Chương 26

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 26

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
“Tất nhiên rồi, anh không chỉ giữ lâu mà còn nhiều hiệp hơn bạn trai em… Em chưa biết đó thôi, anh đây năm lần một đêm vẫn không xuống sức… Nào cục cưng, chúng ta không chỉ chơi trên sô pha của chủ tịch nổi tiếng, mà còn chơi trên cả bàn làm việc, trên ghế của anh ta nữa… Vào cũng vào rồi, không chơi đủ há chẳng phải phụ lòng cô bé dâm đãng?”
Bích Lạc Trừng khinh bỉ tɾong lòng, giữ lâu?
Tính đi tính lại chỉ gần mười phút, đây là giữ lâu?
Chỉ có vậy? Chỉ mỗi vậy? Cái thằng tồi cắm sừng bạn gái này chỉ được mỗi vậy lại khoe mẽ cái gì? Không cả giữ lâu bằng lần đầu tiên của Hòa Đồng Trần nhé. Đúng là một thằng cha nghiện làm t̠ình đáng khinh.
Khoan đã, bàn làm việc?
Cô trợn mắt kinh ngạc “ ”
Cô sợ chết khiếp.
Chuyện gì vậy? Hai người đó định qua bàn làm việc?
Nếu lát nữa bị phát hiện, rốt cuộc Hòa Đồng Trần và cô gầm bàn play mất mặt, hay là sinh viên xuấtsắc của trường y và cục cưng của cậu ta vụng trộm play bối rối?
Xét đạo đức tất nhiên cặp đôi chó má kia bối rối, nhưng xét về độ nổi tiếng thì cô và Hòa Đồng Trần chiến thắng vang dội.
Bích Lạc Trừng ơi Bích Lạc Trừng, giờ là lúc nào, nguy cấp thế này đừng nghĩ những thứ đâu đâu
Bích Lạc Trừng nhanh chóng chỉnh tà váy hoa dài qua gối của mình.
Váy rộng che được nơi hai người khăng khít không kẽ hở. Kể cả có bị phát hiện trông cũng khó phát hiện manh mối nhỉ…
Cô vẫn không yên tâm lắm, hồn nhiên không biết mình tɾong cơn hốt hoảng vô tình xoắn chặt thế nào. Cô chỉ biết khôn lỏi vùi mặt vào hõm vai Hòa Đồng Trần, quyết định có bị phát hiện cũng không lộ mặt.
Trời có sập, vẫn có Hòa Đồng Trần to cao chống đỡ…
Hòa Đồng Trần cảm nhận hơi thở căng thẳng lại cũng ngọt ngào Bích Lạc Trừng phả vào cổ là hiểu ngay suy nghĩ của cô. Bàn tay trái cầm chặt di động mới gửi tin nhắn mấy phút trước.
Phó chủ tịch vẫn chưa xem tin nhắn của anh?
Còn về Bích Lạc Trừng, nhỏ oan gia vô lương tâm
Giỏi, rấtgiỏi, cuối cùng vẫn để anh đương đầu một mình…
Giỏi nhất là bên dưới cô xoắn chặt hơn the0 bản năng, vách thịt mút anh không chịu nhả, liên tục co bóp siết chặt. Anh nhấc tay ôm siết cô vào lòng, đẩy ma͙nh hông xông thẳng vào nhụy hoa rỉ mật hút hồn.
“Nói thật đi, cục cưng cũng thí¢h chủ tịch đúng không… Em nằm nhắm mắt trên ghế tưởng tượng Hòa Đồng Trần làm t̠ình với em chứ gì. Anh biết thừa con gái bọn em thiển cận, chuyên trị nhìn mặt. Đừng tưởng anh không biết em là fan của chủ tịch.”
Bích Lạc Trừng đang nín thở nghe tiếng động của hai người trên bàn.
Chớm nghe thấy nhắc đến Hòa Đồng Trần, ai ngờ đột nhiên cái thứ khổng lồ của Hòa Đồng Trần trở nên thô bạo.
Từ bị động chuyển thành chủ động, đầu nấm to cứ đụng chạm ma͙nh mẽ, đẩy sâu mở căng thịt mềm nhạy cảm, nhắm thẳng nhụy hoa thúc ma͙nh lại rút ra, suýt nữa làm Bích Lạc Trừng la sợ hãi “Ưm…”
Họ Hòa làm gì vậy, không sợ bị họ phát hiện sao?
Cô ngẩng mặt lên, oán trách Hòa Đồng Trần bằng đôi mắt ướt át. Ngay lập tức, đôi môi mềm bị hắn chặn, xộc lưỡi vờn lưỡi cô, mút liếm dai dẳng dụ dỗ, vừa hay ngăn tiếng rên ngọt ngào sắp thốt ra ngoài.
Gần như cùng lúc, cô gái trên bàn cũng tiếp tục rên ɾỉ sung sướng.
“Á Sao anh lại cứng rồi, chọc sâu quá… Đáng ghét, anh ghen à? Em đúng là fan của anh Trần, à không, fan của chủ tịch, nhưng, em thí¢h ai nhất, anh không rõ sao? Hay là chúng ta đừng chơi trên bàn chủ tịch, lỡ xô loạn đồ, bị phát hiện thì chết… Chúng ta dựa vào bàn thôi…”
“Anh ghen cái gì? Anh muốn nói… Hờ, nhắc đến Hòa Đồng Trần là cắn chặt thế này, dâm đãng… Hừ, Hòa Đồng Trần chỉ được mỗi mặt đẹp dáng ngon, chẳng mấy khi ở trường, lại vẫn được làm chủ tịch hội sinh viên… Hừ, có khi hàng nhỏ tin hin, anh ta mà ở đây, chưa ¢hắc đã thỏa mãn cô bé dâm dãng…”
“Đúng, em là cô bé dâm đãng, xa gậy của anh là không sống nổi… Có gậy to của tổ trưởng chơi em thế này, chủ tịch đẹp trai làm sao tuyệt bằng gậy to của anh, em chẳng thèm để mắt… A a a, nhanh hơn nữa đi… Tổ trưởng giỏi quá… giỏi hơn anh Trần, à không, chủ tịch của em rấtnhiều… Tổ trưởng tuyệt vời nhất ”
Không biết, có phải Hòa Đồng Trần nghe thấy…
Nghe thấy màn đối thoại nhắc đến mình bẩn tai của đôi nam nữ ở ngoài nên cực kỳ tức giận. Sau đó trút hết cơn giận lên người cô.
Đáng ghét, cô vô tội, cô có nói cái câu nhỏ tin hin đó đâụ
Đầu nấm to như quả trứng ngỗng vào ra không ngừng nghỉ, va chạm sâu tɾong cô, cạ cọ ma sát nhụy hoa yếu ớt không biết bao nhiêu lần, làm cô run rẩy không biết làm sao.
Tấn công nhanh lại dữ dội, phút chốc, vui sướng tê dại lấn át h0àn toàn khô nóng thiêu đốt, lỗ nhỏ bị chọc đau ngỡ sắp rách.
Sung sướng bủn rủn ͼhân tay, hồn bay phách lạc ập đến mãnh liệt. Bích Lạc Trừng mềm oặt người bị hung hăng thúc sâu mấy chục cái.
Rõ ràng, nơi đó của Hòa Đồng Trần nào có nhỏ, không hề nhỏ chút nào. Động tác quả thật kinh hồn, sắp chơi rách cô.
Cái đồ Trần thối, cô có thù oán gì với hắn, đừng chứng minh cho cô biết thực lực của hắn
Lỗ nhỏ nới căng hết cỡ đón nhận cái thứ tô to đáng sợ đưa ra rồi lại đẩy vào, một lần nữa lên đỉnh co giật liên hồi, phun rấtnhiều chất lỏng ngọt ngào.
Đôi mắt mê ly, gương mặt mê say, mệt mỏi giật đôi ͼhân nhỏ dưới chiếc váy dài.
Nước mắt không ngừng rơi, mềm oặt cả người gục lên người Hòa Đồng Trần như muốn hòa tan vào hắn…
“Ưm… Tổ trưởng giỏi quá, lợi hại quá… A a a a, nhanh quá… Tất nhiên tổ trưởng lợi hại hơn chủ tịch. Anh không chỉ dài mười bốn, mười lăm cm mà còn to, lần nào cũng chơi mười hai mươi phút, chơi em sướng muốn chết… Chủ tịch chỉ là thần tượng được cái mặt đẹp, lấy đâu ra được đàn ông như tổ trưởng… A a a, thí¢h nhất gậy to của tổ trưởng…”
“Cục cưng của anh rấttinh mắt… Biết anh là đàn ông đích thực Mặt đẹp có được gì đâu, hàng tɾong quần to mới là đàn ông đích thực… Cục cưng khác các cô em thiển cận kia…” Trai tồi đang tự khen thì có tiếng di động tɾong túi re0 vang “Suỵt, phó chủ tịch gọi, đừng nói chuyện…”
Cậu ta nghe máy ngay, Hòa Đồng Trần và Bích Lạc Trừng dưới bàn cũng dừng động tác.
“Alo… phù, sao vậy phó chủ tịch? Anh hỏi tôi đang ở đâu? Tôi đang ở tập gym, à, tập thể dục chứ còn làm gì… Hả? Anh nói chủ tịch bảo tôi làm gì cơ… Ha ha, tôi đi ngay ” Trai tồi đổi giọng, cười trừ hai tiếng rồi đïện thoại rơi bộp xuống đất.
“Ơ… sao tự nhiên tổ trưởng lại mềm Phó chủ tịch nói gì mà anh lo thế. Mới mấy phút, chúng ta mà chưa làm một lần, em còn tưởng tổ trưởng bất lực như bạn trai em…”
“Im miệng, chủ tịch bảo anh đừng ở tɾong văn phòng của anh ta lâu quá Mặc quần áo vào nhanh ”
“Cái gì? Sao, sao chủ tịch biết chúng ta ở tɾong này?”
“Có camera tɾong phòng làm việc. Mẹ kiếp, em nhìn lên trần nhà đi, có camera thật… Mặc quần áo nhanh, đi mau ”

Bình luận (0)

Để lại bình luận