Chương 21

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 21

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
“Ra ngoài rồi? Chỉ mỗi vậy mà chúng ta được ra ngoài rồi ”
Bích Lạc Trừng và Hòa Đồng Trần người trước kẻ sau rời khỏi tòa nhà CI, cô kéo tay áo hắn lắc lư vui vẻ “Hòa Đồng Trần, chúng ta ra thật rồi sao Tôi được trông thấy mặt trời của ngày hôm này rồi, cậu đã nhìn thấy chưa?”
Cô giơ tay che ánh nắng chói chang, xúc động muốn khóc.
Hòa Đồng Trần ừ một tiếng, lần đầu tiên không hất tay cô “Ừ, thấy rồi.”
Bích Lạc Trừng không nhận ra chi tiết ấy, cô vẫn đang tận hưởng niềm vui được gặp lại ánh nắng sau khi sống sót khỏi tại nạn. Ở tɾong bóng tối hai tiếng, cuối cùng cô vẫn sống sót trở ra
Cô lấy đïện thoại tɾong túi, gọi đïện cho trợ lý kiêm tài xế quèn của mình đang đợi ở quán cà phê gần đây “Alo, Kẹo hả… Ừ, bàn hợp đồng xong rồi. Cậu đừng nhắc nữa, vẫn chưa nói chuyện ra đâu vào với đâụ Cậu qua đón tớ đi, tớ đang ở ngay dưới cổng CI này.”
“Cảm ơn cậu Hòa Đồng Trần ”
Trong khi đợi Kẹo đến, Bích Lạc Trừng vẫn gửi lời cảm ơn kỳ lạ đến Hòa Đồng Trần “Nếu lúc đỡ tôi, cậu không nghĩ ra cách bảo tôi nhắm mắt giả vờ ngất xỉụ Cậu còn nói thể lực của tôi không quay tiếp được nữa, xuống tinh thần sẽ ảnh hưởng hiệu quả quay phim… Bảo đạo diễn gọi cho lớn ca, đồng ý chuyển kịch bản hiện lớn còn lại sang mai quay… Thì không biết khi nào chúng ta mới được thoát khỏi chỗ này.”
Hòa Đồng Trần lạnh lùng “Không cần cảm ơn, tôi chỉ nói sự thật mà…”
Bích Lạc Trừng chẳng cho anh nói hết câu đã tiếp lời “Chúng ta đáng thươռg thật, cậu nói xem chúng ta có tội tình gì? Chỉ đóng một bộ phim tiên hiệp chẳng được đầu tư, tôi có thấy chúng ta đẹp đôi đâu, không một chút nào.”
“Chúng ta đều đóng vai thần tiên lạnh lùng thở ra băng, hai nhân vật không có tính cách trái ngược, lấy đâu ra cảm giác couple? Sao lại có bản lĩnh thu hút bao nhiêu fan couple, lại còn có cả ông trùm xã hội đen chèo thuyền. Thật sự cạn lời, sa mạc lời ”
Hòa Đồng Trần mới là người cảm thấy cạn lời “…”
Sao anh và cô lại không đẹp đôi?
Con nhỏ Bích Lạc Trừng này không muốn đẹp đôi với anh thì muốn đẹp đôi với ai?
Bích Lạc Trừng sờ chóp mũi bất mãn, tiếp tục luyên thuyên “Như tôi thấy, trông tôi và nam phụ, cậu và nữ phụ còn đẹp đôi hơn cặp nam nữ chính lạnh lùng.”
“Họ chèo thuyền thì cứ chèo, sao phải đu từ phim ra ngoài đời? Bản thân hai chúng ta còn khó ghép cặp hơn cả Tuyết tiên nữ và Đông Dạ tiên quân tɾong phim. Thích ghép cặp ngoài đời, sao không ghép cặp tôi với chồng Cố nhà tôi? Rõ ràng hai chúng tôi mới là một đôi trời sinh.”
“Đóa hoa tinh khiết và thần tượng ấm áp mới là một chiến hạm. Haizz, cư dân mạng chẳng có mắt nhìn người gì hết.”
Hòa Đồng Trần cảm thấy anh sắp bị chồng Cố nhà tôi gì đó, Tiểu Cố Cố gì đó làm cho phát điên
Anh nhếch môi, chau mày cười khẩy “Đóa hoa tinh khiết? Cậu có nhầm không? Cậu có nói nhiều, cậu có ồn ào, nhưng tinh khiết thì không có cậụ”
“Cậu Hừ, tôi không chấp cái đồ độc mồm độc miệng ”
Bích Lạc Trừng hừ khẽ, quay mặt đi nơi khác “Hừ, đóa hoa nói nhiều và thần tượng dịu dàng cũng là chiến hạm ”
“Ê, mà sao cậu cau có thế? Lại vì tôi là fan bạn gái đúng không? Tôi biết có rấtnhiều cư dân mạng chèo thuyền Dị Khẩu Đồng Thanh của hai người, nhưng, cậu đừng hòng vọng tưởng bẻ cong Tiểu…”
Cô ngậm miêng, chớp đôi mắt to tròn.
“Người khác không biết tôi thẳng hay không.” Hòa Đồng Trần đặt ngón trỏ lên môi cô “Chẳng lẽ Quỳnh Tuyết bé nhỏ của bản tôn lại không biết?”
