Chương 53

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 53

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh còn thấy khó chịu không?” Diệp Tiểu Tiểu cầm chiếc bật lửa đặt lên tủ đầu giường, cô dùng đôi mắt tɾong ve0 nhanh chóng nhìn người đàn ông, sau đó nhớ ra điều gì đó liền giấu chiếc bật lửa vào tủ đựng đồ.

Giám đốc Đặng nói Tề Mậu đã sốt cao mấy ngày rồi, ¢hắc hẳn rấtkhó chịu

Thời điểm cô phát sốt, đầu vô cùng đau nhức, toàn thân khó chịu, chỉ muốn được mẹ bế.

Cô vừa phát hiện trên mu bàn tay anh ấy có vết bầm, có phải bị kim tiêm đâm phải không?

Cô gái thấy vẻ mặt u ám của người đàn ông, không dám mở miệng nói chuyện với anh nữa, cô để nho và hoa xuống rồi thì thầm

“Vậy anh nghỉ ngơi thật tốt, em về trước.”

Tề Mậu đột nhiên đưa tay hất chiếc bàn một cái rầm, bao nhiêu hoa quả trái cây đều ngổn ngang lăn trên đất, chết tiệt, cô thật sự coi anh không khác gì mãnh thú sao, chờ thêm một lát nữa anh liền ăn thịt cô hay sao? Anh cũng đâu có bắt cô đến đây, là cô một mức đòi chạy tới, vậy mà nhìn xem chưa được bao lâu đã đòi rời đi?

“Cút đi cho tôi…” Người đàn ông chỉ vào cửa, nghiến răng nghiến lợi hét lên.

Hốc mắt Diệp Tiểu Tiểu tức khắc tràn rồi chạy ra ngoài.

Tề Mậu không ngờ cô sẽ rời đi ngay lập tức, anh vội vàng bước xuống khỏi giường, bước tới kéo cô vào lòng. . .

Vừa rồi anh thực sự bị cô làm cho tức điên lên, không ngờ cũng có một ngày anh lại mất trí mà so đo với một tiểu nha đầu mười mấy tuôi

Diệp Tiểu Tiểu không thể thoát khỏi vòng tay của nam nhân, cô đau lòng đến mức khóc lóc thảm thiết, từ nhỏ đến giờ chưa từng có ai hung dữ mắng cô như vậy.

Quả thực là cô không đúng, trời mưa to như vậy còn chọc giận khiến ra bỏ đi, hại anh sinh bệnh, nhưng dù sao cô cũng tới đây để xin lỗi anh rồi, vậy mà anh còn hung hăng đuổi cô cút đi.

Tề Mậu thật là xấu, luôn bắt nạt cô.

Sự an ủi của người đàn ông khiến cô gái càng khóc hơn, cô ôm lấy e0 anh, lau hết nước mắt nước mũi trên áo anh, đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô thỉnh thoảng nhéo vào da thịt của anh để trút giận, vừa rồi cô quan tâm anh lại còn bị mắng một trận, anh đáng bị như vậy

Tề Mậu lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, ghét bỏ nói “Em còn nhỏ mà tính tình đã lớn như vậy, nói lớn tiếng một câu cũng không thể nói sao? Mới vậy liền muốn chạy? Học thói xấu này ở đâu ra vậy?”

“Ai bảo anh mắng em?” Diệp Tiểu Tiểu nghẹn ngào nức nở.

“Anh mắng em một chút thì có gì sai? Hôm đó trời mưa to, em vô tâm không thèm giữ anh lại, em có biết lái xe trên đường đá như vậy nguy hiểm như thế nào không? Nói cho em biết, may cho em là anh không có chuyện gì, bằng không anh trở thành quỷ cũng không tha cho em.

“Đừng nói nữa.” Nghĩ đến giấc mơ khủng khiếp đó, Diệp Tiểu Tiểu vội vàng đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra bịt miệng người đàn ông lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận