Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chuyển ngữ Juliawaw
Lời dịch giả Vui quá, sau ba tháng, cuối cùng tác giả cũng ra chươռg rồi^^
Lịch quay tiếp the0 lại đến.
“Xin lỗi dì đạo diễn, cháu đến muộn ”
Bích Lạc Trừng đe0 ba lô vội vã chạy từ trường đến biệt thự. Vừa vào tɾong đã liên tục xin lỗi.
Đang nói dở, cô chợt nhận ra người đứng sau giá đỡ máy quay không phải là dì đạo diễn, mà là Hòa Đồng Trần đáng ghét, không có việc gì để làm đành nghịch máy quay phim.
Đúng, đó chính là Hòa Đồng Trần đến sớm hơn cô.
Lần trước Hòa Đồng Trần chỉ đến muộn năm phút đã bị cô lấy cớ chế nhạo một phen. Hôm nay cô đến muộn mười phút liền, không biết cái tên này có chớp thời cơ châm biếm cô không nữa
Bích Lạc Trừng quyết định lảng sang chuyện khác để xí xóa chuyện cô đến muộn.
Cô nhìn quanh biệt thự tìm bóng dáng dì đạo diễn “Hòa Đồng Trần, dì đạo diễn đâu rồi?”
Hòa Đồng Trần bận cúi đầu nghiên cứu máy quay phim, lắc đầu nói “Hôm nay đạo diễn không đến, sau này cũng không đến.”
“Không đến? Sau này cũng không cần quay nữa sao? Hạnh phúc bất ngờ ập đến thế á? Tuyệt vời ”
Cuối cùng cũng kết thúc ngày tháng diễn cảnh quay phim AV chết tiệt, xấu hổ, bẩn bựa rồi à?
Bích Lạc Trừng cảm thấy niềm vui từ trên trời rơi xuống, bao nhiêu mệt mỏi vì phải cắm mặt ôn thi ở thư viện đều bay sach.
Hòa Đồng Trần ngẩng lên nhìn biểu cảm của cô. Mày mắt cong cong, nụ cười còn tươi hơn, rực rỡ hơn cả hoa hướng dương. Dám hỏi, cô Bích có ý gì khi hạnh phúc ngập tràn khuôn mặt thế này? Không cần quay phim với anh vui thế cơ à?
Anh lạnh lùng nói “Tôi đâu có nói không phải quay nữa, cô Bích vui mừng sớm quá rồi đấy.”
Anh định sẽ không quay nữa, bởi Hòa Đồng Trần anh cũng chẳng phải biến thái, không có sở thí¢h quay phim trước ống kính.
Sau này quay thêm mấy lần cũng vì muốn trả thù nhỏ Bích Lạc Trừng nói dối mà không biết ngượng về trình độ của anh. Anh chỉ muốn cho cô thấy sự lợi hại của anh thôi.
Nhưng mà sau mỗi lần kết thúc, anh lại mong ngóng được làm tiếp với cô. Phát hiện tâm lý ấy làm anh quyết tâm dừng lại trước bờ vực thẳm, dù chưa sảng khoải đã buộc mình kết thúc, nhưng anh tự dặn lòng không được tiếp tục có suy nghĩ nực cười đó nữa.
Anh đã sai cấp dưới dặn đạo diễn không cần đến. Cũng định nói với Bích Lạc Trừng không cần quay nữa. Nhưng hiện giờ, thấy cô Bích vui vẻ, hạnh phúc, chỉ muốn tránh xa anh, mong mỏi không bao giờ phải tiếp xúc với anh. Hòa Đồng Trần lại bỗng nhiên khó chịu kỳ lạ.
Anh đổi ý, chưa kịp nghĩ đã ám chỉ câu nói sau này còn phải quay tiếp.
Bích Lạc Trừng chỉ kịp vui vẻ ba giây lại bị câu nói của Hòa Đồng Trần đẩy xuống địa ngục. Nụ cười của cô khựng lại “…Hả? Là sao? Chẳng lẽ vẫn phải quay ư?”
“Ừ. Đại ca thấy chúng ta quay rấtmượt mà, rấttự nhiên, rấthài hòa, rấtnhập tâm…” Lời đã nói ra chẳng thể rút lại, anh đành phải tự giải vây cho mình “Hoàn toàn có thể đặt máy bên cạnh cho chúng ta tự quay. Không cần dì đạo diễn phải né mặt, xong việc thì về nữa… Để cho hai cái miệng chúm chím tự hôn hít. Nhìn thấy chưa, tôi đang nghiên cứu xem tự quay thế nào đây này?”
Hòa Đồng Trần chính là lớn ca rủ cặp lông mi, thầm khen khả năng nói dối của mình.
Anh nói the0 bình luận của fan couple trên mạng mà mặt không biến sắc, không cả nói lắp.
Anh đợi Bích Lạc Trừng đến để bảo không cần quay nữa, nhưng cô rề rà mãi không thấy đến. Anh ċһán quá bèn nghịch cái máy quay cuối cùng đặt tɾong góc phòng. Vừa hay trở thành lý do củng cố lời nói dối của anh. Mà thật ra anh cũng đâu nói dối, lời anh nói chẳng phải chính là lớn ca nói sao?
Bích Lạc Trừng vừa tức vừa xấu hổ, đôi tai nóng rần lên.
“Hai cái miệng chúm chím? Ai, ai là hai cái miệng chúm chím với cậu? Ai mượt mà, tự nhiên, hài hòa, nhập tâm với cậu hả?”
Nhưng nói gì thì nói, khi biết dì đạo diễn sẽ không đến nữa, Bích Lạc Trừng vẫn thở phào nhẹ nhõm.
Cô ở bên này “kết hợp” với Hòa Đồng Trần mà có người ngồi xem ở màn hình bên kia cứ thấy…
Mặc dù dì đạo diễn rấtdễ gần, rấtchuyện nghiệp, việc nào ra việc ấy, còn biết dùng ánh mắt ở một tầm cao khác của mình để chỉ hai bọn cô làm thế nào, biểu cảm ra sao. Khiến diễn viên tay ngang như cô học hỏi được rấtnhiều, nhưng thật sự thì có người xem vẫn cực kỳ, cực kỳ ngại.
“…”
Hòa Đồng Trần không giỏi nói dối chưa từng chột dạ như lúc này. Anh nghẹn họng, không biết đốp chát lại Bích Lạc Trừng thế nào.
Bích Lạc Trừng ai oán xong, thấy Hòa Đồng Trần táy máy mãi cái máy quay, không buồn phản ứng mình thì cô ngồi xuống sô pha. Bấy giờ, cô mới nhận ra chỉ có cô và Hòa Đồng Trần tɾong biệt thự rộng lớn. Trời ạ, không gian chỉ có hai người ngại ngùng thế này, cứ như cô và hắn lén lút hẹn gặp…
Không có dì đạo diễn nên không giống công việc, cũng không giống hẹn hò. Tất cả trở nên kỳ lạ quá đỗi. Cứu cô với, phải nói gì đây? Cái tên họ Hòa kia có thể đừng lúi húi mãi ở đó được không? Nói gì đi cứ anh hai
Bích Lạc Trừng mở lời trước “Hôm nay cậu đến sớm ghê…”
Hòa Đồng Trần kiệm lời “Ừ.”
“…”
“…”
Yên ắng bao trùm.
Bầu không khí lại sắp lúng túng rồi.
Bích Lạc Trừng nói nhiều bỗng nhiên không tìm được câu chuyện. Cô như ngồi trên đống lửa, đang định đọc kịch bản như mọi lần mà chẳng thấy kịch bản đâụ
“Ơ? Kịch bản hôm nay đâu?”
“Ờ…” Hòa Đồng Trần ngỡ ngàng.
Định tuyên bố kết thúc quay phim nên không chuẩn bị kịch bản bỏng tay. Sơ hở to thế này phải vá sao đây?
Anh ậm ờ một lúc, đột nhiên nhanh trí nói “Hôm nay… hôm nay không có kịch bản sẵn. Họ nói để chúng ta xem lại những lần quay trước… Chắc là để chúng ta tự nhìn nhận xem còn thiếu sót ở đâu, sửa đổi những chỗ chưa đạt, hoặc là cố gắng thêm…”
Mặc dù tɾong biệt thự không có kịch bản, nhưng vide0 được dì đạo diễn cắt ghép lưu một bản duy nhất tɾong máy tính ở đây.
Dự định ban đầu là đợi Bích Lạc Trừng ra về, anh sẽ thủ tiêu tất cả dữ liệu tɾong máy tính. Bây giờ đành phải dùng tạm để lấp liếm cho câu nói dối.
Hòa Đồng Trần khó nhọc lấp liếm, Bích Lạc Trừng chỉ nghĩ là hắn ngại nên ậm ờ. Cô không hề nghi ngờ, cũng bị nói lắp the0.
“Hả? Cái, cái, cái gì cơ? Bảo chúng ta tự xem lại vide0 lần trước á. Trời đất, không xem được không? Xem phim AV của người khác đã xấu hổ lắm rồi mà giờ phải tự xem của mình? Ngại chết đi được ”
Quay phim người lớn với Hòa Đồng Trần đã ngại chết đi được. Lại phải cùng hắn làm khán giả xem phim AV mà cô và hắn quay? Cha mẹ ơi, cứu con với
Thấy Bích Lạc Trừng xoắn xuýt, xấu hổ không muốn xem. Hòa Đồng Trần lại càng muốn cùng xem với cô.
“Phải xem chứ. Không xem không được đâụ” Quay cũng quay rồi, trước khi thủ tiêu thì xem lại cũng hay nhỉ?
Được cô nhắc nhở, Hòa Đồng Trần lại càng được thôi thúc tiếp tục nói dối “Chuyện mất mặt hơn còn ở phía sau kìa Hình như sau này sẽ không đưa trước kịch bản nữa. Đại ca bảo cho chúng ta tự xem AV rồi tự biên tự diễn. Cho chúng ta tự do, muốn chọn kiểu nào thì chọn…”
Mấy lần diễn trước, anh phải điên đầu chọn diễn gì mà anh hai, ba chồng.
Anh rấtnhức đầu, thôi thì dụ dỗ nhỏ Bích Lạc Trừng nghĩ cùng, không có chuyện để mình anh xấu hổ…

Bình luận (0)

Để lại bình luận