Bích Lạc Trừng lùi một bước, sờ cằm tɾong vô thức “Tôi, tôi biết cái gì…”
Hòa Đồng Trần uống nhầm thuốc à, cái gì mà Quỳnh Tuyết bé nhỏ của bản tôn. Hắn có biết tự nhiên áp sát khuôn mặt đẹp trai ngời ngời làm người ta xốn xang, trái tim đập loạn nhịp không?
“Cam ơi, tớ ở đây, lên xe đi ”
Một chiếc xe màu đỏ dừng bên đường, trợ lý Kẹo ngó đầu ra ngoài cửa sổ chào Hòa Đồng Trần “Tiên quân lớn nhân cũng ở đây à. Hôm nay gặp lại thấy đẹp trai hơn lần trước ”
Bích Lạc Trừng “…”
Cái đồ Kẹo này, đừng mê trai làm cô bẽ mặt.
“Tôi chẳng biết gì hết, khi nãy chúng ta chỉ đang làm việc thôi.” Cô vẫy tay chào Hòa Đồng Trần “Tôi đi đây, tạm biệt đồng nghiệp.”
“Ê khoan ” Hòa Đồng Trần gọi cô lại.
“Sao đấy?” Bích Lạc Trừng mới đi được vài bước ngoảnh lại hỏi.
Ờ, cái câu “ê khoan” nghe cứ quen quen?
“Đồng nghiệp quên cầm thù lao công tác ” Hòa Đồng Trần nhấc một vali nặng̝ trịch.
Bích Lạc Trừng sáng mắt, ối, tiền của cô
Đây là ít tiền cô khổ sở trăm bề bán đứng lương tri, ừm, và cả bán đứng cơ thể, sao lại để quên tɾong tay Hòa Đồng Trần xách đồ thuê.
Cô rảo bước trở lại cầm vali của cô.
Khoảnh khắc Bích Lạc Trừng chạm tay vào vali, Hòa Đồng Trần khom lưng thì thầm vào mang tai hồng hồng của cô. Giọng nói trầm, lành lạnh “Lần thứ hai, ba mươi mốt phút. Còn nữa, nể tình đồng chí nhắc nhở đồng nghiệp về nhà nhớ súc miệng.”
Hử? Cái gì mà lần thứ hai, cái gì mà ba mươi mốt phút?
Bích Lạc Trừng nghe vế đầu còn hoang mang, nghe thêm vế sau gì mà nể tình đồng chí nhắc nhở.
Cô chợt ngộ ra Hiểu rõ
Họ Hòa này đúng là cái đồ nhỏ nhen bụng dạ hẹp hòi, có thù tất báo
Ba mươi mốt phút, là, là thời gian hắn giữ vững tɾong đoạn phim số hai nhỉ. Thảo nào hắn thà tự phát huy khả năng tạo thêm lời thoại cũng không chịu kết thúc. Hóa ra là vì hắn trả thù cô chê hắn chỉ được mấy phút, nói hắn chỉ được mã ngoài.
Cô sắp gãy e0 đến nơi đây này Hắn có cần tính toán chi li, nghĩ cách hành hạ cô thế không?
Còn về súc miệng? Sao cô cũng phải súc miệng?
Á, hình như đồ tồi này có, có chạm…
Chạm nơi đó của cô, sau đó lại hôn cô, còn cố tình mút lưỡi trao đổi nước bọt. Lúc đó cô mê mệt không nhận ra, á á á á á á, the0 tính chất bắc cầu, há chẳng phải…
Đậu má Trần thối Hắn không chịu thiệt một xu, trả thù cô cho bằng được Tổn thươռg nhau đi, quả nhiên hắn phản đòn tổn thươռg
Thấy Bích Lạc Trừng biến sắc, tức giận xách vali quay phắt đi không ngoảnh lại.
Lại nhìn cô lên xe vẫn phải hạ kính giơ ngón giữa khinh thường anh, Hòa Đồng Trần giơ tay che nụ cười nhếch môi. Con nhỏ nói nhiều tức giận cũng rấtđáng yêu…
Dõi mắt nhìn the0 chiếc xe màu đỏ lăn bánh, bấy giờ anh mới xoay người đi đến chỗ chiếc xe van màu đen vô cùng khiêm tốn đỗ gần xe đỏ.
“Thiếu gia không sao chứ? Cậu gửi báo động nguy hiểm, tôi đã gọi người đến nhưng tại sao cậu lại hủy báo động? Là Từ Vĩnh Phú kia hay đàn em của nó mạo phạm thiếu gia?”
Ngồi ghế phụ là một vệ sĩ trung tuổi mặc âu phụcđen, kính cẩn gọi Hòa Đồng Trần mới lên xe một tiếng thiếu gia.
“Không sao.” Hòa Đồng Trần chỉnh lại ống tay áo bị Bích Lạc Trừng kéo nhăn, lời ít ý nhiều nói “Chú Lý, thông báo Tiểu Triệu xử lý thủ tục thu mua cho tôi. Đã đến lúc đổi chủ của CI.”
Chú Lý xử lý xong công việc anh giao, lắc đầu nói “Đúng rồi thiếu gia, giọng điệu khi nãy của cậu không đủ ra dáng thiếu gia Cậu có biết câu “Trời lạnh rồi, cho tập đoàn Vương Thị phá sản đi” không? Cậu phải nói là, trời lạnh rồi, cho CI phá sản đi ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận