Chương 44

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 44

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấy Hứa Tinh Tinh mất kiểm soát như thế, Lý Doãn Thành vội vàng đứng dậy dìu cô.
“Tinh Tinh, anh không nghĩ như thế, anh thí¢h em, thươռg em mà…”
“Anh đủ rồi Anh là một tên khốn Sau này anh đừng xuấthiện trước mặt tôi nữa ”
Tay Lý Doãn Thành bị hất ra, nhìn Hứa Tinh Tinh không cho mình đỡ cô lên, còn lồm cồm bò dậy chạy xa ra mà trốn, Lý Doãn Thành cũng cáụ
“Vậy em muốn anh làm thế nào? Chẳng phải em ép anh sao? Em không biết ai biết, cũng không cho anh chia tay với Lâm Nhã, anh có thể làm gì được bây giờ? Mẹ kiếp, anh…”
“Lý Doãn Thành, anh không thể ỷ vào chuyện em thí¢h anh mà ức hiếp anh em như thế ”
Tiếng nói bình tĩnh vụn vỡ khiến lửa giận ngùn ngụt của Lý Doãn Thành tan biến nhanh như gió. Thấy Hứa Tinh Tinh bình tĩnh nói câu này, tɾong mắt cô chứa đầy đau lòng và áy náy.
“À, thôi được rồi, anh sẽ đồng ý với tất cả những gì em nói.” Lý Doãn Thành thỏa hiệp, anh không thể giận Hứa Tinh Tinh được.
“Nào, để anh dìu em đứng dậy, em đừng ngồi dưới đất.
“Không cần anh, em tự làm được, anh ra ngoài trước đi.”
Phù Lý Doãn Thành thở dài, vuốt tóc trên trán lên.
“Được rồi.”
Anh quay người đi hai bước, rồi quay lại nhặt mặt nạ lên tɾong cơn hậm hực, còn nhìn thoáng qua Hứa Tinh Tinh nhưng thấy cô không thèm nhìn mình, anh càng chạnh lòng hơn.
Lý Doãn Thành đe0 mặt nạ rồi quay người mở cửa đi ra ngoài.
“Rầm ”
Cửa bị đóng lại thật ma͙nh.
Hứa Tinh Tinh không hề hoảng sợ, cô không giả vờ nữa mà là ngồi xuống đất như thế, điều chỉnh tư thế dựa vào sofa một cách thoải mái.
Nói như thế nào đây, ở chỗ Lý Doãn Thành không có vấn đề gì, cảm giác đùa giỡn một thiên chi kiêu tử như thế rấtthú vị. Một đàn anh đẹp trai, tự tin và g͙iàu có biến thành một con chó ngay tức khắc, làm cho người ta nhớ lại là thấy kích động khó kìm nén thật.
Lý Doãn Thành cố kìm nén cơn giận, anh đi vừa cài khuy áo vest, vạt áo che đi phần giữa hai ͼhân hơi ướt của anh, vốn dĩ quần đen khiến vệt nước không rõ ràng nên bây giờ che lại, chẳng còn dấu vết gì.
Lý Doãn Thành nhìn về phía Lâm Nhã đứng ban đầu, ở đó không có người, đông người không dễ tìm nên anh đứng tại chỗ chờ Lâm Nhã.
Chỉ tɾong chốc lát, khi khúc nhạc này kết thúc, Lý Doãn Thành thấy Lâm Nhã cầm một cốc rượu vang đỏ, vừa đi vừa cười nói với một người đàn ông mặc tây trang trắng. Trông bọn họ như thế rõ là vừa mới nhảy xong điệu này.
“A Thành? Anh về khi nào vậy?” Lâm Nhã thấy Lý Doãn Thành, bèn lẳng lặng bước xa Đoàn Vũ Thanh một chút.
“Anh về được một lúc rồi.” Lý Doãn Thành không vui nên nói chuyện khá là lạnh lùng. Lâm Nhã tưởng là Lý Doãn Thành thấy mình nhảy với người khác nên ghen tị, cô ta bước tới nắm tay anh, giới thiệu
“A Thành, , đây là một người bạn cũ từ lâu của em, Đoàn Vũ Thanh Anh ấy là một nhiếp ảnh gia rấtgiỏi. Anh Vũ Thanh, đây là bạn trai em, Lý Doãn Thành.”
“Chào anh.” Lý Doãn Thành vươn tay, anh có biết tới Đoàn Vũ Thanh, con trai thứ nhà họ, chỉ là khác vòng bạn bè nên không quen thân.
“Chào cậụ” Đoàn Vũ Thanh đáp lại, không có gì đáng nói.
Thấy hai người bắt tay rồi không nói gì, bầu không khí hơi làNhã bước ra hòa giải.
“A Thành, anh không biết vừa rồi may mà có anh Vũ Thanh cứu em một bàn.”
“Hả, vậy à? Cảm ơn anh Đoàn đã chăm sóc bạn gái tôi, tôi mời anh một ly.” Lý Doãn Thành uống hết ly rượu, nghe giọng điệu này, dù anh đang đe0 mặt nạ thì người ta cũng đoán được anh đang cười mỉa.
“Chỉ là chuyện bình thường, không cần cảm ơn tôi. Nhã Nhã, anh có chuyện nên đi trước nhé, tạm biệt.” Đoàn Vũ Thanh như thể không thấy, y khẽ cúi người đi mất.
Y không có gì để nói với Đoàn Vũ Thanh, cũng chướng mắt trước màn diễn của tên này, bây giờ y chỉ còn chút cảm xúc tiếc nuối và phiền muộn thuở xưa với Lâm Nhã thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận