Chương 174

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 174

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày hôm sau, khi Ninh Tri tỉnh dậy, Lục Tuyệt đã không còn ở tɾong phòng của cô.
Cô được hắn dỗ dành một lúc liền chìm vào giấc ngủ. Cô không biết đêm qua hắn rời đi khi nào và bằng cách nào.
Lúc Ninh Tri xuống lầu, ông cụ Ninh đã dậy từ sớm, đang ngồi uống trà tɾong phòng khách.
“Ông nội, chào buổi sáng.”
“Cháu dậy rồi? Bữa sáng đã chuẩn bị xong, chúng ta đi ăn đi.” Hôm nay hơi thở của ông cụ Ninh rấttốt.
Ninh Tri đi tới, đỡ ông cụ, cùng đi đến phòng ăn, cùng ăn cơm.
Sau khi ăn sáng xong, Ninh Tri nghe được quản gia đi vào bẩm báo “Lão gia, Lục thiếu gia tới đây, muốn thăm ngài.”
“Lục gia?” Ông cụ Ninh gật đầu, “Mau dẫn cậu ấy vào.”
Bên cạn♄, Ninh Tri nghe thấy Lục Tuyệt đến đây, cô đã rấtkinh ngạc.
Tối hôm qua, hắn lén lút the0 cô vào tɾong nhà tránh mặt người nhà, vào phòng cô, không ngờ sáng nay lại công khai qua đây, trực tiếp đến thăm ông nội.
Lục Tuyệt rấtnhanh đã bước vào, quần áo trên người hắn cũng đã thay sang một bộ khác, bởi vì bộ vest ngày hôm qua đã bị Ninh Tri dày vò cho nhăn nhúm, sau khi rời khỏi Ninh gia, hắn đã lập tức tới khách sạn thay một bộ quần áo khác.
“Ông nội Ninh, xin chào, cháu tên là Lục Tuyệt.”
Ông cụ Ninh chỉ cần nhìn thoáng qua đã nhận ra Lục Tuyệt là chàng trai trẻ đã the0 cháu gái của ông tɾong bữa tiệc tối qua, ông ấy nhìn Lục Tuyệt một cách sắc bén, “Lục Đông Chu có phải là ba của cậu không?”
Lục Tuyệt vô cùng khiêm tốn cũng không hống hách, “Vâng, ông nội Ninh.”
“Cậu gọi tôi là ông Ninh là được.” Ông cụ Ninh không muốn bị thằng nhãi này chiếm được tiện nghi, đừng tưởng vừa rồi ông không nhìn ra, vừa rồi khi Lục Tuyệt đi vào đầu tiên hắn nhìn chính là cháu gái của ông ấy.
Thằng nhãi này lại thèm muốn viên ngọc tɾong tay Ninh gia, lá gan quả thật rấtlớn.
Ninh Tri ngoan ngoãn ngồi một bên, h0àn toàn khác với tiểu yêu tinh tối qua quấy rầy Lục Tuyệt muốn đoạt lấy mặt trời nhỏ, cô nhỏ giọng nói “Ông nội, cháu từng nghe ông nói qua, trước kia quan hệ của Lục gia với Ninh gia rấttốt, cậu ấy gọi ông là ông nội cũng không phải xa lạ.”
Ông cụ Ninh vẫn luôn thươռg cô cháu gái này của mình, lời của cô, đương nhiên ông ấy sẽ không phản đối.
“Cậu tới gặp tôi có chuyện gì?” Ông cụ Ninh hỏi Lục Tuyệt.
Lục Tuyệt liếc nhìn Ninh Tri một cái, rồi mới chậm rãi trả lời “Cháu thay ba cháu tới thăm ông.”
Vẻ mặt của ông cụ Ninh cũng dịu đi vài phần.
“Còn nữa, cháu muốn gặp Tri Tri.” Lục Tuyệt rấtthành thật.
Ông cụ Ninh tức giận lập tức trừng mắt nhìn hắn, dựng râu lên “Cháu gái của tôi từ khi tới lượt cậu tới gặp?” Thằng nhóc này thật to gan, ở trước mặt của ông lại dám thèm muốn cháu gái của mình.
Thấy ông cụ Ninh tức giận, Ninh Tri nhanh chóng giải thí¢h “Ông nội, Lục Tuyệt là bạn trai của cháụ”
Trong phòng làm việc, bầu không khí nghiêm túc.
Lục Tuyệt ngoan ngoãn đứng trước bàn làm việc, lắng nghe câu hỏi của ông cụ Ninh.
Ngoài cửa, Ninh Tri bình tĩnh chờ đợi, cô đã trải qua một lần nên không lo lắng chút nào.
Trước kia Lục Tuyệt có thể làm cho ông cụ hài lòng, hiện giờ sau khi Lục Tuyệt đã trở lại bình thường, việc hắn có thể ứng phó với ông cụ lại càng không có vấn đề gì.
Cũng không biết qua bao lâu, cửa thư phòng mới mở ra.
Ninh Tri thấy ông cụ Ninh đi ra đầu tiên.
“Ông nội.”
Ánh mắt của cô dừng lại trên người Lục Tuyệt đang đi the0 phía sau ông cụ Ninh, nhìn thấy kho”e miệng của hắn cong lên, đôi mắt đen ướt át.
Khi ông nội đi tới trước mặt, Ninh Tri đi tới bên cạn♄ Lục Tuyệt, nhỏ giọng hỏi “Anh cùng ông nội nói chuyện gì vậy?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ninh Tri trắng trẻo, đôi mắt đen láy như nước đầy tò mò, thật đáng yêụ
Lục Tuyệt trộm nắm lấy tay cô “Anh xin ông nội đem công chúa nhỏ của Ninh gia gả cho mình.”
Nghe được lời Lục Tuyệt nói, kho”e môi của Ninh Tri cong lên, cô lặng lẽ dùng đầu ngón tay gãi vào lòng bàn tay Lục Tuyệt.
Ninh Tri muốn hỏi Lục Tuyệt thái độ của ông nội như thế nào, liệu ông có đồng ý hay không, nhưng giây tiếp the0 ông cụ đang đi phía trước đột nhiên quay lại.
Ninh Tri không kịp bỏ tay Lục Tuyệt ra, lập tức bị ông nội nhìn thấy mình cùng Lục Tuyệt đang nắm tay.
Sự bối rối cùng khẩn trương này không hiểu sao khiến cho cô có cảm giác giống như mình yêu sớm bị ba mẹ phát hiện, đồng thời có cảm giác xấu hổ.
Ông cụ Ninh tức giận đến trợn tròn mắt, ở tɾong mắt của ông thì cháu gái của ông nhất định đã bị thằng nhãi Lục Tuyệt này làm hư, câu mất tim rồi.
“Tiểu Tưởng, tiễn khách.” Ông cụ Ninh trực tiếp gọi quản gia tới đuổi Lục Tuyệt đi.
“Thằng nhóc hôi hám, cậu còn không buông tay ra?” Ánh mắt sắc bén của ông cụ Ninh rơi vào bàn tay đang nắm chặt của cháu gái mình của Lục Tuyệt, ông dùng gậy gỗ gõ xuống đất, ra hiệu Lục Tuyệt mau buông ra.
“Lục Tuyệt thiếu gia, mời đi bên này.” Quản gia nghe the0 mệnh lệnh của ông cụ Ninh, tiến lời mời Lục Tuyệt rời đi.
Ninh Tri đã sớm biết thái độ của ông nội nên cũng không cảm thấy có gì bất ngờ, ông vẫn phản đối như cũ.
Từng trải qua một lần, Ninh Tri biết chỉ cần cô thí¢h, ông nội sẽ không kiên quyết phản đối, ông cụ luôn đặt cảm xúc của cô lên hàng đầụ
Cho nên cô cũng không cần phải quá lo lắng cùng khẩn trương.
Lúc này, tay Lục Tuyệt đang nắm lấy tay cô hơi dùng sức một chút, sau đó hắn mới buông tay ra.
“Ông nội Ninh, hôm khác cháu lại đến thăm ông.” Sắc mặt của Lục Tuyệt bình tĩnh, đôi mắt ướt át nhìn về phía Ninh Tri, mang the0 vài phần ấm ức giống như đang nói, ông nội không thí¢h hắn.
Ninh Tri mím môi trộm cười, giống như trước đây, Lục Tuyệt sợ ông nội của cô.
Bên phía công ty còn có chút việc, Lục Tuyệt chỉ có thể bay trở về thành phố b.

Bình luận (0)

Để lại bình luận