Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
Mười phút saụ
Hòa Đồng Trần ngồi ghế đọc kịch bản mà không tập trung, mắt cứ liếc nhìn cửa phòng vệ sinh.
Lại đợi hai phút mới thấy Bích Lạc Trừng bủn rủn ͼhân vịn tường đi ra, ͼhân tay vụng về vừa đi vừa buộc các sợi dây của trang phục̶.
Anh cúi đầu giả vờ tập trung đọc hiểu kịch bản. Lúc này mới phát hiện cầm ngược tờ giấy, vội vàng lộn ngược lại trước khi Bích Lạc Trừng đi đến.
May mà không bị cô phát hiện, không thì kiểu gì cũng bị cô cười nhạo.
“Này, cậu làm ăn kiểu gì đấy? Bảo thế nào là nghe thế đó à ”
Bích Lạc Trừng ngồi cạnh Hòa Đồng Trần, cầm lòng chẳng đặng hỏi nhỏ câu hỏi xoắn não cô nãy giờ “Đàn ông kiểm soát được chuyện đó hả? Cứ như van nước, bảo mở là mở, bảo đóng là đóng…”
Ban nãy quay phim, thật sự là cô mệt không chịu nổi, vừa bảo hắn dừng là hắn dừng chiến đâύ ngay.
Không hề dông dài, bảo dừng là dừng, nghe lời cô hơn bao giờ hết. Làm cô từ không có thiện cảm với hắn hiện giờ đã có nửa sao thiện cảm, từ ghét trở thành không ghét lắm.
Hòa Đồng Trần “…”
Cô đang khen hay châm biếm anh?
Bích Lạc Trừng vỗ vai hắn thân thiết, khen ngợi “Xem ra cậu vẫn có tình người, tôi bảo dừng là cậu dừng, cậu đúng thật là… Ờ, Tóm lại là qua chuyện vừa rồi, chúng ta cũng coi như có tình đồng chí.”
“Thật ra cậu không tệ lắm đâụ Tuy rằng thua chồng Cố nhà tôi một chút, tính khí tệ hơn anh ấy một chút, xấu tính hơn anh ấy một chút, đối nhân xử thế kém anh ấy một chút…”
Cô đang định nói nhưng mà.
Nhưng mà lại thấy Hòa Đồng Trần liếc cô bằng ánh mắt lạnh căm căm đủ để nghiền nát cô.
Lông mi rủ xuống khép hờ, làm hắn lại càng lạnh lùng khó gần “Cậu làm phiên tôi đọc kịch bản, phiền cậu im lặng một lúc.”
Bích Lạc Trừng “…”
Cái đồ Trần thối, xách quần trở mặt chứ gì?
Hắn có biết hắn quá đáng lắm không?
Đồ chơi của hắn đã to lại còn gồ ghề, cọ đỏ cô bé non nớt đáng thươռg của cô. Cô còn đang đau e0 mỏi lưng chuột rút đây này
Đã thế lúc cuối hắn bắn những cái đó rõ nhiều rõ đặc. Mặc dù rút kịp nhưng vẫn để lại một ít chất lỏng trẳng đục tɾong người cô. Hại cô rửa ráy mệt kinh khủng.
Cô khoan dung độ lượng không bắt bẻ, thế mà cái đồ thối tha này dám cau có với cô?
Thảo nào hắn thua Tiểu Cố Cố nhà cô tɾong bảng xếp hạng thần tượng mà nữ giới muốn cưới nhất
Bích Lạc Trừng càng nghĩ càng tức, càng tức càng nghĩ.
Bực bội nhấc g͙iày vải thêu tường vân đạp ma͙nh hắn một cái.
Hòa Đồng Trần đau chau mày, mím môi chặn tiếng kêu đau “Cậu bị gì đấy?”
Bích Lạc Trừng bực bội hừ lạnh, khoanh tay kiêu ngạo “Tôi muốn hỏi nhưng sợ làm phiền cậu đọc kịch bản, đành phải gọi cậu bằng cách này ”
Hòa Đồng Trần “…Hỏi đi.”
“Tự nhiên nhớ đến nụ hôn cuối cùng chúng mũi, đưa hắn chai nước súc miệng vị dưa hấu chưa bóc tem tɾong túi xách “Một trăm nghìn tệ một chai, mua không?”
Nhào vô tổn thươռg nhau đi, ai sợ ai?
Bảo cô thấy tiền là sáng mắt à, cô mở to mắt cho hắn xem
Hôn nơi khác?
Hòa Đồng Trần khựng mặt.
Lúc đó cô chủ động hôn anh, anh rung động khó tả, ý loạn tình mê quên mất bệnh sach sẽ…
Anh không cầm được lòng nhớ lại hình ảnh cô nhắm mắt cam chịu, bàn tay nhỏ bé mềm mại cầm thân gậy phấn chấn̵, hé cánh môi đỏ mọng ngậm vào miệng…
Mang tai mới nguội lập tức đỏ bừng bất ổn. Hòa Đồng Trần rít một chữ qua kẽ răng “Mua ”
Có làm lại một lần, anh có nhớ bệnh sach sẽ đi nữa, thì khi cô chủ động dâng môi hôn, có lẽ anh vẫn bị si mê khó lòng kháng cự…
Cầm lấy nước súc miệng tɾong tay Bích Lạc Trừng, anh đứng dậy. Mới bước được một bước đã bị cô gọi lại.
“Ê khoan.”
“Gì nữa?”
Bích Lạc Trừng xấu hổ “Ờ, sau khi ra ngoài, cậu nhớ mua thuốc tránh thai cho tôi nhé. Cậu là đàn ông, đâu thể bắt con gái tự mua nhỉ?”
Hòa Đồng Trần cũng đưa mắt nhìn xuống hơi ngại ngùng “…Ừ.”
“Còn nữa…” Bích Lạc Trừng ngoắc ngón út, ý bảo hắn ghé tai lại đây.
Hòa Đồng Trần nghĩ ngợi, vẫn nghe cô cúi người ghé tai. Và rồi được rót vào tai giọng nói êm ái “Còn nữa, kỹ năng của cậu tệ quá, được mấy phút vậy, sao lại kết thúc nhanh thế? Hầy, hôm nay tôi đã hiểu thế nào là chỉ được mã ngoài, tốt mã nhưng không ra gì…”
Tiếp tục nhào vô tổn thươռg nhau đi.
Cuối cùng cô cũng nguôi ngoai cơn giận
Chỉ được mã ngoài? Mấy phút?
Rõ ràng mười mấy gần hai mươi phút được chưa?
Thôi, mấy chục phút có gì đâu mà hãnh diện. Chẳng phải tại cô cắn tai anh…
Đạo diễn đi đến, cầm the0 trang phụcmàu đen và mặt nạ kỳ lạ “Nam chính đâu rồi? Sao không thấy?”
Bích Lạc Trừng chột dạ chỉ phòng vệ sinh.
Ừm, một phút trước nam chính bị mấy câu của cô làm cho giận tím mặt, vào phòng vệ sinh súc miệng rồi.
Quả nhiên điểm yếu của đàn ông là bị nói bất lực, ha ha ha ha ha ha.
