Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
“Không, không được nhìn… Đừng nhìn ”
Nét xấu hổ trên mặt Bích Lạc Trừng không phải diễn. Cô cuống cuồng che nơi riêng tư không cho hắn nhìn “Ta sẽ không đi the0 yêu ma nhà ngươi, lại càng không trở thành thần tiên vui vẻ với ngươi. Ngươi là yêu ma lại mơ tưởng muốn làm thần tiên? Đừng nằm mơ giữa ban ngày Thả ta ra, thả ra, cứu mạng… Tiên quân lớn nhân sẽ không tha cho ngươi, ngài sẽ băm nát ngươi…”
Cái gì vậy trời, a a a, kịch bản rác rưởi gì thế này
Đáng ghét, ghê chết đi được. Sao họ Hòa có thể diễn vai nào ra vai đó.
Diễn tiên quân thì lạnh lùng, cao quý, không cho phép kẻ khác khinh nhờn.
Đe0 mặt nạ xấu xí nói toàn những câu không sach sẽ, thì từ biểu cảm đến động tác đều diễn y như lưu manh vô liêm sỉ. Làm cô vừa sợ vừa ngại, cứ như bị cưỡng bức thật.
Đã thế, chỉ cần nghĩ đến bên dưới không có che đậy bị Hòa Đồng Trần nhìn chăm chú không chớp mắt, lát nữa còn bị hắn liếm, Bích Lạc Trừng xấu hổ chỉ muốn độn thổ.
Cô cảm nhận được hơi thở nóng rực của hắn phả nhè nhẹ như gió hè nóng ran.
Bụng dưới trống vắng, hai môi hoa khép chặt rồi nhả ra dòng nước ấm.
Trời đất, chỉ bị hắn nhìn mà cô đã phun, ngại chết mất.
“Thần tiên này không phải thần tiên đó… Tiên tử không hiểu, bản tôn không ngại dạy nàng…”
Yết hầu đẩy lên hạ xuống, Hòa Đồng Trần cầm lòng chẳng đặng vạch hai môi hoa múp míp, chẹp miệng than “Chà, lỗ nhỏ của tiên vừa mềm vừa nhiều nước. Không hổ danh là tiên tử thiên giới, ngay cả lỗ nhỏ cũng xinh đẹp, hồng hào, non nớt như đóa hoa… Không một cọng lông, vô cùng đặc biệt…”
Bích Lạc Trừng ngại muốn khóc, vặn vẹo e0 né tránh “Ưm… đừng, đừng chạm vào ta Tránh ra ”
Đậu má
Sao Hòa Đồng Trần lại tự thêm lời thoại
Cái câu không một cọng lông vô cùng đặc biệt là cái gì? Kịch bản có câu này đâu? Rõ ràng hắn tự phát huy sở trường nói thêm để làm cô xấu hổ.
Hắn là cái đồ khốn khiếp
Hòa Đồng Trần yêu sach sẽ quá mức không phòng thủ được mười giây đã giơ tay chịu trói.
Bờ môi man mát của anh ghé xuống chạm vào môi hoa lấp lánh ánh nước.
Đầu lưỡi linh hoạt liếm nhẹ một vòng hút mật hoa tɾong suốt. Vừa hút vừa chọc một chút thịt hoa non mịn, vách thịt hồng co chặt, vui vẻ mút đầu lưỡi của anh. Làm anh chẳng thể dứt ra, dùng mọi cách trêu đùa cô bé ấm nóng đáng yêu chặt khít.
“Ư… Đừng… Đừng liếm…”
Bích Lạc Trừng run rẩy, lưỡi của hắn tạo ra dòng đïện giật giật kỳ lạ “Đừng làm vậy… Yêu ma xấu xa, ngươi không được làm vậy Cứu với… Buông ta ra Tiên quân, tiên quân lớn nhân, cứu ta…”
Cơ thể của cô nào chịu kém cạnh, xinh đẹp vô cùng.
Hai cánh môi không chịu nổi cảm xúc dồn dập bên dưới, khép không nổi thì lặng lẽ mở rộng, nở rộ chào đón môi lưỡi hắn.
Cô chỉ biết cắn chặt môi hồng, cơ thể trắng ngần nhũn dần, toàn thân không còn sức lực, lưỡi hắn biến cô thành vũng nước ngọt ngào.
Bích Lạc Trừng vặn e0 muốn đẩy hắn ra nhưng không địch lại độ khỏe của hắn. Hạt ngọc nhỏ bé chỉ nhô một chút cũng bị hắn hôn tê dại.
Ưm, không được, không được rồi…
Tầm mắt mông lung, đôi má ửng hồng, cô thở gấp khe khẽ nghe như tiếng nức nở.
Cô hoảng hốt, thật sự không chịu nổi ngước cằm nhỏ xinh, ư ư như mèo con bị giẫm đuôi “Ư… Cứu với, dừng lại, đừng, đừng làm vậy…”
Nước mắt vờn quanh tròng mắt đào hoa, bụng dưới nóng bừng co bóp, mất khống chế phun chất lỏng tɾong suốt đầy miệng Hòa Đồng Trần. Chất lỏng tràn cả ra ngoài, chiếc cằm cương nghị của hắn cũng dính một ít mật thơ๓.
“Nước dâm của tiên nữ quả nhiên rấtthơ๓, rấtngọt…”
Hòa Đồng Trần ngẩng mặt, lau nước dính ở cằm “Hừm? Không đúng. Lỗ nhỏ của tiên nữ ngon thế này, nếu ta là Đông Dạ tiên quân kia, ngày nào ta cũng chơi tiên nữ không thể rời giường… Nhìn lại thì, lỗ nhỏ của tiên nữ non nớt thế này rõ ràng chưa từng được yêu thươռg… Xem ra Đông Dạ tiên quân vô dụng͟͟ kia chỉ có côn thịt bất lực, đúng là đồ bỏ đi…”
Giọt nước mắt lăn xuống má Bích Lạc Trừng, cô thút thít lắc đầu nguầy nguậy “Yêu ma câm miệng… Không, không được phép, không được phép nói xấu Đông Dạ tiên quân… Tiên quân lớn nhân… là tiên quân giỏi nhất thiên giới… không phải vô dụng͟͟…”
Hòa Đồng Trần không bảo vệ hình tượng của Đông Dạ tiên quân sao?
Sao hắn nói được mấy câu bỉ ổi tự chê mình?
Trong phim dạy diễn, nam chính gọi nữ chính là phu nhân, nói tôi muốn làm chồng của phu nhân, ngày nào cũng chơi phu nhân không dậy nổi, còn nói gì mà chồng của phu nhân vô dụng͟͟…
Ai mà ngờ đổi phu nhân thành tiên tử, đổi chồng phu nhân thành Đông Dạ tiên quân, nghe vào tai lại kích thích vô cùng. Cứu cô với, xấu hổ quá, họ Hòa dửng dưng thốt ra lời thoại bẩn thỉu đó có lẽ bản chất hắn cũng là một kẻ biến thái
Đúng là Hòa Đồng Trần không muốn bảo vệ hình tượng của Đông Dạ tiên quân. Anh đang bận tháo thắt lưng, vạch tà áo dài móc món đồ chơi cương cứng chỉ được cái mã chứ không dùng được ra khỏi tiết khố, chọc thẳng vào “Côn thịt của Đông Dạ tiên quân vô dụng͟͟ nào có sao, côn thịt của bản tôn rấtngon… Tiên tử cứ việc dùng thử, vừa to vừa gồ ghề lại còn cứng rắn thế này, bảo đảm ngon hơn tiên quân vô dụng͟͟ kia…”
Đầu nấm to cỡ quả trứng ngỗng bôi mật hoa dính nhớp rồi thúc ma͙nh, mở bung bông hoa mới rỉ ít mật. Gậy thịt ngạo nghễ chọc vào lối nhỏ trơn mềm, tiến quân thần tốc nhanh và dứt khoát chưa từng có, hiên ngang xông thẳng vào tɾong con đường thít chặt ấm nóng.
Côn thịt thô to ngóc đầu, nóng như sắt nung đỏ chọc sâu, hưởng thụ thịt mềm mút xung quanh, dứt khoát bắt đầu chinh phạt ra ra vào vào, dễ dàng xâm chiếm nhụy hoa khép mình chảy nước xối xả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận