Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
Rèm cửa sổ kéo kín, đèn ngủ ở tủ đầu giường chiếu ánh sáng vàng nhạt ấm áp khắp phòng.
Bích Lạc Trừng ôm gối ngủ say trên giường, nửa mặt đè mu bàn tay, mái tóc xoăn dài xõa bung trên gối. Đôi mắt khép rũ lông mi dài, đôi má ửng hồng ngọt ngào, gương mặt non nớt như quả vải đã lột vỏ.
Vị khách không mời mà đến mở cửa phòng nhìn thấy cảnh này.
Nhìn cô bé như nàng công chúa tɾong truyện cổ tích đẹp đến tan chảy.
Cô bé xinh đẹp ngủ nghiêng trên chiếc giường rộng, dáng ngủ không được đẹp lắm. Cô bé thò một ͼhân ngọc ngà đạp chăn mỏng dệt hoa, co ro ngón ͼhân.
Sau đó cô bỗng trở mình, dây váy ngủ trắng tuột khỏi bờ vai trơn láng.
Còn cả cần cổ thon dài, cùng với rãnh ngực sâu khó mà che giấu, hai bầu ngực căng tròn hở hơn nửa. Rồi thì núm vú trên đỉnh đồi như nhụy hoa xấu hổ dựng dưới lớp vải mỏng.
Vị khách không mời mà đến nhanh nhẹn cởi đồ ngủ, nhẹ ͼhân nhẹ tay trèo lên giường.
Bích Lạc Trừng nhắm mắt giả vờ ngủ cảm nhận đệm lún rõ ràng. Bích Lạc Trừng vừa nằm cạnh cô đã vội vàng xoa bầu ngực mềm đậy đặn.
Bàn tay của hắn to và ấm bóp hai quả đào căng tròn.
Đẩy, xoa, nhào, bóp, nặn, chơi đủ trò tɾong lòng bàn tay. Nhào hai thỏ con mập mạp đáng yêu thành nhiều hình thù, thỏ con run rẩy nhưng không chạy nổi, chỉ biết phập phồng thay cho run lẩy bẩy.
Bàn tay to dày đảo quanh quầng vú rồi se núm vú nhỏ, cuối cùng dí ma͙nh vào tɾong bầu ngực trắng.
Ngực của Bích Lạc Trừng bị hắn dày xéo rấtđáng thươռg.
Bích Lạc Trừng bị bóp ngực tê dại nửa người, chau mày nói “Ưm… Gì vậy? Hử?”
Cô không nhịn được, lặng lẽ kẹp đùi. Dưới háng cảm nhận được sức nóng quen thuộc của cái thứ cứng rắn.
Đậu má, hắn lại chĩa cái thứ hư hỏng vào cô
Ngặt nỗi cơ thể cô vô cùng nhạy cảm, cách một lớp vải mỏng vẫn cảm nhận được côn thịt kiêu hãnh, cảm nhận được gân guốc gồ bên ngoài thân gậy.
Ưm, nóng quá
Bích Lạc Trừng chưa từng nghĩ đóng cảnh ngủ cũng thử thách thế này bị kích thích tất cả giác quan, bắt đầu lo lắng.
Tất cả cảm quan tập trung hết ở nơi đột nhiên bị côn thịt nóng bỏng va chạm, cạ cọ. Cô không biết phải làm thế nào, hai môi thịt rấtphấn khích, môi bé run run rỉ nước.
Ưm, không được, không hay rồi, quần lót ướt lắm cho xem…
Hòa Đồng Trần vừa nghịch hai vú mềm, vừa đẩy hông ma sát khe háng kẹp chặt.
Cô gái nhếch môi hồng như anh đào căng mọng chín tới. Có vẻ chỉ cần cắn nhẹ một cái sẽ nếm được nhân ngọt ngào.
Bất cứ đàn ông nào nhìn thấy cảnh này cũng muốn hái quả anh đào ấy. Dĩ nhiên anh chẳng phải ngoại lệ, anh cúi xuống hôn cô, tham lam mút cái miệng ngọt “Hừm, mềm và ngọt…”
đến lúc mình bị đánh thức.
Cô dụi mắt than vãn, nũng nịu chảy nước “Ư… Đau quá… Haizz… lại mơ giấc mơ kỳ lạ à?”
Cô giả vờ mở đôi mắt ngái ngủ, đôi mi run run như cánh bướm chớp động “Anh, anh hai? Là anh à? Đêm rồi, sao anh, sao anh lại ở trên giường của em…”
“Ưm Anh, anh làm gì vậy? Sao lại sờ em, sao lại hôn em Anh bỏ em ra ”
Ngây ngốc hai giây, cô mới giật mình thoát khỏi cơn mơ.
Hòa Đồng Trần bị phát hiện không hề hoảng hốt, khuôn mặt điển trai ung dung.
Phải công nhận là anh thí¢h cô gọi anh một tiếng anh hai ngọt ngào, ngoan ngoãn, hơn là anh gọi Bích Lạc Trừng tiếng chị dâụ
“Tại sao? Đương nhiên là vì anh hai thí¢h em, anh hai yêu bé Trừng của anh nhất Bé Trừng không yêu anh hai sao? Hửm?”
Tiếng hửm cuối cùng cất cao.
Giọng nói khàn khàn lạnh lùng như tiếng đàn violon kéo dài làm người nghe ngứa ngáy.
“Không ạ, bé Trừng yêu anh hai nhất, nhưng mà, nhưng mà không phải yêu kiểu này ”
“Anh hai thả em ra, chúng ta là anh em ruột, sao anh, sao anh lại làm vậy với em ”
“Anh đừng, đừng chọc cái gì đó vào em nữa, em sợ lắm, anh đi ra đi, đừng chạm vào em, anh đi ra mau, không thì em sẽ gọi ba mẹ ”
Bích Lạc Trừng sợ run người, liên tục đẩy anh hai đè mình.
Cô duỗi tay muốn đẩy cái thứ nóng bỏng bên dưới ra khỏi háng. Tay cô hơi lạnh, sờ vào lại chỉ thấy nóng bỏng. Hơn nữa anh hai đè cô, đẩy thế nào cũng không ra. Đã không đẩy được ra mà còn đang cầm côn thịt nóng hừng hực, thô to, cứng rắn dựng đứng như măng mọc sau mưa.
Đang định buông tay, nào ngờ anh hai giữ tay cô không cho cô động đậy.
“Bé Trừng sờ côn thịt của anh hai… cảm nhận được không? Nó cứng vì em, không vì ai hết, chỉ vì em ”
“Em… em không biết… Anh hai đừng làm vậy… Cứu con với Á, đừng, đừng cởi quần lót của em. Em xin anh hai, dừng lại đi anh hai…”
Bích Lạc Trừng lắc đầu đỏ hoe mắt.
Không khỏi cảm thán đúng là cái thế giới yêu cái đẹp.
Rõ ràng kịch bản là anh hai khờ khạo hèn hạ, sợ hãi là chuyện đương nhiên.
Lên phim đổi thành Hòa Đồng Trần đẹp trai ngời ngời, định kiến gì đó thua hết ngũ quan. Anh hai biến thái chỉ làm người ta thấy kịch bản rấtkích thích, rấtcó cảm giác.
Thậm chí, cô còn có ảo giác mình giãy giụa rấtvô lý. Không không không, tỉnh lại đi Bích Lạc Trừng
“Em gái? Em không muốn thật sao? Nhưng sao bé Trừng ướt thế này? Bé Trừng không muốn anh làm thế này với em? Nhưng anh muốn em, rấtmuốn vô cùng muốn có em… Anh hai hiểu bé Trừng nhất, bé Trừng muốn côn thịt của anh hai, đúng không?”
Hòa Đồng Trần đè bên trên không cho Bích Lạc Trừng trốn, côn thịt ở háng dựng đứng sục sôi sức ma͙nh.
Đầu nấm to cạ lỗ nhỏ chảy mật ngọt, chọc vào tɾong môi đào một cái rồi lại cọ lên cọ xuống. Anh đùa bỡn thẳng thừng, chẳng cần giấu giếm.
“Em không muốn Không hề muốn Anh hai buông em ra, thả em ra Em không cần ”
Bích Lạc Trừng giãy giụa cật lực, đôi mắt đào hoa long lanh chực khóc cầu xin anh hai.
Khe hẹp được đầu nấm cạ mút lại khe khẽ, vui mừng mở cánh hoa cho nước chảy ra ngoài, khác hẳn cái miệng nói không muốn của cô.
“Em gái ngoan, có thật là em không muốn không?”
“Vâng ”
“Có muốn hay không, không do em quyết định.”
Ngay sau đó, côn thịt dựng đứng của anh hai đâm phịch một cái, ngang ngược xông vào bên tɾong lối nhỏ ướt nước của em gái.

Bình luận (0)

Để lại bình luận