Chương 83

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 83

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tinh Tinh, tɾong chuyện của Lý Doãn Thành, người sai là anh ta, không liên quan gì tới em. Anh cũng không phải vật phẩm thì làm sao có thể nói cho là cho, anh thí¢h em, cũng chỉ yêu một mình em, em đừng nghe người khác nói gì cả. Anh sẽ giải quyết tốt, em phải tin anh như vậy, được không?”
Lòng Đoàn Vũ Thanh tê tái tan chảy, nâng mặt Hứa Tinh Tinh lên, cầm khăn dịu dàng lau nước mắt cho cô, không nhịn được cúi đầu hôn lên bờ môi ngăn chặn tiếng khóc của cô. Nụ hôn dịu dàng thắm thiết trấn an từng chút từng chút trên da thịt cô một cách cẩn thận, bao gồm cả âm hộ giữa hai ͼhân cô. Đầu lưỡi mềm mại liếm láp lên đóa hoa non nớt, đi sâu vào lối hẹp, kéo the0 mật hoa ra ngoài rồi vào tɾong, khi y nuốt xuống bụng, yết hầu trượt xuống…
Đoàn Vũ Thanh ôm Hứa Tinh Tinh đã ngất trên sofa lên, bế cô vào phòng ngủ trên giường, y dùng nước ấm lau nước mắt trên mặt Hứa Tinh Tinh, đắp chăn rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa phòng lại.
Lúc này, Đoàn Vũ Thanh mới có thời gian gọi đïện thoại cho Lâm Nhã.
“Alo, anh Vũ Thanh.”
“Lâm Nhã, em nói chuyện của chúng ta trước đây cho Tinh Tinh nghe à?”
Giọng nói của Đoàn Vũ Thanh lúc nào cũng có vẻ dịu dàng, cô ta nghe đã quen rồi, nhưng bây giờ sự chất vấn này khiến Lâm Nhã thấy phẫn nộ.
“Em nói thì sao? Chuyện của chúng ta trước đây có gì mà không nói được? Em chỉ nói thật thôi, anh muốn gạt cậu ta mãi à?”
“Đúng là không có chuyện gì không thể nói, nhưng anh mong em ấy nghe chuyện này từ anh chứ không phải là người ngoài, kèm the0 ám chỉ ác ý.” Đoàn Vũ Thanh cảm thấy rấtphiền phức, hành vi của Lâm Nhã làm y khó chịụ
“Ha, ha ha, người ngoài, nực cười biết chừng nào. Anh Vũ Thanh, sao anh lại đối xử với em như thế, anh đã nói là sẽ không bao giờ tức giận với em.” Đây là lời Đoàn Vũ Thanh từng nói tɾong một lần cuối tuần, Đoàn Vũ Thanh chở cô ta trên x đạp, cùng đi thả diềụ
Tiếng nói nghẹn ngào của Lâm Nhã không khiên Đoàn Vũ Thanh dao động được bao nhiêu, vốn là lòng y chỉ còn tình bạn ít ỏi với cô ta, bây giờ những gì cô ta làm đã đụng tới giới hạn của y.
“Vậy em coi như anh nuốt lời đi, khi chúng ta hẹn hò với nhau, chẳng phải em cũng nói là sẽ mãi mãi không chia tay với anh sao? Buột miệng hứa nhiều câu buồn cười, anh chỉ tin những chuyện anh làm được mà thôi.”
“Anh Vũ Thanh, anh thay đổi…” Lâm Nhã nhớ đến thiếu niên dịu dàng, kiên nhẫn và mang lại sự ấm áp cho cô ta chứ không phải nhanh nhẹn, nghiêm nghị như vậy.
“Anh không thể thay đổi được sao? Anh đã thay đổi đấy.” Khi Hứa Tinh Tinh hờn dỗi nói y thay đổi, y chỉ thấy cô thật đáng yêu, nhưng khi Lâm Nhã nói mình thay đổi với giọng điệu thất vọng như thế, y chỉ thấy nực cười, sau đó y cúp máy.
Khi Hứa Tinh Tinh tỉnh lại, cô vẫn còn nằm tɾong lồng ngực của Đoàn Vũ Thanh. Thấy Đoàn Vũ Thanh còn ngủ, Hứa Tinh Tinh giở trò xấu, định bóp mũi y nhưng chưa kịp đụng tới thì y đã túm lấy tay cô rồi.
“Anh cứ tưởng mình giả vờ ngủ là có thể nhận được nụ hôn chào buổi sáng từ Tinh Tinh chứ?” Đoàn Vũ Thanh nắm lấy bàn tay mềm mại không xương mà xoa, cô gái của anh, chỗ nào cũng đẹp. Mười ngón tay thon dài nhỏ nhắn, non ớt mềm mại, đầu ngón tay hồng nhạt, vì xương nhỏ nên khi nắm lấy vẫn thấy mềm mại. Đoàn Vũ Thanh vuốt ve mãi không nỡ buông, sờ từ kẽ tay tới đầu ngón tay, cuối cùng là hôn lên lòng bàn tay nhạy cảm.
Hứa Tinh Tinh cảm giác được bàn tay có vết chai ma sát ở kẽ tay, hơi ngứa hơi tê, cũng khá là thoải mái, bèn vươn bàn tay còn lại qua.
“Không có nụ hôn chào buổi sáng nào, em muốn anh mát xa cả tay này.”
Đoàn Vũ Thanh mỉm cười xoa tay cho cô, cúi đầu hôn lên lòng bàn tay.
“Em hài lòng với tay nghề của anh không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận