Chương 165

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 165

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi bác sĩ Kim giúp Ninh Tri chẩn đoán bệnh, ông ấy kê đơn thuốc, sau khi dặn dò xong một số điều cần phải lưu ý mới rời đi.
Lục Tuyệt đích thân rót một chén nước ấm cho Ninh Tri, “Uống mấy ngụm rồi uống thuốc.”
Ninh Tri không khách sáo chút nào, thoải mái nhận lấy cốc nước mà Lục Tuyệt đưa tới, uống một ngụm nhỏ cho đỡ khô cổ họng, uống thuốc xong liền đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Bây giờ cô cùng Lục Tuyệt không có quan hệ gì, cô cũng không có tư cách ở lại chỗ này.
Lục Tuyệt nhìn thấy cô gái đột nhiên đứng lên, “Sao vậy?”
“Muộn rồi, em phải về.”
Lục Tuyệt vô thức nhíu mày, hắn đột nhiên muốn lên tiếng nói cô ở lại, không hiểu sao, hắn cảm thấy cô nên ở lại Lục gia, nên cùng mình ở chung một chỗ.
Hắn nhe0 mặt lại, cảm thấy bản thân đúng là điên rồi, hôm nay là lần đầu tiên hắn gặp cô, vì sao tɾong đầu hắn lại có nhiều suy nghĩ khác lạ như vậy?
“Anh cũng đã nói người mang đồ ăn lên đây, em vẫn chưa ăn cơm, chờ em ăn xong, anh đưa em về.” Thấy cô muốn từ chối, Lục Tuyệt lại lên tiếng “Yến tiệc vẫn chưa kết thúc, bên dưới đều là khách mời, em muốn để bọn họ nhìn thấy mình đi ra từ phòng của anh?”
Trước đây đều là Ninh Tri bắt nạt Lục Tuyệt, nhưng bây giờ, ngược lại cô là người bị bắt nạt
Lục Tuyệt nói người làm mang tới một ít thức ăn nhẹ, còn có cháo ngao, hiện tại cô đang bị bệnh, không thí¢h hợp ăn đồ ăn nhiều dầu mỡ.
Lục Tuyệt ngồi bên cạn♄ Ninh Tri, im lặng nhìn cô ăn.
Dưới ánh đèn, cái miệng nhỏ nhắn của Ninh Tri hồng nhuận, hai má trắng nõn phồng lên, Lục Tuyệt nóng lên, lồng ngực như bị một móng vuốt nhỏ cào khẽ, hắn đột nhiên lên tiếng “Không phải là anh từng hôn em rồi đấy chứ?”
Nếu không thì tại sao hắn lại biết nơi đó có vị ngon như thế nào?
Nghe được câu hỏi của Lục Tuyệt, hô hấp của Ninh Tri trở nên cứng lại, cô cảm thấy mặt mình càng thêm nóng.
Cô ổn định nhịp tim, liếc mắt lườm Lục Tuyệt một cái, không trả lời câu hỏi của hắn “Em ăn xong rồi.”
Ánh mắt của Lục Tuyệt tối sầm lại, chậm rãi rời khỏi môi của cô, hắn nói “Anh đưa em về.”
Bây giờ Lục Tuyệt vẫn thí¢h mặc màu đỏ, thậm chí còn đỏ hơn trước, giống như màu của máu tươi, màu sắc này càng khiến hắn lạnh lùng và tái nhợt, khuôn mặt ngây thơ có thêm vài phần yêu nghiệt.
Hắn đứng dậy, dáng người cao to, tɾong trẻo nhưng mang the0 khí chất lạnh lùng, không hiểu sao mang tới cho người ta cảm giác ngột ngạt.
Ninh Tri không từ chối.
Yến tiệc dưới lầu vẫn chưa kết thúc, các vị khách đang vui vẻ trò chuyện với nhaụ
Lục Tuyệt đưa Ninh Tri xuống bằng thang máy, tránh được đám đông nhưng sự đẹp đôi của hai người họ vẫn thu hút sự chú ý của nhiều người.
Các vị khách nhìn thấy cô gái đi bên cạn♄ Lục Tuyệt mặc một chiếc váy màu lam nhạt, nước da trắng như tuyết, vội vàng liếc mắt một cái, lại càng khiến cho không ít người kinh ngạc.
Lục Tuyệt đã cho người chuẩn bị sẵn xe.
Bước vào hoa viên, hắn vô thức muốn kéo tay Ninh Tri bên cạn♄ mình, như thể động tác này hắn đã làm hơn một nghìn lần.
Lục Tuyệt cũng ý thức được hành động của mình, hắn không khỏi kinh ngạc một chút, tay nắm thành quyền.
Trong xe rấtyên tĩnh.
Ninh Tri và Lục Tuyệt đều ngồi ở ghế sau của xe, một bên trái và một bên phải.
Mặc dù đã uống thuốc, nhưng Ninh Tri vẫn chưa có dấu hiệu hạ sốt, đầu vẫn còn choáng váng, hiện tại cô chỉ muốn mau chóng nghỉ ngơi.
Bên cạn♄, Lục Tuyệt rấtyên lặng.
Cho đến khi xe dừng trước cửa Lâm gia, thấy Ninh Tri xuống xe, Lục Tuyệt cũng the0 xuống xe.
“Nhớ uống thuốc rồi nghỉ ngơi sớm một chút.” Lục Tuyệt dặn dò.
Ninh Tri liếc nhìn hắn một cái, cảm thấy có chút không quen, sau khi bình phục̶, Lục Tuyệt lại quan tâm đến người khác.
Ninh Tri thuận miệng trả lời rồi xoay người đi vào Lâm gia.
Trong bóng đêm, bóng dáng mảnh khảnh của cô gái biến mất vào tɾong phòng, Lục Tuyệt vô thức đưa tay lên che ngực.
Nơi đó đang đập vô cùng điên cuồng, cảm giác mơ hồ kỳ lạ gần như bao phủ lấy hắn.
Trong nhà.
Lâm Điềm Điềm và mẹ Lâm vẫn chưa quay về.
Ninh Tri trực tiếp trở về phòng, cô định ngày mai sau khi lấy được ấn ngọc nhỏ sẽ rời khỏi Lâm gia.
Cô nằm ở trên giường gọi hệ thống ra “Cậu nói trí nhớ của Lục Tuyệt đã bị hệ thống xóa bỏ, nhưng vì sao anh ấy vẫn còn cảm giác đối với tôi? Anh ấy còn gọi tôi là Tri Tri.”
Hệ thống “Chủ nhân, tôi không hiểu được tình cảm của con người.” Ninh Tri rấtmuốn đánh hệ thống một trận, hít sâu một hơi, “Có thể làm cho Lục Tuyệt khôi phụclại trí nhớ được không?”
Hệ thống “Chủ nhân, vấn đề này cô đã từng hỏi qua.”
“Tôi biết.” Ninh Tri đương nhiên biế chuyện này cô đã hỏi qua mấy lần, chỉ là cô vẫn không từ bỏ ý định, bản thân rấttham lam, muốn Lục Tuyệt lấy lại được ký ức lúc trước, cũng muốn bệnh tình của Lục Tuyệt được chữa khỏi hẳn.
Bệnh tình hồi phục̶, vẫn còn trí nhớ cùng ký ức của lúc trước, mới là Lục Tuyệt h0àn chỉnh.
Hệ thống muốn giả chết.
“Có thể dùng mặt trời nhỏ để đổi không?” Ninh Tri biết hệ thống rấtthí¢h mặt trời nhỏ, “Hiện tại tôi còn hơn ba nghìn mặt trời nhỏ, có thể cho cậu toàn bộ, chỉ cần Lục Tuyệt có thể khôi phụclại trí nhớ.”
Hệ thống ấp úng “Không được.”
“Năm nghìn mặt trời nhỏ.”
“Tám ngàn mặt trời nhỏ?”
Ninh Tri nghiến răng, “Mười nghìn mặt trời nhỏ, tôi muốn trí nhớ của Lục Tuyệt.”
Hệ thống nuốt nước bọt, “Chủ nhân, sau khi cô h0àn thành nhiệm vụ lần trước, còn một nhiệm vụ bổ sung chưa được mở kho”a.” Ninh Tri sửng sốt “Không phải lần trước là nhiệm vụ cuối cùng của tôi sao? Còn có nhiệm vụ khác nữa?”
Hệ thống “Tôi không có lừa chủ nhân, lần trước là trao đổi của lần trước, bệnh tình của Lục Tuyệt cũng đã khỏi hẳn, nhiệm vụ bổ sung thêm vào vẫn chưa h0àn thành cũng không có ảnh hưởng gì tới bệnh tình của Lục Tuyệt, cho nên không cần phải chú ý đến nó.” Ninh Tri trầm mặc một hồi, “Là nhiệm vụ gì? Nếu như tôi h0àn thành nhiệm vụ kia, có thể khôi phụctrí nhớ cho Lục Tuyệt?”
Hệ thống “Thời gian của nhiệm vụ là ở tương lai, ngăn cản Lục Tuyệt tự sát, nếu như nhiệm vụ thất bại sẽ không có ảnh hưởng. Nếu nhiệm vụ thành công, chủ nhân có thể được khen thưởng.” Nghe những lời này của hệ thống, trái tim của Ninh Tri chùng xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận