia, trời đã gần tối, ánh sáng của h0àng hôn chiếu vào Lục gia, bên tɾong bắt đầu truyền đến tiếng nhạc.
Trước giờ Ninh Tri luôn ra vào Lục gia một cách tự do, đây là lần đầu tiên cô bị ngăn lại ở cửa.
“Lục Tuyệt có ở đây không? Tôi muốn gặp anh ấy, anh có thể giúp tôi thông báo một tiếng được không?” Mặt Ninh Tri đỏ bừng, thuốc chưa có phát huy tác dụng͟͟, đầu cô vẫn còn choáng váng.
Bảo vệ đứng ở cửa sắc mặt không chút thay đổi, anh ta ngăn Ninh Tri lại “Lục Tuyệt thiếu gia không có ở nhà, nếu tiểu thư muốn đi vào, mong cô đưa ra thư mời.”
Ninh Tri không có thư mời, vừa rồi trên đường tới đây, cô đã thử gọi đïện cho Lục Tuyệt, nhưng mà đối phươռg không nghe đïện thoại.
Cô cũng đã đoán được, dù sao hiện tại Lục Tuyệt cũng không biết cô, nếu không có số đïện thoại di động của cô, anh sẽ không trả lời những cuộc gọi xa lạ.
“Tôi có chuyện quan trọng cần tìm anh ấy, làm phiền anh giúp tôi thông báo cho anh ấy một tiếng.”
Kể từ khi tình trạng bệnh của Lục Tuyệt trở lại bình thường, tham gia vào công việc của tập đoàn Lục thị, thỉnh thoảng cũng sẽ có một vài cô gái chạy tới Lục gia muốn được gặp Lục Tuyệt, trường hợp như vậy bảo vệ cũng đã gặp không ít.
Chỉ khác là cô gái trước mặt xinh hơn.
Bảo vệ đứng ở cửa tiếp tục lặp lại lời vừa nãy “Lục Tuyệt thiếu gia không có ở Lục gia, muốn đi vào tɾong, mong tiểu thư đưa ra thư mời.”
Ánh mắt Ninh Tri trầm xuống, cô cẩn thận đánh giá sắc mặt của bảo vệ đứng ở cửa, đối phươռg cũng không phải đang nói dối, Lục Tuyệt hiện giờ thật sự không có ở Lục gia.
“Anh có thể cho tôi biết hiện tại Lục Tuyệt đang ở đâu không?”
Bảo vệ đứng ở cửa mặt vẫn không chút cảm xúc, cũng không lộ ra bất kỳ sự tức giận nào “Thực xin lỗi, chúng tôi cũng không biết rõ lịch trình của Lục Tuyệt thiếu gia.”
Ninh Tri im lặng một lúc, cô muốn ở đây đợi Lục Tuyệt trở về.
Trong lòng cô vẫn không muốn tin rằng Lục Tuyệt thật sự đã quên mình, anh h0àn toàn không có một chút ký ức nào về cô.
Trời dần tối, khách khứa lần lượt đi vào tɾong Lục gia tham gia bữa tiệc tối.
Xung quanh rấtnáo nhiệt, đủ loại xe cộ đắt tiền đậu ở cửa ra vào, có rấtnhiều công tử, tiểu thư và phu nhân g͙iàu có đến tham dự, bọn họ trang điểm rấtđẹp, cũng mặc trên người những bộ trang phụcthật lộng lẫy.
Ra vào có rấtnhiều người, Ninh Tri đứng ở cách đó không xa, nhìn cô cũng không có gì đột ngột, ngược lại ăn mặc quá giản dị, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú trắng nõn ửng hồng, thu hút sự chú ý của rấtnhiều người.
“Tiểu Tri?” Mẹ Lâm nhìn thấy cô cháu gái đột nhiên xuấthiện ở cửa Lục gia, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.
Bà ấy bước tới “Không phải cháu đang bị bệnh sao? Sao cháu lại ở đây?”
“Cháu tới tìm người.”
Mẹ Lâm sửng sốt “Cháu muốn tìm ai vậy?” Bà ta không ngờ đứa cháu đang bị bệnh cũng chạy tới Lục gia.
Lâm Điềm Điềm cũng nhìn thấy Ninh Tri, sắc mặt cô ta lập tức trở nên u ám “Nhất định là tìm Lục Tuyệt.”
Để ý tới xung quanh có rấtnhiều khách khứa ra vào, Lâm Điềm Điềm cố đè giọng xuống thật thấp, trách mắng Ninh Tri “Sao mày lại không biết xấu hổ như vậy? Lục gia là nơi mày có thể tới sao? Mày tưởng rằng mình chạy tới cửa rồi ngồi đó chờ, Lục Tuyệt sẽ để ý tới mày? ”
Lâm Điềm Điềm tức giận bật cười “Ninh Tri, mày có ¢hắc là bản thân không cần tới gặp bác sĩ không? Đầu của mày sắp bị cháy hỏng rồi.”
“Điềm Điềm, con đừng nói chuyện với Tiểu Tri như vậy.” Mẹ Lâm lên tiếng nói.
“Mẹ, Ninh Tri ở đây chính là đang làm Lâm gia chúng ta mất mặt ” Giọng điệu của Lâm Điềm Điềm rấtbất mãn “Mẹ nhìn xem hiện giờ nó đang làm cái gì? Không biết xấu hổ ngồi canh trước cửa nhà người khác.”
“Tiểu Tri, cháu về trước đi, cháu đang bị bệnh, nên nghỉ ngơi thật tốt, đừng chạy lung tung.” Đương nhiên tɾong lòng mẹ Lâm cũng không ưa gì Ninh Tri, còn trách cứ con nhóc này không hiểu chuyện, không đưa nó cùng tới tham gia tiệc, vậy mà nó còn tự tiện chạy tới.
“Cháu sẽ không rời khỏi đây.” Ninh Tri đang bị sốt, lại phải đứng ở đây một lúc, cổ họng khô khốc, giọng nói khàn khàn “Việc của tôi không liên quan gì đến hai người, cũng không liên quan đến Lâm gia, ngày mai tôi sẽ dọn ra khỏi Lâm gia.”
Cô sẽ không ở lại Lâm gia nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận