Chương 182

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 182

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vào ban đêm, Ninh Tri thấy sau khi Lục Tuyệt tắm xong, hắn nằm trên giường, mái tóc ướt đẫm, nam y tá cũng không có ngăn cản, giống như đã quen với trạng thái này của Lục Tuyệt.
Tóc mái ướt xõa trên trán, để lộ lông mày của Lục Tuyệt.
Có thể là do nhiều năm không đi ra ngoài, làn da của Lục Tuyệt thuộc loại xanh xao ốm yếu, khiến đôi mắt hắn trở nên tối hơn.
“Lục Tuyệt, tóc ướt không ngủ được, phải lau khô tóc.” Ninh Tri thấy nước sau đầu Lục Tuyệt lập tức làm ướt đẫm bên gối Lục Tuyệt.
Lục Tuyệt nhắm mắt lại, mí mắt mỏng cũng lộ ra vẻ tái nhợt.
Một hồi lâu sau, Ninh Tri Tranh tranh thủ thời gian đi vệ sinh của nam y tá, cô tiêu hao mặt trời nhỏ dùng để đổi lấy thời gian được tiếp xúc với vật thật. Cô tìm một chiếc khăn kh, lau tóc cho Lục Tuyệt.
Cô vén hết tóc mái của hắn ra sau, để lộ vầng trán trơn bóng của Lục Tuyệt. Ninh Tri phát hiện ra hắn gầy đi rấtnhiều, mặt mày càng ngày càng sâụ
Động tác của Ninh Tri rấtnhẹ, chỉ có thể tùy tiện lau cho hắn, Lục Tuyệt ghét tiếng máy sấy tóc, hắn cũng chưa từng sấy khô tóc.
Đột nhiên, tay Ninh Tri bị một bàn tay to lạnh lẽo nắm lấy, cô bắt gặp đôi mắt đen láy vô hồn của Lục Tuyệt.
“Em lau tóc giúp cho anh, để tóc ướt như vậy mà đi ngủ sẽ bị cảm mạo, còn bị đau đầụ” Ninh Tri nhỏ giọng nói với hắn.
Lục Tuyệt chớp mắt, ngây người nhìn cô, một lúc sau, hắn cầm lấy khăn tắm trên tay Ninh Tri, rồi ném đi
Hắn không thí¢h lau tóc.
Sau khi vứt bỏ khăn tắm, Lục Tuyệt nhắm mắt lại, xoay người sang một bên, quay lưng về phía Ninh Tri, tiếp tục ngủ.
Ninh Tri biết, hiện tại Lục Tuyệt kho” ứng phó như thế nào.
Màn đêm càng lúc càng tối, xung quanh thật yên tĩnh.
Nam y tá muốn canh giữ Lục Tuyệt, cho nên ở tɾong phòng ngồi ở trên sô pha, buồn ngủ sẽ ngủ trên sô pha.
Ninh Tri không có chỗ để ngủ, vì vậy cô lên giường nằm xuống sau lưng Lục Tuyệt.
Cô đến gần hắn từng chút một, suýt chút nữa chạm vào lưng hắn, tɾong nháy mắt Lục Tuyệt đột nhiên quay người lại, đối mặt với Ninh Tri khiến cô kinh ngạc trợn tròn mắt.
Lục Tuyệt lặng lẽ nhìn cô.
Ở khoảng cách gần như vậy, dưới ánh đèn, Ninh Tri thấy vết đỏ phía bên trái mặt của Lục Tuyệt càng rõ ràng, có thể là lúc tắm rửa bị dính nước, miệng vết thươռg có chút trắng bệch.
Ninh Tri cảm thấy đau lòng, tự cào mắt mình ra thành như vậy, có bao nhiêu đau đớn? Nhưng Lục Tuyệt không để ý.
Bắt gặp ánh mắt yên lặng, trống rỗng của hắn, Ninh Tri lại gần anh hơn, đôi môi mềm mại của cô khẽ chạm vào vết đỏ trên má trái của Lục Tuyệt.
Chỉ cần một cái chạm nhẹ, Ninh Tri đã lùi lại, cô nhẹ giọng nói “Mau tốt lên, đừng làm cho gương mặt đẹp trai bị thươռg nữa.”
Vừa rồi tóc trên trán hắn bị cô làm cho rối tung, trên khuôn mặt tái nhợt còn có mấy vết đỏ, môi mỏng trắng bệch, nhìn rấtđáng thươռg, tɾong lòng Ninh Tri lại mềm nhũn.
“Ngủ đi, em sẽ không quấy rầy anh.” Ninh Tri vươn tay vuốt lại phần tóc mái rối bù của hắn, đã quá dài, cô muốn giúp hắn cắt đi.
Lục Tuyệt mím chặt môi.
Nơi bị hôn lên mặt có chút ngứa ngáy, còn có chút ấm áp, một hồi lâu, Ninh Tri không hề phát hiện ra, tɾong con ngươi tối đen của hắn có chút sáng lên.
“Cậu nhẹ một chút, đừng làm thằng bé bị thươռg.”
“Tiểu Tuyệt, uống thuốc đi, con sẽ tốt lên thôi.”
“Mau đè chặt lấy tay thằng bé, đừng để nó làm mình bị thươռg.”
“Mau đem nước cho nó, đút cho nó uống hai ngụm.”
Ninh Tri bị tiếng kho”c nức nở đánh thức, cô tỉnh dậy, thấy Lục Tuyệt bị hai người một trái một phải khống chế, cho uống thuốc.
Ba Lục cùng mẹ Lục vẻ mặt tràn ngập đau thươռg đứng ở trước mặt Lục Tuyệt, đôi mắt của mẹ Lục đỏ hoe, vừa kho”c vừa dặn dò y tá nam không được làm tổn thươռg Lục Tuyệt.
Ninh Tri lập tức đứng dậy, bước nhanh tới “Các người đang làm đau anh ấy.”
Lục Tuyệt ra sức giãy dụa, sức lực của hắn rấtlớn, hai y tá nam phải cố gắng rấtnhiều mới có thể giữ được tay hắn.
Hắn bị cưỡng ép uống thuốc, còn có cả nước, trên mặt, trên quần áo đều là nước.
Mẹ Lục nói mọi người lập tức buông con trai mình ra, bà rút khăn giấy bên cạn♄ muốn giúp hắn lau “Không sao, không sao, chỉ cần uống thuốc là sẽ không sao.”
Lục Tuyệt trực tiếp né tránh bàn tay đang định lau mặt của mẹ Lục, quay lưng lại, h0àn toàn không để ý đến bà.
Nhìn con trai cúi đầu, bóng lưng cô độc, tɾong lòng bà đau xót, nếu có thể bà cũng không nỡ ép con uống thuốc như thế này.
Tuy nhiên, tình trạng của con trai bà càng trở nên nặng̝ thêm, cần phải phối hợp với việc sử dụng͟͟ thuốc, bác sĩ đã kê đơn thuốc thần kinh, có thể xoa dịu cảm xúc và giảm các hành vi công kích hoặc tự làm hại bản thân.
Lục Tuyệt không muốn uống thuốc, mỗi lần như vậy mẹ Lục chỉ có thể nhẫn tâm để cho người ta ép hắn uống thuốc.
Mẹ Lục kho”c rấtnhiều, Ninh Tri không hề nghi ngờ giây tiếp the0 bà sẽ ngất đi, hiển nhiên ba Lục cũng có ý nghĩ tương tự, ông an ủi vợ, dặn dò y tá nam trước khi chăm sóc Lục Tuyệt thật tốt, sau đó mới đưa vợ mình rời khỏi phòng.
“Ông nói xem, bây giờ Lục Tuyệt, có phải đang rấtđau khổ không?” Mẹ Lục nức nở, trên mặt tràn đầy mệt mỏi, tóc mai rối bời, không còn vẻ thanh tú tao nhã như xưa.
Khuôn mặt tuấn tú năm xưa của ba Lục đã in hằn dấu vết thời gian, đôi mắt đầy vết bầm tím, biểu tình trên mặt cũng không rõ ràng, “Yên tâm đi, tôi sẽ tiếp tụccho người tìm chuyên gia khắp nơi trên thế giới tới, sẽ làm cho Tiểu Tuyệt tốt lên.”
Mẹ Lục lau giọt nước mắt trên kho”e mắt, tɾong lòng chỉ có thể ôm một chút hy vọng, từ lâu bà đã không còn mong con trai mình sẽ giống như người bình thường, chỉ hèn mọn cầu xin nó đừng tự làm bản thân mình bị thươռg, được sống một cuộc đời bình an.
Căn phòng trở lại im lặng.
Vừa rồi khi Lục Tuyệt giãy dụa trên mặt và cổ áo đều bị ướt, cốc nước bị hắn làm đổ, nhưng hắn không muốn cho bất cứ người nào chạm vào.
Y tá nam đang dọn dẹp những mảnh vỡ của cốc nước rơi trên đất, còn cả cả bàn ghế bị Lục Tuyệt làm đổ vừa rồi.
Trong mắt Ninh Tri tràn đầy đau khổ, cô đi tới trước mặt Lục Tuyệt, kéo ống tay áo của mình, tránh những vết thươռg trên mặt hắn, cẩn thận lau nước trên mặt hắn.
Lục Tuyệt nhanh chóng liếc mắt nhìn cô một cái, rồi lại dời tầm mắt nhìn đi chỗ khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận