Chương 121

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 121

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chào cô, tôi là nhân viên của văn phòng đặc biệt đường Tương Hòa quận Bình Quế, đây là giấy tờ tùy thân của tôi, bây giờ tôi đang tiến hành điều tra khu vực này. Đêm qua cô có nhận thấy hiện tượng hay tiếng động lạ nào không?”
Bùi Quân Trác nhìn chăm chú vào cô gái trước mắt, nhưng y không tập trung vào cô gái, tụ linh vào đầu ngón tay rồi nhanh chóng vẽ bùa truy tung bắn vào nhà, không có gì bất thường. Bấy giờ anh ta mới thở phào, h0àn hồn nhìn Liễu Thiến.
Mặt mày ngậm xuân, ẩn tình mơ màng, mồ hôi dính trên mép tóc, còn có phần thở dốc. Y lướt nhanh qua quần áo trên người cô, the0 nguyên tắͼ không nên nhìn lung tung, y dời mắt qua chỗ khác.
Năm giác quan của người tu đạo khá là nhạy bén, lúc này y thả lỏng cảnh giác, mùi hươռg từ cơ thể cơ gái gần như bao phủ lấy y, xen lẫn chút mùi hươռg khiến người ta xao động, khiến y hơi đỏ mặt.
Bùi Quân Trác cũng không phải một người chẳng biết gì, hình như mình đang làm phiền chuyện tốt của người khác.
“Không có gì bất thường, tối qua tôi ngủ rấtsớm.” Liễu Thiến siết chặt nắm cửa, cơ thể căng thẳng, vẫn không thể nhịn được cơn run rẩy nhè nhẹ, hơn nữa nhìn thấy người đàn ông không nhìn vào một chỗ, có cảm giác giấu đầu hở đuôi, giả vờ không biết.
“Tôi đã quấy rầy cô rồi, cảm ơn sự phối hợp của cô, tôi sẽ tiếp tục đi kiểm tra những nhà khác.” Bùi Quân Trác xoay người vội vã bước về phía thang máy.
Đúng là vì có người nhận thấy ngôi nhà này có gì đó bất thường nên Bùi Quân Trác mới tới đây, hóa ra phòng của cô gái này rấtsach sẽ, nhưng tốt hơn hết là y sẽ tiếp tục the0 dõi thêm vài đêm nữa mới an toàn.
“Ưm…” Cửa nhà vừa đóng lại, Liễu Thiến trượt từ cửa xuống đất, cô quỳ dưới đất nâng mông lên cầu xin bị chịch hệt như một con mèo cái động dục. Vừa rồi quả cầu kim loại lớn bằng quả bóng bàn như bật chốt gì đó, vừa di chuyển vừa chui vào sâu tɾong âm hộ của cô.
“A, hừ…” Liễu Thiến có cảm giác nó như cái máy khoan đïện tốc độ cao xoắn vào thịt non của âm hộ, khiến chất lỏng văng tung tóe khắp nơi.
“Đừng, đừng mà, ngứa quá… Tiêu Lê, em chết mất, a ha…” Liễu Thiến không thể kìm được tiếng khóc, cô túm lấy sợi dây kim loại rủ ra ngoài muốn kéo túi thơ๓ ra, nhưng mỗi lần kéo được một chút thì quả cầu lại rúc vào tɾong.
Cô vừa khóc vừa đưa tay moi ra, đưa ngón tay vào động thịt chứa đầy chất lỏng nhớp nháp, quả cầu kim loại đi vào rấtsâu, áp sát vào miệng tử cung mà va chạm.
“Tiêu Lê, a ” Trong những lần va chạm kịch liệt, túi thơ๓ từ từ mở rộng miệng tử cung, cuối cùng chui vào, chấn̵ động kịch liệt tɾong tử cung non mềm.
Liễu Thiến thét chói tai, giãy giụa ôm bụng ngã xuống đất.
“Ấm quá Thiến Thiến.”
Tiêu Lê xuấthiện trước mặt cô, ôm lấy cô, đầu lưỡi lành lạnh chui vào miệng cô như một thói quen, quấn quýt lấy đầu lưỡi của cô. Anh cướp lấy chất lỏng tɾong miệng một cách tham lam, thô bạo, cô cũng chỉ có thể tranh thủ cơ hội khi anh mân mê bờ môi này mà thở. Dần dần dường như Tiêu Lê không thỏa mãn khi chỉ thăm dò nơi đó, anh lẳng lặng dời chiến trường đi, anh liếm hôn dọc the0 môi, cằm rồi cổ, vừa hôn vừa gặm cắn, để lại một dấu đỏ ửng.
Dây áo trượt xuống khỏi vai lộ ra bờ vai mảnh khảnh, xương quai xanh xinh đẹp, bầu vú trắng nõn nửa hở nửa kín qua lớp áo mỏng manh. Anh vùi mặt vào bầu ngực mềm mại, ngậm đầṳ vú đỏ tươi hệt như một đứa bé không thể cai sữa.
Khi bờ lưng chạm đến cái chăn mềm mại, Liễu Thiến mới nhận ra mình đang được bế về phòng ngủ. Thân thể cô nóng rực, toàn thân nóng bừng, hai ͼhân quấn quanh e0 Tiêu Lê, hai người bọn họ dính sát vào nhaụ
“Lấy nó ra, Tiêu Lê, lấy ra…” Cao trào liên tục khiến Liễu Thiến run rẩy, cả người đỏ ửng lên, mồ hôi làm ướt da, thoa một lớp sáng bóng, âm hộ phun nước hết lần này tới lần khác như mất kiểm soát.

Bình luận (0)

Để lại bình luận