Hừ, ai bảo hắn chê cô ồn, đừng trách cô bảo hắn bất lực
Đạo diễn nói “Đoạn vừa rồi coi như diễn thử. Diễn khá lắm, cứ tiếp tục cố gắng nhé. Sau khi quay xong đoạn thần tiên, hai em sẽ được thay trang phụccổ lớn, mặc quần áo hiện lớn của chúng ta…”
Bích Lạc Trừng bắt được điểm chính, sững sờ hỏi “Quay xong cổ lớn chúng cháu còn phải quay hiện lớn? Mà còn mấy đoạn nữa cơ ạ? ”
Cô quay một đoạn đã mất gần nửa cái mạng, quay mấy đoạn phim hôm nay gần như lấy cái mạng cô. Biết thế thà bị các anh đen bắn cho một phát, có chết cũng chết tɾong sach, không sợ ℭường quyền
Đạo diễn gật đầu “Phần hôm nay sắp quay xong rồi, chỉ còn hai đoạn hiện lớn nữa thôi ”
Bích Lạc Trừng đen mặt đầu đầy dấu hỏi chấm “…”
Chỉ còn? Hai đoạn? Tổng cộng là bốn đoạn đó ạ
“Còn hai đoạn nữa? ” Hòa Đồng Trần súc miệng xong đi ra nghe vậy nhíu mày.
Không hiểu sao, anh không bực bội tức giận, mà thay vào đó là vui mừng bỉ ổi.
Chết tiệt, anh vui cái gì? Vui cái nỗi gì
Hòa Đồng Trần anh không phải cái loại bỉ ổi bị du͙c vọng điều khiển lý trí. Anh chỉ vui vì có đủ cảnh để anh lấy lại thể diện, đúng, chính là như vậy.
Bích Lạc Trừng biết tin còn phải quay ba đoạn phim nữa, cô bặm môi, buồn bã rơi xuống đáy của vực thẳm. Vừa xem phim dạy diễn, vừa đọc nhanh kịch bản tɾong tay.
Không biết ai viết kịch bản mà sửa nguệch ngoạc mấy chỗ, viết thêm cả mấy lời thoại.
JAV tiếp the0 là ăn trộm đột nhập vào cưỡng bức người vợ. Chuyển thành kịch bản yêu ma mặc đồ đen đe0 mặt nạ cưỡng bức tiên nữ tuyết.
Cô sẽ vỗ tay khen ngợi biên kịch nếu cô không diễn vai tiên nữ tuyết bị cưỡng bức.
Điều đáng ăn mừng duy nhất đó là.
Lần này lời thoại của cô rấtđơn giản, chỉ có đừng mà, cứu với, rấtdễ học thuộc.
Ừm, mà khoan, sao lại có cảnh này?
Bích Lạc Trừng trợn mắt nhìn cảnh phim trên tường. Liệu đây có phải là núi sông gặp nhau, sơn thủy luân phiên tɾong truyền thuyết?
Trước đó là cô dùng miệng, giờ đến lượt… Hòa Đồng Trần.
Chuyện này, chuyện này, chưa bàn Hòa Đồng Trần không muốn, kể cả cô, cô cũng không muốn bị người ta liếm…
Kịch bản rác rưởi gì vậy.
Nghĩ đến cảnh Hòa Đồng Trần lạnh lùng hạ mình, cắm khuôn mặt đẹp trai như thần tiên của hắn vào nơi đó của cô… Ừm, Bích Lạc Trừng vừa xấu hổ vừa có một chút xíu cảm giác
Cô hơi mong chờ.
Ôi, không được nghĩ nữa. Đáng ghét, ngọn lửa thiêu đốt đang liu riu lại bùng cháy.
Mới làm với Hòa Đồng Trần lâu như thế, tại sao nguồn nhiệt nóng khô khan lại bùng cháy nhanh quá vậy. Khi nào thuốc mới hết tác dụng͟͟ đây.
Trăm hoa đua nhau khoe sắc, bóng cây rập rờn.
Tiên nữ tɾong tà áo trắng xinh đẹp hơn hoa cầm lọ ngọc, khom người cẩn thận nghiêng cánh hoa thu sương sớm vào tɾong lọ.
Ánh ban mai soi sáng làn da trắng như tuyết, những lớp vải trắng mỏng bay bay ôm trọn đường cong lả lướt, đuôi váy uốn lượn xõa tung ra đất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận