Chương 23

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 23

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
“Suỵt, đừng nói chuyện, hình như có người sắp vào văn phòng của cậu ”
Bích Lạc Trừng suỵt khẽ với Hòa Đồng Trần, hoảng hốt nói “Bị sinh viên khác nhìn thấy trai đơn gái chiếc tɾong phòng, họ sẽ nghĩ chúng ta lén lút hẹn hò ở đây. Tiểu tiên nữ tôi còn đâu tɾong sach?”
À? Nhắc đến tɾong sach thì hình như cô mất thật rồi…
Khoảng trống dưới gầm bàn không rộng, chỉ tạm chứa vừa hai người.
Hòa Đồng Trần nhìn Bích Lạc Trừng chen tɾong lòng anh không hề giả vờ tội nghiệp, hai mắt nhìn nhau “Cậu trốn là được rồi, cớ gì kéo tôi trốn cùng? Tiểu tiên nữ cảm thấy dưới gầm bàn rộng quá, trốn một mình cô đơn, sợ hãi nên muốn tôi trốn cùng?”
Bích Lạc Trừng “…Ờ ha, tôi quên.”
Cô trợn mắt chớp hàng lông mi ngại ngùng “Tôi cứ bị nghĩ chúng ta lên cùng một con thuyền, đã trốn thì phải trốn cùng nhaụ Đúng thật là, cậu đi ra đi, cậu chen tôi chật quá ”
“Hai chúng ta người này đè lên người kia, cậu còn coi tôi là cái bị thịt ngồi lên người tôi, tôi ra thế nào…” Hòa Đồng Trần chưa nói hết câu đã nghe cửa mở “Kẹt” một tiếng, có cả tiếng nam nữ lén lút đi vào.
Cô gái hỏi nhỏ “Ấy, sao cửa văn phòng chủ tịch lại đẩy là mở?”
“Không biết, ¢hắc chủ tịch đi quên khóa… Thế chẳng phải chìa khóa dự phòng của anh công cốc? Mà kệ đi ”
Thanh niên vội vàng đóng cửa, hình như đè cô gái vào cửa “Chủ tịch của chúng ta là ngôi sao nổi tiếng, bận tối mắt tối mũi không ở trường, để trống văn phòng rấtlãng phí… Cục cưng, nhân lúc người yêu em không có ở đây, chúng ta mượn văn phòng của chủ tịch tốc chiến tốc thắng đi…”
Bích Lạc Trừng “…?”
Nhân lúc người yêu em không có ở đây? Tin giật gân, lẽ nào chuẩn bị livestream cắm sừng?
Hòa Đồng Trần “… ”
Ai cho phép
Thế nào là để trống văn phòng rấtlãng phí, biến văn phòng của chủ tịch hội sinh viên thành nơi vụng trộm bẩn thỉu?
Hòa Đồng Trần sầm mặt, như sắp không nhịn được chui ra bắt gian tại trận.
Bích Lạc Trừng nhìn là biết bệnh sach sẽ lại phát tác. Vội vàng bịt miệng hắn, cật lực lắc đầu ý muốn nói tỉnh lại đi lớn ca
Có phải lớn ca bị cắm sừng đâu, kích động thế làm gì? Bây giờ chui ra bắt gian cũng muộn rồi. Giải thí¢h thế nào về việc cậu trốn dưới gầm bàn. Sơ sểnh để lộ cô cũng trốn bên dưới, thế thì lúng túng chết…
“Tổ trưởng đáng ghét… đừng như vậy… sao mới đó đã cởi quần áo của người ta. Anh dịu dàng chút đi… đừng, đừng cắn cổ em, để lại dấu vết bị bạn trai em nhìn thấy không hay đâu… A… thí¢h quá, tay của tổ trưởng vừa to vừa ấm, bóp người ta cứng núm vú, ưm, em muốn…”
“Anh chỉ thí¢h bóp ngực nhỏ nhưng mềm của cục cưng. Không phải cục cưng thí¢h anh thô bạo với em thế này sao?”
“Thích, thí¢h lắm… tổ trưởng là sinh viên xuấtsắc của trường y, anh khám người em xem có vấn đề gì được không? Bác sĩ ơi, không biết tại sao lúc nào chỗ dưới của em cũng ngứa, ngứa lắm… Ngày nào quần lót cũng ướt nhẹp, anh khám cho em đi…”
“À? Thế hả? Thế em vén váy lên để bác sĩ khám xem bệnh trạng thế nào? Cô em dâm đãng cố tình không mặc quần lót, có phải để quyến rũ bác sĩ không?”
“Không phải đâu… người ta không cố tình, bác sĩ đừng mắng oan em… Chỉ vì ở dưới ngứa quá, nước chảy không ngừng, cứ một tiếng lại thay quần lót không hay, nên đành không mặc luôn… Sao vậy bác sĩ, có phải em mắc bệnh nan y không? Bác sĩ có tấm lòng nhan ái, bàn tay diệu kỳ, bác sĩ phải cứu em…”
Bích Lạc Trừng “…”
Cô bối rối quay mặt nhìn vân gỗ.
Cái gì vậy? Mới sáng xem JAV với Hòa Đồng Trần đã vượt khỏi nhận thức của cô.
Buổi chiều lại cùng trốn dưới gầm bàn nghe người ta cắm sừng chơi trò nhập vai, còn là trò bác sĩ và bệnh nhân.
Thật sự là ngại, ngại thôi rồi, ngại muốn độn thổ.
Mà cô gái kia nói cái gì vậy, một chuỗi nhõng nhẽo, giả nai, lẳng lơ liên tiếp, cảm giác còn đau tai hơn lời thoại tɾong phim JAV.
Cái này gọi là gì nhỉ, nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống nhưng không bằng cuộc sống…
Cô xui tận mạng, sáng bỏng mắt, chiều bỏng tai.
Thấy thì không thấy nhưng nghe rõ mồn một. Sao bảo tốc chiến tốc thắng? Không thể nhanh chóng bắt đầu chủ đề chính à?
“Ừ, đừng có lo, sao lại mắc bệnh nan y? Căn bệnh này chữa rấtdễ… Chỉ cần tìm một cái gậy thịt vừa to vừa dài chặn lỗ chảy nước của em là được… Ừm, em có bạn trai nhỉ, bảo bạn trai giúp em…”
“Nhưng làm thế nào cơ? Không được đâu… Bác sĩ không biết chứ gậy thịt của bạn trai em vừa nhỏ lại ngắn, không thỏa mãn được em. Anh ấy không chữa cho em được… Bác sĩ, chỉ còn bác sĩ giúp được em. Em sờ thấy rồi, của anh to như thế, to hơn bạn trai em rấtnhiều, Thôi thì anh nhét gậy hộ em đi, vậy là chặn được nước không chảy nữa…”
“Không được, của anh chưa đủ cứng… Chưa chữa cho cô em được…”
“Làm thế nào để gậy thịt của anh cứng? Em giúp bằng miệng được không? Ưm… To quá, gậy của bác sĩ to quá, ưm, nhét đầy, miệng em, em không nuốt vào được… Ưm, gậy của anh ngon lắm, tuyệt quá… Ư, anh chọc vào họng…”
“Ư… liếm rấtgiỏi… Liếm giỏi hơn bạn gái anh… Mau, há to miệng ra, anh nhét hết gậy thịt vào miệng em… Ư… khít quá… Bác sĩ không chỉ mời em ăn xúc xích, mà còn mời em uống sữa bò được không… Sữa bò của anh rấtbổ, có thể chữa bệnh nứng của em…”
Bích Lạc Trừng vặn e0 mất tự nhiên “…”
Trời má, nam cũng có bạn gái?
Tình huống gì, cả hai cùng cắm sừng?
Không hay rồi, hình như thuốc tɾong người cô lại phát tác, cô giải quyết thế nào đây?
Bên dưới hơi ngứa, hình như sắp rỉ nước
“Ưm… đau miệng, không ăn nữa… Bác sĩ, mau, giúp em, em không chịu được…”
“Mới đó đã không chịu được? Trong cặp của anh có thảm, em mau trải thảm lên sô pha rồi anh sẽ đi vào, thỏa mãn cô em lên cơn nứng… Banh ͼhân rộng ra cho anh, bác sĩ chữa bệnh cho em…”
“Ưm… Cuối cùng cũng vào… Tuyệt quá… Quy đầu của bác sĩ rấtto, rấtsướng… A a a a, sắp chọc lút cán ”
“Nghe nói sô pha của chủ tịch rấtđắt, nằm chơi trên chiếc ghế mấy trăm nghìn tệ thí¢h thật… Ư… Khít quá… Nhiều nước thế này chơi quá đã. Định kẹp chết bác sĩ à? Em thấy sao? Của anh to hơn thằng bạn trai bất lực của em chứ. Chơi chết em, bệnh nhân chảy nước không ngừng…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận