Chương 94

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 94

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thật ra em vẫn luôn không hiểu tại sao chị ấy lại có thái độ thù địch với em như vậy.” Giọng cô gái có chút nghèn nghẹt, cô liếc nhìn người đàn ông rồi nói tiếp “Trước khi gặp anh, mẹ em rõ ràng đối với chị ấy còn tốt hơn em nhưng chị ấy vẫn luôn xa cách lại còn hay tức giận vô cớ, búc đầu, em còn muốn làm thân với chị ấy để không làm mẹ phải khó xử, nhưng càng về sau này em lại càng không muốn cùng chị ấy nói chuyện nữa. ”

Tề Mậu thầm nghĩ, tiểu nha đầu ngây thơ còn chưa hiểu sắc đẹp của phụ nữ và sự g͙iàu có của đàn ông là hai thứ khiến con người ta dễ sinh lòng đố kỵ nhất trên đời.

Phụ nữ không cần có cãi vã, chỉ cần đẹp hơn là được, đàn ông cũng không cần đánh nhau, chỉ cần g͙iàu hơn là đủ.

“Anh đã làm gì chị ấy à?” Diệp Tiểu Tiểu có chút lo lắng, cô hy vọng cả đời sẽ không bao giờ gặp lại Trần Tư nữa, nhưng lại không muốn chị ấy xảy ra chuyện gì.

Người đàn ông mỉm cười, không trả lời thẳng với cô

“Nha đầu ngốc, hôm nay anh lại dạy cho em một bài học nữa. Trên đời này em không thể làm hài lòng tất cả mọi người, hoặc là ủy khuất chính mình để người khác hạnh phúc, hoặc ra tay với người khác để mình hạnh phúc. Em là người phụ nữ của anh, em không cần phải chịu ủy khuất.”

Những lời này của Tề Mậu, Diệp Tiểu Tiểu luôn khắn cốt ghi tâm tɾong lòng tới tận nhiều năm saụ

nan

Tại hộp đêm Dynasty ở thành phố A, một nhóm nam giới hút thuốc uống rượu, tất nhiên chủ đề không thể tách rời phụ nữ.

“Tên tiểu tử Tôn Thành Minh sau khi kết hôn bị vợ quản lý chặt đến nỗi thậm chí còn không dám mời hắn ra ngoài đi chơi.”

“Hắn chính là thật không có tiền đồ.” Giang Minh cười nói “Kết hôn thì thế nào? Còn sợ vợ sao? Nhậm Bằng Phi cũng đã kết hôn nhưng đâu nhát gan như hắn, gọi một tiếng liền có mặt.”

Có người nói đùa “Tôn Thừa Minh không sợ vợ mà là sợ bố vợ, thật vất vả mới tìm được lão Phật đản kia, đương nhiên phải cung phụng cho tốt.”

Tề Mậu ngồi nghịch đïện thoại một mình không nói gì, nhưng những người khác lại không chịu buông tha cho anh.

“Tề thiếu, hiện tại anh cũng không thèm chơi với đám bọn tôi nữa, anh mang tiểu cô nương kia về đây, hết mua nhà lại cho tới trường học, nuôi mấy năm rồi mà vẫn không ċһán à? Thêm nữa lại còn giấu như giấu vàng, không cho chúng tôi thấy dù chỉ một chút.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận