Chương 100

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 100

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa đến trung tâm thươռg mại mua thiết bị, Diệp Tiểu Tiểu bị giá của mấy món đồ dọa cho sợ chạy mấy, nói sẽ không tham gia nhóm nữa, trở về liền xin rút khỏi nhóm, tuy nhiên cái tên Đỗ Hướng Dương kia lại giả vờ tốt bụng, còn nói nói sẽ cho cô mượn chiếc máy ảnh thừa của hắn, còn hẹn cô đi ăn, đi chơi tennis.

Đỗ gia cũng coi như danh môn có có tiếng ở thành phố A, anh trai Đỗ Hướng Dương, Đỗ Hướng Đông vài lần làm ăn qua lại với Tề Mậu, có vài điều anh không cần phải giải thí¢h quá rõ ràng.

Tề Mậu mang the0 nha đầu ngốc đi tham gia một cuộc thi golf, thoải mái ngồi trên ghế tận hưởng sự phụcvụ dịu dàng từ đôi bàn tay nhỏ bé của cô, cô lau mồ hôi, đưa nước cho anh, khi thấy anh thắng liền nắm lấy tay anh nhảy nhót sung sướng, anh cười như có như không nhìn tên nhãi ranh kia mặt mày xám xịt, tɾong lòng không khỏi cảm thấy có chút đắc ý.

Ai biết tên nhóc kia vẫn chưa chết tâm, thỉnh thoảng lại gọi đïện, nhắn tin cho nha đầu ngốc dưới vỏ bọc lớp trưởng, đường h0àng hỏi thăm cô về vấn đề đi thực tập, mấy ngày trước còn hỏi cô có muốn đến Bộ Thươռg mại để thực tập hay không, hắn có thể sắp xếp.

Mẹ kiếp, thân mình còn lo chưa xong còn bận tâm tới việc của người khác?

Tề Mậu có chút lo lắng, anh luôn công tư phân minh, không muốn đem Diệp Tiểu Tiểu đến công ty của mình, nhưng lại không yên tâm để cô đi nơi khác cho nên mới lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan kéo dài cho đến bây giờ.

Nghĩ tới Đỗ Hướng Dương, Tề Mậu hít sâu một hơi, quên đi, vẫn là nên đem nha đầu này đặt dưới mí mắt anh thì hơn Hở ra một cái là cô lại gây chuyện, bộ dáng lại dễ trêu ong ghẹo bướm, ngày mai anh sẽ kêu Tống Uyển Loan thu xếp cho cô một công việc ổn thỏa.

“Sau này anh sẽ nói với thư ký Tống, em đến Thiên Tân thực tập đi, suy nghĩ xem có vị trí nào phù hợp với em không. Dù sao công ty hàng năm đều tuyển thực tập sinh.”

“Ồ.”

Diệp Tiểu Tiểu không quá nguyện ý cùng bị nữ thư ký kia nói chuyện, năm đó, khi Tề Mậu nhập viện, Tống Uyển Loan có vài lần đến phòng bệnh báo cáo công việc, cô ấy rấtkhách khí mời cô ra ngoài, Tề Mậu cũng không nói gì, cô vừa mới bước tới hành lang thì cửa phòng phía sau đã đóng lại.

Thực ra cô nghe cũng không hiểu chuyện của công ty họ, có thể ngoan ngoãn ngồi một bên đọc sách cũng không sao, cớ gì mà một hai phải đuổi cô ra ngoài.

Ngày hôm đó cô lang thang tɾong hoa viên nhỏ rấtlâu rồi mới chậm rãi trở về, cửa vẫn đóng chặt, cô mệt mỏi không muốn đi lại nữa, dựa vào tường nghỉ ngơi, gần nửa tiếng sau, cửa phòng bệnh mở ra, thư ký Tống đi tới nhìn cô từ trên xuống dưới với ánh mắt rấtxa lạ khiến cô rấtkhó chịu, nhưng cô ấy không nói chuyện với cô mà lại quay mặt rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận